...TẤT CẢ NHÂN VẬT, SỰ KIỆN, TÌNH TIẾT ĐỀU LÀ HƯ CẤU...
Tay hắn lước từ mái tóc, khuôn mặt tiếp đến là phần phía dưới, hắn nhẹ lước đến hai vật tròn nhỏ trên đôi gò rồi lại xuống eo khiến Mị Dương phát ra những âm thanh nhỏ nhắn đưa tay ôm choàng lấy cổ hắn hắn thô bạo bóp lấy vật hình tròn dưới eo
Như con mãnh thú vị bỏ đói, hắn phấn khích nở nụ cười lưu manh, đưa tay chạm vào hai bên ho.a vi.ên, dần tiến sâu vào bên trong hơn.
Người hắn nóng rực lên như bị lửa đốt, hắn phấn khích đến mức cười phá lên, đã lâu rồi hắn không có cảm giác kí.ch thí.ch thế này. Nhưng cô gái qu.yến r.ũ khác không còn là gu của hắn nữa, mà gu hắn bây giờ là người trước mắt.
Nhìn cơ thể nhỏ trước mắt, hắn không thể kìm nổi nữa, cứ ngỡ sẽ là một đêm nồ.ng nhi.ệt nhưng trông hắn đã quá vui mừng quá sớm.
Mị Dương mơ mơ hồ hồ nhìn bóng người đang đè lên người mình, bất giác ngẩn dậy ôm chầm lấy hắn dụi vào cổ hắn khiến sóng đã lớn lại ngày một dâng cao hơn.
Hắn đã ôm ấp, thử nếm mùi vị của biết bao cô ngoài kia, hắn cứ nghĩ người trước mắt là một người còn tro.ng trắ.ng. Hắn muốn xem máu chảy, chảy ra từ cánh cổng nhỏ kia muốn cảm nhận lấy sự chật hẹp, thít chặt lấy cái đó của hắn.
Lý Tư Thành từ từ tách đôi chân nhỏ trắng nõn ấy ra, kéo khóa quần đưa thứ kia dã dần cư.ơng cứ.ng ra. Không ngừng cạ vào ho.a vi.ên hắn phấn khích nhưng lại chậm rãi nhẹ nhàng đưa cô.n th.ịt vào.
Cái vật đó to cứng nên đưa vào đã bất tiện, hắn nghiến răng khó chịu dùng tay vuốt ve ho.a vi.ên để đưa cái vật đó vào trong dễ dàng hơn. Mị Dương đau nên phát ra những âm thanh nhỏ bé, hắn cảm nhận được sự ấm nóng, chật hẹp và hơn thế là hít chặt lấy hắn.
Sự su.ng sư.ớng hiện lên cả khuôn mặt, ngẩn đầu lên hít một hơi dài của sự su.ng sư.ớng. Nhìn Mị Dương đang đau vì cái thứ đó của hắn, hắn lại phấn khích hơn, d.ập liên tiếp, càng ngày càng mạnh.
Ôm chặt lấy đôi chân ấy, mạnh bạo như muốn phóng thích con mãnh thú trong người.
Đột nhiên hắn dừng lại, nhớ ra đều gì đó, khẽ tách đôi chân ra. Thứ hắn muốn thấy đã không xuất hiên, hắn rút *** **** ra vẫn không thấy.
Tư Thành nhìn Mị Dương với ánh mắt đầy khinh bỉ "Ra cũng chỉ hít chặt lấy được nhiêu đó ! Không biết cô đã ngủ với bao tên đàn ông rồi ?!"
Mặt hắn có chút thất vọng, nhưng vẫn không chịu buông tha, hắn khép đôi chân lại thật chặt. Nhét cô.n th.ịt vào hai giữa chân, liên tục d.ập, âm thanh vang vọng khắp phòng, chuyển động nhịp nhàng hắn tận hưởng rất lâu.
Căn phòng chỉ còn tiếng thở dốc và âm thanh 'bạch bạch'
Càng ngày càng nhanh, hắn dùng cô.n th.ịt to dài ấy xuyên qua kẻ đ.ùi, dần hắn đã đưa ra thứ chất lỏng trong suốt.
"....~...."
Chất lỏng ấy bắn lên khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào của Mị Dương. Cô khẽ giật mình nhưng lại dần cảm thấy thoải mái và chìm vào giấc ngủ.
Hắn nắm lấy cô.n th.ịt, nắm lấy thứ có chất lỏng đang rỉ ra phía trên cất lại vào bên trong. Hắn xuống giường mặc lại đồ chỉnh tề cho người đã cùng hắn trãi qua một đêm, nhìn Mị Dương rồi lại lần mò vào trong phòng tắm.
Hắn lấy ra một cái khăn đã thấm nước, nhẹ lau người cho Mị Dương hơn hết là thứ sản phẩm hắn đã tạo ra. Hắn cau có khuôn mặt biểu thị sự phiền phức, nhưng vẫn dịu dàng lau thân thể cho cô.
Dường như đây là lần đầu hắn làm thế, muốn xóa tội trạng, hay là do còn chút thương tình ?!
Nhưng dù vậy hắn vẫn nhẹ nhàng lau, rồi vụng về dùng khăn bẩn lau lại chỗ đã sạch. Rồi cứ thế thấm nước lau đi lau lại vài hiệp.
Hành động của Tư Thành vụng về thô bạo, nhưng hắn vẫn cố chậm chạp mặc lại quần áo cho Mị Dương. Không quên vuốt ve khuôn mặt đó .
" Tiết nhỉ ?! Tôi còn ngỡ tôi là người đầu tiên của cô ... Là ai nhỉ ?! Khiến tôi phải chạm vào cái cơ thể bẩn thiểu này ?"
...****************...
Hắn tỏ vẻ phiền phức đôi mày nhíu lại "Cô phiền phức thật đấy ! Ngoài mùi rượu ra lại bị sốt rồi !"
Hắn nhẹ kéo tấm chăn lên chậm chậm không để cô tỉnh giấc cái hắn cởi cái áo vest vừa khoác lên người quăng cái áo đắc tiền trị giá gần hơn năm sáu con số lên cái ghế sofa gần kệ sách.
Tuy là trông có vẻ là người vô tình nhưng đối với một người chỉ mới gặp đôi ba lần, hắn xắn tay áo. Lần mò hồi lâu rồi lại vào bếp, bắt một nồi nước sôi.
Nhẹ nhàng pha nước cho ấm rồi khẽ bước chân bước vào phòng, ngoài cái khuôn mặt đẹp không góc chết địa vị và quyền lực. Và cái cách làm thô bạo thường thấy thì hôm nay lại khác xa !
Hắn nhẹ nhàng đặt chậu nước ấm bên cạnh giường, nhẹ nhàng vắt hết nước trong khăn.
Không gian im tĩnh đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng tong tỏng của chậu nước ấm. Hắn nắm nhẹ tay Mị Dương nhẹ nhàng lau tay cho cô.
Cỗ và các bộ phận không cần vải che mà hắn có thể chạm vào, tuy có chút không bằng lòng như để cô xảy ra chuyện thì tội lại đổ lên đầu hắn.
Nhưng gương mặt đó lại rất tập trung, ân cần chu đáo chăm sóc hết lòng !
Đôi tay to lớn, hồi thoắt ẩn thoắt hiện vài đường gân xanh vô cùng đáng sợ lại thêm cơ bấp kia nữa.
Nhưng ai ngờ rằng đôi tay đáng sợ ấy lại đang ân cần chăm sóc một người chỉ mới gặp vài ngày cơ chứ !
Hắn vắt cái khăn thật khô rồi đắp lên trán Mị Dương nhẹ nhàng đứng lên mở cửa sổ cho thoáng. Rồi lại nhẹ nhàng bê chậu nước ra bên ngoài.
Hắn nhẹ xả nước trong bồn rửa đi rửa lại hồi lâu cái chậu rồi đến tay mọi ngóc ngách vì bởi hắn có cái tính hay sạch sẽ.
Đôi chút cái mũi cao như tạc tượng đó lại nghe thấy cái mùi hương thoang thoảng như bồng bềnh theo gió. Đôi chút lại theo gió mà nổi lên, dịu nhẹ dễ chịu khiến người tay say đắm.
"Mùi của hoa sao !?"
Khuôn mặt đó lại cáu kỉnh khó chịu tiến vào phòng dường như có chút không thích cái mùi hương dịu nhẹ đó. Hắn khó chịu ngã mình xuống sofa day day thái dương rồi lại nhìn cái người đang nằm ngủ ngon lành trên giường.
"Đúng là phiền phức ! Nhưng thôi xem như thoát khỏi mấy thứ phiền phức ở sòng bạc kia !"
Nhưng không ngờ bệnh khó ngủ lại phát vào hôm nay nằm trằn trọc mãi mà anh chẵng thể nào chợp mắt được. Ngồi lại nhíu mày ngồi bật dậy hơi thở hầm hầm khó chịu.
Chân như không nghe lời, anh đi vài vòng trong căn phòng nhỏ ngắm nghía, rồi lại dừng lại dừng ở kệ sách nhỏ đầy hoa khô.
Cái kệ đó cũng có mùi thơm thoang thoảng, đôi mắt linh hoạt lước qua kệ sách cái miệng lại khẽ nhếch lên " Cũng thích đọc sách quá nhỉ, nhưng tiêir thuyết cũng không kém !"
Đưa tay chọn bừa một quyển sách nhưng nào ngờ lại lấy trúng quyển nhật ký đều lắm hắn vừa ngạc nhiên vừa to mò ở đây là dòng chữ viết tay hút mắt ở bìa.
Dòng chữ nhật ký của Mị Dương được viết một cách nắn nót trông thể hiện là một người có học thức. Đều khiến hắn tò mò chính là ở chỗ chính là cô đã nhắt đến hắn trong một trang.
Không biết chắc là đúng hay không nhưng hắn lại quả quyết chắc chắn đó là hắn ở dòng chữ " Người ấy đã cứu tôi và nắm lấy tay tôi chạy trốn, cánh tay bị thương và phải dùng cái khăn tay hồng phấn tôi mới mua để cầm máu !"
Updated 41 Episodes
Comments
Huỳnh Nhưuuuuuuuu
quả là khốn thật =)))
2023-07-18
1