Chương 5: Bị Người Hầu Khinh Thường

"Thôi khỏi cần, tốt nhất cô nên tránh xa ra cho giảm bớt phiền phức hộ chúng tôi cái. Chẳng qua chỉ là tiểu thư có danh nhưng không phận may mắn được gả tới đây mà thôi, còn tưởng rằng ai nấy đều thích mình chắc. Sớm muộn gì cũng bị đuổi khỏi nhà cho coi."

Thông tin Thẩm Vãn Tinh gả thay cho chị gái tới nhà họ Trần nhanh chóng được lan truyền ra khắp nơi, tai người giúp việc đặc biệt nhạy bén, nắm bắt thông tin thiếu phu nhân bị thay đổi một cách tức tốc. Tất cả bọn họ khi trông thấy khuôn mặt khép nép của Thẩm Vãn Tinh liền tỏ ra cau có, khó chịu, hai chữ khinh thường vô cùng rõ ràng ai nấy đều nhận thức được.

Kể cả Thẩm Vãn Tinh.

Bọn họ cứ ngỡ rằng người đang đứng trước mặt họ chả qua chỉ là một kẻ mang thân phận thấp hèn, từ nhỏ đến lớn luôn là cái bóng đằng sau chị gái mình. Thân phận cũng không hơn bọn họ bao nhiêu, chính vì nguyên nhân này, toàn thể người làm trong nhà đều vác theo thái độ khó chịu, coi thường ra mặt đối với Thẩm Vãn Tinh.

Cô nàng yếu thế, bị kẻ hầu người hạ trực tiếp nói những lời chẳng khác gì vả thẳng vào mặt như thế, Thẩm Vãn Tinh lắp ba lắp bắp giải thích, tuyệt vọng mở miệng: "Tôi… tôi hoàn toàn… hoàn toàn không… không có ý xấu…" Vốn dĩ người con gái còn định nói rằng bản thân cô chân thành muốn giúp đỡ, tuy nhiên, lời vừa mới ra tới miệng, cổ họng Thẩm Vãn Tinh ngay lập tức nghẹn ứ như thể đang có vật thể lạ chắn ngang.

Lòng Thẩm Vãn Tinh đột nhiên cảm thấy chua xót.

Cô cắn môi, bàn tay cuộn tròn thành nắm đấm, hốc mắt bất giác cay xè, lúng túng đảo mắt xung quanh. Cố nhịn cảm giác đau đớn xuống dưới lòng, Thẩm Vãn Tinh lặng người, hai chân cô mềm nhũn, tê cứng tại chỗ, dường như toàn thân bị ai đó đóng băng, chả tài nào cử động nổi.

Đương nhiên cô biết, bản thân không bằng được chị gái, suốt những năm qua, Thẩm Vãn Tinh được giáo dục rằng cô tồn tại trên đời với mục đích trở thành bệ đỡ cho Thẩm Kim Lan, ba mẹ hoàn toàn ném cô sang một bên, mặc kệ Thẩm Vãn Tinh tự sinh tự diệt. Ngày qua ngày, người con gái trưởng thành trong những lời dè bỉu, so sánh của người khác khi ai ai cũng nói cô vốn dĩ là cái bóng cho chị gái. Nay gả chồng, đến cả giúp việc trong nhà cũng chả ai coi Thẩm Vãn Tinh ra gì hết.

Thẩm Vãn Tinh, mày thật sự quá vô dụng khi chỉ biết đứng yên cho bọn họ bắt nạt.

Có đôi khi, cô từng nghĩ tới chuyện phản kháng, tuy nhiên, suy nghĩ ấy vừa lóe lên đã ngay lập tức bị dập tắt. Vì sao ư? Nguyên nhân chính là bởi trong lòng Thẩm Vãn Tinh luôn mang theo một nỗi sợ vô hình dày xéo cô hơn hai mươi năm, người con gái khát khao tình yêu thương từ gia đình, cô cố gắng bao nhiêu như vậy chỉ hy vọng đánh đổi được sự công nhận từ cha mẹ. Thẩm Vãn Tinh hiểu rõ, chỉ cần cô quá phận dù chỉ chút ít thôi thì bản thân ngay lập tức bị ném ra đường.

Vì vậy, cô đã nhẫn nhịn từng ấy năm

"Mặc kệ cô, nhưng đừng đứng đây làm phiền tới bọn tôi làm việc." Một trong số bọn họ thậm chí còn dám đứng chắn trước mặt Thẩm Vãn Tinh, khoanh tay trước ngực, khóe môi hơi nhếch lên: "Đừng để chúng tôi cáo trạng với thiếu gia thì đến cái danh phận hư vô thiếu phu nhân nhà họ Trần cô cũng chẳng làm nổi đâu. Biết thân biết phận chút giùm. Hơn nữa, cô nên dẹp ngay cái ý nghĩ được ngồi trên cái vị trí kia mãi mãi đi, khi chính chủ trở về thì mọi kẻ thay thế đều trở nên vô dụng." Thanh âm rõ ràng mang theo hàm ý châm chọc, khinh thường, được nước lấn tới.

Bởi ai nấy có mặt ở đây đều cho rằng khi Thẩm Vãn Tinh được chọn gả cho Trần Đình Thâm, chắc chắn thiếu gia vô cùng căm ghét người đang đứng trước mặt, toàn thân run lẩy bẩy kia, người đối phương yêu chính là đại tiểu thư lá ngọc cành vàng nhà họ Thẩm, Thẩm Kim Lan. Hơn nữa, bọn họ thậm chí còn khẳng định chắc như đinh đóng cột rằng Thẩm Vãn Tinh đến đây đảm bảo ngày ngày chịu bao nhiêu ức hiếp, dày vò.

Thẩm Vãn Tinh chịu nhục, cô chẳng làm gì được, còn bị mấy kẻ xô ngã khiến bàn tay chằng chịt những vết trầy xước do đập vào bậc thềm cầu thang. Dù chảy máu hay đau đớn đến mức độ nào đi chăng nữa, Thẩm Vãn Tinh vẫn cắn răng mà chịu đựng, hoàn toàn không một lời oán than hay giận hờn.

Người con gái lủi thủi ra phòng khách, tính động tay làm việc gì khác cho bớt chán nhưng giúp việc đều ghét bỏ, mắng cô đừng động vào, tránh cho việc làm hư đồ đắt tiền. Chính vì thế, Thẩm Vãn Tinh đành ngồi im, đôi bàn tay đan xen vào nhau, vết thương ngày càng đỏ lên, mọi người đều nhìn thấy rất rõ ràng.

Trên khuôn mặt Thẩm Vãn Tinh viết rõ hai chữ ấm ức, tuy nhiên, cô chả biết giãi bày với ai cả. Tự nhủ với bản thân rằng ngày tháng sau này Thẩm Vãn Tinh sống ở đây chắc chắn khó khăn hơn nhiều so với những gì cô tưởng tượng.

Ngồi trên sô pha được một lúc thì Trần Đình Thâm bước xuống, đến bên cạnh cô vợ mới cưới, âu yếm mở miệng: "Em dậy sớm thế. Sao không nằm ngủ thêm chút nữa? Chạy xuống đây chi cho lạnh." Bàn tay anh vô cùng tự nhiên khoác lên trên vai Thẩm Vãn Tinh, bất chợt nhận ra toàn thân cô đang hơi run.

Mái tóc dài xõa xuống che phủ gần hết khuôn mặt Thẩm Vãn Tinh, mùi hương thoang thoảng từ trên người cô phả vào mũi Trần Đình Thâm. Người đàn ông nhận thấy điều bất thường, đột nhiên nhướng mày, kéo tay Thẩm Vãn Tinh quay về phía đối diện với mình.

"Em làm sao vậy?" Đập vào mắt Trần Đình Thâm là hốc mắt vợ hơi ửng đỏ, dường như vừa khóc. Trái tim anh bị đâm mạnh một nhát, sợ hãi cầm lấy tay Thẩm Vãn Tinh, vô tình phát hiện cô bị thương, khuôn mặt người đàn ông ngay lập tức tỏ vẻ khó chịu: "Vãn Tinh, em nói cho anh biết, là kẻ nào khiến em bị thương thành ra như này? Anh đòi lại công bằng giúp em. Có phải người giúp việc trong nhà làm, đúng chứ?"

Trần Đình Thâm càng nhìn anh càng đau đớn hơn bao giờ hết. Cô gái được anh đặt nơi đầu trái tim, dành cho cô hết thảy những cưng chiều, bao điều tốt đẹp nhất, mà bọn họ dám khiến Thẩm Vãn Tinh bị đau. Ở kiếp trước cũng vậy, tuy nhiên khi ấy Trần Đình Thâm còn hùa theo bọn họ, thản nhiên cho phép người làm trong nhà dùng mọi hình thức để tra tấn, dày vò Thẩm Vãn Tinh. Bây giờ, Trần Đình Thâm cần phải sửa chữa toàn bộ mọi thứ.

Tuy nhiên, Thẩm Vãn Tinh lại lắc đầu liên tục, phủ nhận: "Không… không phải đâu… Đình… Đình Thâm… cái này là do… do em chẳng… chẳng chịu để ý đường nên… nên mới vô tình bị ngã… Mọi… mọi người đều… đều đối với… với em rất tốt…" Toàn bộ mọi lỗi lầm cô đều nhận hết về bản thân.

Nghe xong, khuôn mặt Trần Đình Thâm càng nhăn nhó hơn, khí sắc đen kịt như đít nồi, lồng ngực anh phập phồng lên xuống. Chứng kiến Thẩm Vãn Tinh như vậy, anh đau đến mức hô hấp trở nên khó khăn, huyết mạch toàn thân đình trệ.

"Vãn Tinh." Hít một hơi thật sâu, Trần Đình Thâm cẩn thận nâng niu đôi bàn tay đầy rẫy vết thương của Thẩm Vãn Tinh, xót xa lên tiếng: "Em đừng bao che cho bọn họ nữa, em như thế nào anh hiểu rõ hơn ai hết. Vãn Tinh, em là vợ anh, nếu như ở đây có kẻ nào khiến em khó chịu, em cứ việc nói, đừng giữ trong lòng một mình. Anh hy vọng sau này em có thể dựa dẫm vào chồng mình một chút."

Thẩm Vãn Tinh cúi đầu, bất giác cắn chặt răng.

Lại nói tiếp: "Còn bây giờ theo anh, anh phải tìm ra kẻ khiến em bị thương thành ra như thế này. Chẳng chấp nhận được mà."

Chapter
1 Chương 1: Sống Lại Trong Đêm Tân Hôn
2 Chương 2: Trấn An Cô Vợ Nhỏ
3 Chương 3: Đập Tan Lo Lắng
4 Chương 4: Sẵn Sàng Chờ Đợi Cô
5 Chương 5: Bị Người Hầu Khinh Thường
6 Chương 6: Ra Mặt Bảo Vệ
7 Chương 7: Từng Chịu Nhiều Thiệt Thòi
8 Chương 8: Dành Cho Em Hết Thảy Mọi Thứ
9 Chương 9: Đề Nghị Về Tuần Trăng Mật
10 Chương 10: Hết Mực Yêu Chiều
11 Chương 11: Mẹ Ruột Chì Chiết
12 Chương 12: Về Nhà Kịp Thời
13 Chương 13: Xót Xa Cho Cô Vợ Nhỏ
14 Chương 14: Nhất Định Bảo Vệ Thẩm Vãn Tinh
15 Chương 15: Hôn Môi
16 Chương 16: Cảnh Cáo Thẩm Phu Nhân
17 Chương 17: Thay Cô Xử Lý
18 Chương 18: Yêu Cầu Về Nhà Chính
19 Chương 19: Về Nhà Họ Trần
20 Chương 20: Mẹ Chồng Ghét Bỏ
21 Chương 21: Chống Lại Lời De Dọa
22 Chương 22: Em Là Người Vợ Duy Nhất Của Anh
23 Chương 23: Tuần Trăng Mật (1)
24 Chương 24: Tuần Trăng Mật (2)
25 Chương 25: Tuần Trăng Mật (3)
26 Chương 26: Tuần Trăng Mật (4)
27 Chương 27: Thẩm Phu Nhân Khó Chịu
28 Chương 28: Phản Ứng Gay Gắt
29 Chương 29: Đòi Lại Công Bằng
30 Chương 30: Tiểu Công Chúa Trong Lòng Anh
31 Chương 31: Đích Thân Tìm Tới Nhà
32 Chương 32: Lời Cảnh Cáo Cuối Cùng
33 Chương 33: Thẩm Vãn Tinh Tỉnh Ngộ
34 Chương 34: Học Cách Phản Kháng
35 Chương 35: Thư Ký Lên Mặt
36 Chương 36: Hậu Quả Phải Gánh
37 Chương 37: Lớn Tiếng Trách Mắng
38 Chương 38: Vợ Chồng Mặn Nồng (H)
39 Chương 39: Buổi Sáng Ngượng Ngùng
40 Chương 40: Mặt Dày Vô Liêm Sỉ
41 Chương 41: Đối Chọi Với Trần Phu Nhân
42 Chương 42: Quấn Quýt Dây Dưa (H)
43 Chương 43: Chăm Sóc Cho Em, Không Ai Có Thể Ngăn Cản
44 Chương 44: Trịnh Diệu Văn
45 Chương 46: Trần Đình Thâm Nổi Giận
46 Chương 46: Đối Thủ Xuất Hiện
47 Chương 47: May Mắn Được Giúp Đỡ
48 Chương 48: Vợ Chồng Đồng Lòng
49 Chương 49: Dần Dần Thay Đổi
50 Chương 50: Chỉ Trích Gay Gắt
51 Chương 51: Cuộc Đối Thoại Giữa Hai Người Bạn Thân
52 Chương 52: Dụ Dỗ
53 Chương 53: Thẩm Kim Lan Trở Về
54 Chương 54: Chặt Đứt Tư Tưởng
55 Chương 55: Yêu Cầu Rời Đi
56 Chương 56: Vạch Rõ Thái Độ
57 Chương 57: Chống Lưng Cho Thẩm Kim Lan
58 Chương 58: Nỗi Lo Lắng
59 Chương 59: Thẩm Kim Lan Gây Sự
60 Chương 60: Sự Hoài Nghi Nghiêm Trọng
61 Chương 61: Tin Tức Kinh Hoàng
62 Chương 62: Cơn Giận Đáng Sợ
63 Chương 63: Sự Thật Phơi Bày (1)
64 Chương 64: Sự Thật Phơi Bày (2)
65 Chương 65: Đền Tội
66 Chương 66: Gặp Lại Với Thân Phận Khác
Chapter

Updated 66 Episodes

1
Chương 1: Sống Lại Trong Đêm Tân Hôn
2
Chương 2: Trấn An Cô Vợ Nhỏ
3
Chương 3: Đập Tan Lo Lắng
4
Chương 4: Sẵn Sàng Chờ Đợi Cô
5
Chương 5: Bị Người Hầu Khinh Thường
6
Chương 6: Ra Mặt Bảo Vệ
7
Chương 7: Từng Chịu Nhiều Thiệt Thòi
8
Chương 8: Dành Cho Em Hết Thảy Mọi Thứ
9
Chương 9: Đề Nghị Về Tuần Trăng Mật
10
Chương 10: Hết Mực Yêu Chiều
11
Chương 11: Mẹ Ruột Chì Chiết
12
Chương 12: Về Nhà Kịp Thời
13
Chương 13: Xót Xa Cho Cô Vợ Nhỏ
14
Chương 14: Nhất Định Bảo Vệ Thẩm Vãn Tinh
15
Chương 15: Hôn Môi
16
Chương 16: Cảnh Cáo Thẩm Phu Nhân
17
Chương 17: Thay Cô Xử Lý
18
Chương 18: Yêu Cầu Về Nhà Chính
19
Chương 19: Về Nhà Họ Trần
20
Chương 20: Mẹ Chồng Ghét Bỏ
21
Chương 21: Chống Lại Lời De Dọa
22
Chương 22: Em Là Người Vợ Duy Nhất Của Anh
23
Chương 23: Tuần Trăng Mật (1)
24
Chương 24: Tuần Trăng Mật (2)
25
Chương 25: Tuần Trăng Mật (3)
26
Chương 26: Tuần Trăng Mật (4)
27
Chương 27: Thẩm Phu Nhân Khó Chịu
28
Chương 28: Phản Ứng Gay Gắt
29
Chương 29: Đòi Lại Công Bằng
30
Chương 30: Tiểu Công Chúa Trong Lòng Anh
31
Chương 31: Đích Thân Tìm Tới Nhà
32
Chương 32: Lời Cảnh Cáo Cuối Cùng
33
Chương 33: Thẩm Vãn Tinh Tỉnh Ngộ
34
Chương 34: Học Cách Phản Kháng
35
Chương 35: Thư Ký Lên Mặt
36
Chương 36: Hậu Quả Phải Gánh
37
Chương 37: Lớn Tiếng Trách Mắng
38
Chương 38: Vợ Chồng Mặn Nồng (H)
39
Chương 39: Buổi Sáng Ngượng Ngùng
40
Chương 40: Mặt Dày Vô Liêm Sỉ
41
Chương 41: Đối Chọi Với Trần Phu Nhân
42
Chương 42: Quấn Quýt Dây Dưa (H)
43
Chương 43: Chăm Sóc Cho Em, Không Ai Có Thể Ngăn Cản
44
Chương 44: Trịnh Diệu Văn
45
Chương 46: Trần Đình Thâm Nổi Giận
46
Chương 46: Đối Thủ Xuất Hiện
47
Chương 47: May Mắn Được Giúp Đỡ
48
Chương 48: Vợ Chồng Đồng Lòng
49
Chương 49: Dần Dần Thay Đổi
50
Chương 50: Chỉ Trích Gay Gắt
51
Chương 51: Cuộc Đối Thoại Giữa Hai Người Bạn Thân
52
Chương 52: Dụ Dỗ
53
Chương 53: Thẩm Kim Lan Trở Về
54
Chương 54: Chặt Đứt Tư Tưởng
55
Chương 55: Yêu Cầu Rời Đi
56
Chương 56: Vạch Rõ Thái Độ
57
Chương 57: Chống Lưng Cho Thẩm Kim Lan
58
Chương 58: Nỗi Lo Lắng
59
Chương 59: Thẩm Kim Lan Gây Sự
60
Chương 60: Sự Hoài Nghi Nghiêm Trọng
61
Chương 61: Tin Tức Kinh Hoàng
62
Chương 62: Cơn Giận Đáng Sợ
63
Chương 63: Sự Thật Phơi Bày (1)
64
Chương 64: Sự Thật Phơi Bày (2)
65
Chương 65: Đền Tội
66
Chương 66: Gặp Lại Với Thân Phận Khác

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play