chap 5. quần áo của tôi?

Điều này, vô tình lại kích thích con người bên trong hắn. Cang Chung rời khỏi đôi môi của cô, hắn nói:" Hình như em đang quyến rũ ta thì phải."

“ Đồ biến thái, mau thả tôi ra!” Tư Dương hét vào mặt Cang Chung. Cô không ngừng hét lên, tiếng của cô vang vọng khắp căn phòng. Cô tưởng rằng chỉ cần bản thân hét lên thì người bên ngoài sẽ nghe thấy mà chạy vào. Nhưng suy nghĩ ấy lại quá ngây thơ đến nỗi Cang Chung bật cười thành tiếng. Giọng cười chế giễu của Cang Chung, Tư Dương ngưng không hét nữa. Cô hỏi hắn: “ Anh đang cười cái gì hả?”

Cang Chung giương đôi mắt giang xảo của mình nhìn Tư Dương. Hắn vuốt ve đôi gò má của cô, giọng nói trầm thấp vừa đủ để cô nghe thấy “ Ta cười vì sự đáng yêu của em. Em tưởng rằng chỗ ở của một Đô đốc dễ dàng bị người khác xông vào hay sao. Với cả, nói cho em nghe một tin buồn, căn phòng này có cách âm. Dù em có la đến rát họng, người bên ngoài cũng không nghe thấy.”

Tư Dương nuốt nước bọt, cô nhìn người đàn ông trước mặt mình giống như lũ răng nhọn nhìn con mồi. Cảm giác sắp bị nó nuốt chửng vào bên trong bụng. Đôi mắt của Tư Dương từ lúc nào đã ngấm lệ, cô bật khóc cầu xin Cang Chung tha cho mình.

Nhìn thấy những giọt nước mắt của cô, Cang Chung bất động trong giây phút. Hắn giơ các ngón tay của mình gạt đi giọt nước mắt ấm áp trên khóe mi của cô. Bàn tay đang nắm chặt tay cô nhẹ nhàng buôn buông lỏng. Cang Chung im lặng, hắn rời khỏi người cô ngôi sang một bên. Gương mặt trầm xuống như đang suy tư điều gì đó. Tư Dương thấy hắn ngồi im bất động, cô mới nhẹ nhàng ngồi dậy. Cô muốn rời khỏi đây nhưng khi đi được một bước thì bị bàn tay rắn chắc của Cang Chung nắm lại. “ Em muốn đi đâu?”

Câu hỏi của Cang Chung làm Tư Dương đứng hình, cô run rẩy nói: “ Tôi muốn ra ngoài.”

“ Ra ngoài!” Con ngươi đen nhánh của Cang Chung nhìn cô. Hắn mạnh bạo kéo cô vào trong người mình. “ Em muốn đi tìm tên kia ư!”

Con ngươi của hắn trở nên đỏ ngầu. Hắn thô bạo mà xé toạt chiếc áo trên người cô để lộ làn da trắng noãn như tuyết. Tư Dương xấu hổ lấy tay che cơ thể không một mảnh áo của mình, tức giận tát vào mặt hắn một bạt tay. “ Đê tiện!”

Sau cái tát ấy, Cang Chung cảm thấy thích thú đến lạ thường. Hắn nở ra một nụ cười bất ổn “ Em vừa mới nói ta đê tiện ư! Vậy ta sẽ cho em biết thế nào là đê tiện nhé.”

Cang Chung đẩy cô ngã xuống giường. Hắn gấp gáp cởi các nút áo trên người của mình, nhào tới hôn lấy đôi môi của cô. Hắn cắn, mút như đang ăn một cây kem lạnh chỉ khác ở mùi vị và hơi ấm  từ môi của cô truyền đến. Cang Chung rời khỏi đôi môi của cô liền chuyển xuống chiếc cổ trắng noãn. Nhẹ nhàng cắn đi cái như đang đánh dấu chủ quyền lên người cô. Sau đó, hắn lại di chuyển đến hai trái đào căng mọn nước. Đây đúng là thời gian thích hợp để thu hoạch. Cang Chung tham lam hôn lên khắp cơ thể của Tư Dương. Từng nơi mà hắn đi qua đều để lại một dấu ấn của riêng mình. Đây chính là dấu ấn của người thắng cuộc. Khóe môi vẽ một đường cong tuyệt vời. Dù là người đến sau, nhưng chỉ cần là đồ mà hắn muốn thì bất cứ ai cũng không thể ngăn cản được cũng như cướp khỏi tay hắn.

“ Tên khốn, mau dừng lại..” Tư Dương đau khổ mà kêu gào. Cô ngờ bản thân bị chà đạp bỏi một Đô đốc. Người mà tất cả mọi người đều bảo đứng về chính nghĩa chống lại cái ác. Nhưng người đàn ông này thì không. Hắn là một tên cầm thú.

“ Cứ mắng tiếp đi. Như vậy, ta sẽ càng thích em hơn.” Hắn chạm vào bông hoa đang chớm nở của cô. Một ngón, hai ngón tay Cang Chung chơi đùa với bông hoa ấy.

“ Ưm..” Cô vội bịt miệng mình lại. Âm thanh vừa rồi là sao. Tại sao cô lại phát ra thứ âm thanh đó chứ? Cơ thể cô bây giờ cảm thấy rất khác lạ. Giống như có một luồng điện đang chạy bên trong cơ thể, cả gan ruột đều sôi sục.

Cang Chung nhìn thấy biểu hiện của cô thì hài lòng. Hắn cười khẩy một cái rồi rút tay của mình ra khỏi bông hoa ấy. Sự đột ngột này của Cang Chung, Tư Dương cảm thấy hụt hẫng. Bản thân cô không hiểu tại sao có cảm giác ấy được. Bỗng giọng nói của Cang Chung cắt ngang dòng suy nghĩ của cô.

“ Nhìn xem, thứ chất dịch của em đang quấn lấy tay tôi.” Cang Chung đưa lưỡi của mình ra liếm nhẹ vào ngón tay. Cảm giác tê dại đang chạy khắp cơ thể mà thỏa mãn bản thân. Hắn nói: “ Mật ngọt của thiếu nữ rất đáng để nếm thử.”

“ Tên khốn, ngươi thật là ghế tởm!” Tư Dương vừa bịt miệng vừa mắng hắn. Tại sao người đàn ông này lại có những hành động ghê tởm như thế. Cô không muốn bị tên này chà đạp mình. Lần đầu của cô phải trao cho người mà mình yêu và người đó là Thập Hải chứ không phải tên biến thái.

Tư Dương lấy hết dũng khí, cô dùng chân của mình đạp vào ngực hắn. Nhưng không ngờ hắn lại dễ dàng tóm được  chân của cô. Hắn lạnh lùng đẩy chân cô ra, mạnh bạo dùng bàn tay khỏe khoắn của minh tách hai tay cô ra. Cang Chung bây giờ giống như một tên điên. Hắn điên cuồng lao đầu vào cô. Cứ thế mà chà đạp cơ thể của cô. Tư Dương không thể chống lại được hắn, cô đau khổ mà nắm chặt lấy ga giường. Những giọt nước mắt rơi lả chả xuống nệm. Đêm hôm đó, cô bị người tên Cang Chung hủy hoại cuộc đời mình.

Ngày hôm sau, ánh sáng bên ngoài  đã len lõi vào bên trong tàu. Đôi mắt của cô bị ánh sáng ấy làm thức giấc. Cô mở mắt ra thì nhìn thấy Cang Chung đang chăm chú nhìn mình. Hắn vốn đã dậy từ rất lâu. Nhưng nhìn thấy dáng vẻ lúc ngủ của cô làm hắn không thể rời mắt mà ngắm nhìn cô. “ Chào buổi sáng.”

Tư Dương nhìn thấy gương mặt hắn vô cùng chán ghét. Cô ngồi bật dậy thì phát hiện cơ thể không có mặc đồ liền xấu hổ lấy chăn che cơ thể lại “ Quần áo của tôi?”

“ Ý em là mấy miếng vải này ư!” Cang Chung nhặt chiếc áo đã bị rách thành nhiều mảnh ở bên dưới lên đưa cho Tư Dương xem.

Nhìn thấy đồ của mình bị xé thành mảnh vụn. Cô cúi trầm mặt xuống dường như muốn khóc.

Cang Chung im lặng, hắn đứng dậy cởi chiếc áo trên người mình đưa cho cô. “ Hãy mặc nó. Trong tàu của ta không có đồ của nữ.” Hắn ném chiếc áo sơ mi của mình trước mặt cô. Cang Chung không có nhiều thời gian để chờ đợi cô, đã đến lúc hắn phải quay trở lại đất liền “ Em có một phút để mặc nó vào. Sau đó, ta sẽ đưa em đi gặp cha mẹ của em lần cuối.”

Lời nói của Cang Chung khiến trong lòng cô cảm thấy bất an. Hắn nói như vậy là có ý gì? Cha mẹ cô không phải là bị hắn bắt đi.

Tư Dương nhanh chóng mặc chiếc áo của hắn đưa cho. Nhưng lại có một điều bất ổn. Chiếc áo của hắn chỉ dài tới đùi cô. Điều này, khiến cô cảm thấy bất tiện. Còn Cang Chung lại không nghĩ nhiều như thế. Hắn thấy cô đã mặc áo của mình vào thì nắm lấy tay cô kéo ra bên ngoài.

Hắn kéo cô ra trước mũi tàu, phía trước của cô chính là tàu của gia đình. Tư Dương há hốc mồm khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt. Cha mẹ , Lục Châu, Thập Hải và tất cả mọi người đều bị trói ở trên tàu.  Bên cạnh họ còn có mấy tên lính cầm súng đứng canh.

Đột nhiên giọng nói của Cang Chung vang bên tai cô “ Chào họ lần cuối đi. Sau đó, ta sẽ đưa họ đi gặp ông bà của mình.”

“ Không, cầu xin anh hãy tha cho cha mẹ tôi.” Tư Dương ngay lập tức quỳ xuống vang xin Cang Chung. Nhưng hắn lại lạnh lùng nói:” Không được. Gia đình của em là một hải tặc, mà hải tặc thì không được phép sống trên đời. Chết chính là cách duy nhất để kết thúc cuộc đời của hải tặc.”

“ Không, cầu xin anh! Tôi đã từng cứu anh một mạng, anh có thể nhân từ mà tha cho họ không?” Tư Dương vừa khóc vừa cầu xin dưới chân hắn. Ấy mà, Cang Chung đúng là một kẻ máu lạnh. Hắn không quan tâm đến việc cô cứu hắn. Trong mắt hắn chỉ có kẻ xấu và kẻ xấu hơn. Sự lương thiện và đạo đức chỉ là giả tạo. Những điều đó, một tên Đô đốc không cần quan tâm.

Tư Dương không thuyết phục được hắn. Cô liền hạ thấp bản thân mình, chấp nhận làm tất cả những gì mà Cang Chung yêu cầu để đổi lấy mạng sống của gia đình cô. Mà điều này lại là mục đích mà Cang Chung muốn nghe thấy. Hắn cố tình làm như vậy chỉ để Tư Dương cầu xin và tình nguyện làm những gì hắn yêu cầu.

“ Đấy là do chính em tự nói nhé. Ta không ép em.” Hắn không biết liêm sỉ mà còn làm ra vẻ mặt ngây thơ như thể việc này là do một mình cô muốn.

Còn Tư Dương, khi nói ra những lời này cô biết sẽ không có điều tốt đẹp gì xảy ra. Một cái bẫy quá hoàn hảo khiến cô không có con đường để chạy thoát.

Cang Chung đỡ cô đứng dậy. Hắn lau những giọt nước mắt trên gò má cô, sau đó ôm cô vào trong lòng. Hắn nhìn tên lính ra hiệu cho họ rút lui. Đứng trước mũi tàu, Cang Chung hùng hổ nói với cha mẹ của Tư Dương” Nghe đây đám hải tặc. Vì con gái của các người chấp nhận dùng bản thân của cô ta để đổi lấy mạng sống của các người. Cho nên Đô đốc Cang Chung ta sẽ tha cho các người một mạng. Từ nay về sau, các người hãy đến vùng biển khác mà sinh sống, nếu để ta gặp lại các ngươi thì ta sẽ không nương tay như bây giờ.”

Hot

Comments

Nhie Nhie muối

Nhie Nhie muối

chạy nhanh nhưng cũng bánh cuốn

2023-04-21

0

♡•~`Jen`~•☆

♡•~`Jen`~•☆

hình như diễn tiến hơi nhanh thì phải 🤔

2023-04-11

1

Toàn bộ
Chapter
1 chap 1. đừng mà A Chung! (H)
2 chap 2. chuyện hôm qua, ta không còn nhớ nữa
3 chap 3. cha ơi, cứu chúng con đi!
4 chap 4. làm ơn thả tôi ra đi
5 chap 5. quần áo của tôi?
6 chap 6. duyên phận
7 chap 7. xin lỗi
8 chap 8. còn thức?
9 chap 9. hỗn xược
10 chap 10. nè, đứng lại đó!
11 chap 11. chị...
12 chap 12. chị bị điên à!
13 chap 13. vậy còn cô nghĩ mình là ai?
14 chap 14. ra khơi
15 chap 15. tôi đầu hàng
16 chap 16. Thập Hải
17 chap 17. mau bỏ tôi ra!
18 chap 18.Đô đốc, tại sao ngài lại ích kỷ đến thế!
19 chap 19. Ta sẽ cảm thấy thích hơn về điều đó
20 chap 20. sức mạnh của chúng ta
21 chap 21. Con có mềm lòng không?
22 chap 22. vì yêu thưa mẹ
23 chap 23. Vậy là huề nhé!
24 chap 24. dục vọng của Cang Chung
25 chap 25. gia đình Thập Hải
26 chap 26. một đêm dài
27 chap 27. U là trời, các cô đang làm gì vậy?
28 chap 28. xuất hiện bạn của Cang Chung
29 chap 29. nơi gọi là thị trấn
30 chap 30. ăn bánh không trả tiền
31 chap 31. cho hẳn mười nghìn
32 chap 32. Cô...vào đây làm gì?
33 chap 33. Tại sao lại không trả lời?
34 chap 34. Tôi có thể mượn ít tiền từ chỗ của anh không?
35 chap 35. Tiền có thể làm đám con gái hạnh phúc!
36 chap 36. Trồng xuống rồi lại muốn đào lên!
37 chap 37. Chọn đồ
38 chap 38. Buổi tiệc của các cấp cao
39 chap 39. Bác Hạ, ý bác là muốn gả con gái bác cho cháu đúng không?
40 chap 40. Thảo dược của Hạ gia
41 chap 41. thỏa thuận giữa Tư dương và Cang Chung
42 chap 42. Đồ điên! Tôi mới không thèm hôn anh
43 chap 43. cậu bé và cây bông hồng
44 chap 44. Che mặt
45 chap 45. Va chạm
46 chap 46. Cái tát từ Gia Ngân
47 chap 47. túi kẹo
48 chap 48. Túi kẹo
49 chap 49. Thưa…có
50 chap 50. Chậc, đúng là một cáo già có đầy kinh nghiệm
51 chap 51. gặp riêng phú ông Hạ
52 chap 52. trừng phạt của Cang Chung
53 chap 53. Tìm ra được kẻ chủ mưu
54 chap 54. Tin tức chấn động (H)
55 chap 55. Đứa bé gái này là ai thế?
56 chap 56. Lên đường làm nhiệm vụ
57 chap 57. Bức thư gửi Cang Chung
58 chap 58. Băng hải tặc Hoa Hồng Đỏ
59 chap 59 Người bạn của Tư Dương
60 chap 60. Ý nghĩ rời khỏi Cang Chung và tên biến thái
61 chap 61. Cang Chung quay trở về
62 chap 62. Kẻ hạ độc
63 chap 63. chiếc thuyền buồm
64 chap 64. Con tàu hải quân không tiện sao?
65 chap 65. Gặp lại Thập Hải (H)
66 chap 66. Trở về nhà
67 chap 67. Anh chấp nhận em sao?
68 chap 68. Buông bỏ!
69 chap 69. Tư Dương, hãy lấy anh nhé!
70 chap 70. Một kẻ cứng đầu cũng phải sợ uy lực của ta thôi
71 chap 71. Chị em Mai Kỳ, Mai Nhã
72 chap 72. Hôn lễ của Cang Chung, gặp lại Tư Dương
73 chap 73. Ta không có hứng thú với cô
74 chap 74. Chào
75 chap 75. Yêu chồng
76 chap 76. Mang thai con của Thập Hải?
77 chap 77. Chơi trò chơi
78 chap 78. câu chuyện của phu nhân và cuộc cãi nhau của Thập Hải
79 chap 79. Cang Chung chăm sóc chu đáo
80 chap 80. Đi cùng với ta
81 chap 81. cuộc chiến giữa hải quân và hải tặc
82 chap 82. cuộc chiến và lời hứa
83 chap 83. trở về nhà cùng nhau
84 chap 84. Thập Hải và Tư Dương thật sự kết thúc
85 chap 85. ranh giới giữa cái chết và sự sống
86 Thông báo truyện mới
Chapter

Updated 86 Episodes

1
chap 1. đừng mà A Chung! (H)
2
chap 2. chuyện hôm qua, ta không còn nhớ nữa
3
chap 3. cha ơi, cứu chúng con đi!
4
chap 4. làm ơn thả tôi ra đi
5
chap 5. quần áo của tôi?
6
chap 6. duyên phận
7
chap 7. xin lỗi
8
chap 8. còn thức?
9
chap 9. hỗn xược
10
chap 10. nè, đứng lại đó!
11
chap 11. chị...
12
chap 12. chị bị điên à!
13
chap 13. vậy còn cô nghĩ mình là ai?
14
chap 14. ra khơi
15
chap 15. tôi đầu hàng
16
chap 16. Thập Hải
17
chap 17. mau bỏ tôi ra!
18
chap 18.Đô đốc, tại sao ngài lại ích kỷ đến thế!
19
chap 19. Ta sẽ cảm thấy thích hơn về điều đó
20
chap 20. sức mạnh của chúng ta
21
chap 21. Con có mềm lòng không?
22
chap 22. vì yêu thưa mẹ
23
chap 23. Vậy là huề nhé!
24
chap 24. dục vọng của Cang Chung
25
chap 25. gia đình Thập Hải
26
chap 26. một đêm dài
27
chap 27. U là trời, các cô đang làm gì vậy?
28
chap 28. xuất hiện bạn của Cang Chung
29
chap 29. nơi gọi là thị trấn
30
chap 30. ăn bánh không trả tiền
31
chap 31. cho hẳn mười nghìn
32
chap 32. Cô...vào đây làm gì?
33
chap 33. Tại sao lại không trả lời?
34
chap 34. Tôi có thể mượn ít tiền từ chỗ của anh không?
35
chap 35. Tiền có thể làm đám con gái hạnh phúc!
36
chap 36. Trồng xuống rồi lại muốn đào lên!
37
chap 37. Chọn đồ
38
chap 38. Buổi tiệc của các cấp cao
39
chap 39. Bác Hạ, ý bác là muốn gả con gái bác cho cháu đúng không?
40
chap 40. Thảo dược của Hạ gia
41
chap 41. thỏa thuận giữa Tư dương và Cang Chung
42
chap 42. Đồ điên! Tôi mới không thèm hôn anh
43
chap 43. cậu bé và cây bông hồng
44
chap 44. Che mặt
45
chap 45. Va chạm
46
chap 46. Cái tát từ Gia Ngân
47
chap 47. túi kẹo
48
chap 48. Túi kẹo
49
chap 49. Thưa…có
50
chap 50. Chậc, đúng là một cáo già có đầy kinh nghiệm
51
chap 51. gặp riêng phú ông Hạ
52
chap 52. trừng phạt của Cang Chung
53
chap 53. Tìm ra được kẻ chủ mưu
54
chap 54. Tin tức chấn động (H)
55
chap 55. Đứa bé gái này là ai thế?
56
chap 56. Lên đường làm nhiệm vụ
57
chap 57. Bức thư gửi Cang Chung
58
chap 58. Băng hải tặc Hoa Hồng Đỏ
59
chap 59 Người bạn của Tư Dương
60
chap 60. Ý nghĩ rời khỏi Cang Chung và tên biến thái
61
chap 61. Cang Chung quay trở về
62
chap 62. Kẻ hạ độc
63
chap 63. chiếc thuyền buồm
64
chap 64. Con tàu hải quân không tiện sao?
65
chap 65. Gặp lại Thập Hải (H)
66
chap 66. Trở về nhà
67
chap 67. Anh chấp nhận em sao?
68
chap 68. Buông bỏ!
69
chap 69. Tư Dương, hãy lấy anh nhé!
70
chap 70. Một kẻ cứng đầu cũng phải sợ uy lực của ta thôi
71
chap 71. Chị em Mai Kỳ, Mai Nhã
72
chap 72. Hôn lễ của Cang Chung, gặp lại Tư Dương
73
chap 73. Ta không có hứng thú với cô
74
chap 74. Chào
75
chap 75. Yêu chồng
76
chap 76. Mang thai con của Thập Hải?
77
chap 77. Chơi trò chơi
78
chap 78. câu chuyện của phu nhân và cuộc cãi nhau của Thập Hải
79
chap 79. Cang Chung chăm sóc chu đáo
80
chap 80. Đi cùng với ta
81
chap 81. cuộc chiến giữa hải quân và hải tặc
82
chap 82. cuộc chiến và lời hứa
83
chap 83. trở về nhà cùng nhau
84
chap 84. Thập Hải và Tư Dương thật sự kết thúc
85
chap 85. ranh giới giữa cái chết và sự sống
86
Thông báo truyện mới

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play