Ghen

Lục Chính Minh đến Nam Thành từ sáng sớm, anh không nói với Cố Cẩm Sơ mà tự mình đến phim trường tìm cô, dù sao ở đó cũng có Dương Huệ Anh, cứ đến rồi nói là đi thăm vị hôn thê thì quá là đường đường chính chính, lại còn chọc ngoáy được Cố Cẩm Sơ thì tội gì anh không làm.

Lục Chính Minh mang theo một túi bánh kem lớn, hỏi nhân viên trong trường quay vị trí của hai người, Dương Huệ Anh thì anh chưa thấy nhưng đã thấy Cố Cẩm Sơ nắm tay một người đàn ông khác, Lục Chính Minh tức muốn nổ phổi đi đến sau lưng hai người họ, anh nghe loáng thoáng cuộc trò chuyện:

"Chị Cẩm Sơ... cảm ơn chị."

"Không có gì đâu... Cậu đừng để vết thương đụng nước là được." Cố Cẩm Sơ vừa quấn băng gạc quanh tay cậu thanh niên nọ vừa cười nói.

Lục Chính Minh lại cảm thấy mục đích thì trong sáng nhưng mà có cần cười với người khác như vậy không? Anh lại có chút tham lam muốn Cố Cẩm Sơ chỉ được cười với anh.

"Anh Chính Minh... Sao anh lại đến đây?" - Từ phía sau Dương Huệ Anh đi tới thì bất ngờ khi thấy Lục Chính Minh xuất hiện ở phim trường.

Cố Cẩm Sơ nghe thấy tên của anh thì giật mình quay đầu lại, người đàn ông một thân sơ mi đen, quần đen, cao ráo chững chạc đứng trước mặt nhìn cô chằm chằm khiến Cố Cẩm Sơ có chút sợ.

Lục Chính Minh quay đầu lại nhìn Dương Huệ Anh cười nói:

"Đến thăm em."

Trong đầu anh lúc này chỉ nghĩ: "Cố Cẩm Sơ cô có nghe không? Tôi nói đến thăm Huệ Anh đó... Ghen chết cô đi."

Dương Huệ Anh cảm thấy hơi ái ngại, chuyện mấy hôm trước, cô đã nói rõ ràng với Lục Chính Minh nhưng hôm nay anh ấy lại chạy đến đây thăm cô, khiến Dương Huệ Anh thật sự không biết đón nhận tình cảm này như thế nào.

Dương Huệ Anh định qua loa lấy lệ cảm ơn ý tốt của anh thì Lục Chính Minh đã đưa một túi bánh lớn đến trước mặt cô ấy:

"Cho em... Em ăn đi."

Dương Huệ Anh ngại ngần xua tay từ chối:

"Em là diễn viên... Phải giữ dáng kiêng ăn đồ ngọt nhiều... Em không ăn được đâu... Cảm ơn anh."

Lục Chính Minh lại trưng vẻ mặt rất lấy làm tiếc, đưa túi bánh ngược lại cho Cố Cấm Sơ, mắt liếc cô đanh giọng nói:

"Huệ Anh không ăn đc vậy trợ lý Cố ăn dùm em ấy đi."

Dương Huệ Anh nhìn Cố Cẩm Sơ bằng ánh mắt cầu cứu, Cố Cẩm Sơ đành vươn tay nhận lấy túi bánh, gật đầu cảm ơn anh.

"Em tới cảnh quay rồi... Anh Chính Minh ngồi chơi nha... Có tiểu Sơ Sơ nhà em tiếp đãi anh đó." Dương Huệ Anh vừa cười, vừa chạy thật nhanh ra ngoài.

Lục Chính Minh cũng cười nhạt vẫy tay chào cô ấy, anh đột nhiên quay phắt lại nhìn chằm chằm Cố Cẩm Sơ:

"Tiểu Sơ Sơ à... Cô có chỗ nào nhỏ đâu chứ." Lục Chính Minh vừa nói vừa lưa manh chỉ vào ngực của Cố Cẩm Sơ.

Cố Cẩm Sơ thẹn đến đỏ mặt, trừng anh, không buồn tranh cãi với người vừa không biết xấu hổ vừa không nói đạo lý này.

Lục Chính Minh đến ngồi bên cạnh Cố Cẩm Sơ, anh nhìn cô rồi nói:

"Ăn bánh kem của cô đi."

Cố Cẩm Sơ miễn cưỡng gật đầu, cầm chiếc bánh kem tươi vị dâu lên cắn một cái đầy miệng, chiếc má nhỏ phồng lên làm Lục Chính Minh không nhịn được chọt một cái, làm cho cô giật mình tránh xa anh đưa ánh mắt nhìn về hướng Dương Huệ Anh lo sợ.

Lục Chính Minh lại không để ý mà sáp lại gần cô, trầm giọng hỏi:

"Nhớ tôi không?"

Cố Cẩm Sơ cảm thấy anh lộ liễu như vậy thì tức giận, cô tất nhiên là nhớ anh rồi, nhưng mà lại không thành thật lắc đầu lia lịa.

Lục Chính Minh thấy biểu hiện của cô, mặt đen lại, trầm mặc một lúc sau đó mới xích người ra xa khó chịu nói:

"Ăn đi... Ăn nhiều một chút... Để lấy sức chăm sóc cho Huệ Anh... Nuôi cô không phải chỉ để cô ăn bánh kem."

Cố Cẩm Sơ nghe thấy lời này thì hơi buồn bã, cúi gầm mặt nuốt bánh kem xuống miệng, rõ ràng không phải mua cho cô, cô cảm thấy anh xem mình giống như cái thùng rác vậy, người ta không cần liền vứt vào người cô.

"Chính Minh... Em đến đây thăm Anh Anh sao?" - Dương Chí Viễn đi đến thì nhìn thấy Lục Chính Minh đang ở đây thì bất ngờ, nhưng rất nhanh liền nghĩ ra lí do anh đến đây.

Lục Chính Minh mở mắt nhìn Dương Chí Viễn, cảm thấy không thoải mái lắm, anh đang muốn cùng Cố Cẩm Sơ ở một chỗ Dương Chí Viễn xuất hiện làm bầu không khí có chút dư thừa. Anh giả vờ mỉm cười gật đầu với Dương Chí Viễn.

Dương Chí Viễn cười không quan tâm Lục Chính Minh cho lắm, anh đi tới đẩy nhẹ Lục Chính Minh ra ngồi xen vào giữa hai người, đưa một ly trà ô long lạnh cho Cố Cẩm Sơ, dịu dàng nói:

"Cẩm Sơ... trời nóng lắm, em uống cái này đi."

Cố Cẩm Sơ ngại ngùng cũng không tiện từ chối Dương Chí Viễn, gật đầu nhận lấy ly nước từ tay anh ấy:

"Cảm ơn anh Dương."

Dương Chí Viễn khẽ cười, gỡ ống hút cắm vào ly giúp cô:

"Lần trước bảo em gọi anh là Chí Viễn còn gì... Quên rồi à... Anh chẳng phải cũng gọi em là Cẩm Sơ sao?"

Cố Cẩm Sơ liếc nhìn Lục Chính Minh kế bên Dương Chí Viễn, cô cảm thấy ánh mắt anh nhìn hai người rất đáng sợ, nếu bây giờ ở đây không có quá nhiều người, chắc anh sẽ xử cô tại đây luôn mất.

Cố Cẩm Sơ ái ngại, lấp bấp trả lời Dương Chí Viễn:

"Em quên... Quên mất."

Dương Chí Viễn lại cười, quả thật anh là người rất dịu dàng, đối với người khác như ánh nắng sưởi ấm trái tim người ta vậy:

"Quên thì phải phạt... Anh phạt em cho anh gọi là Sơ Sơ được không?"

Cố Cẩm Sơ nghe lời anh nói thì hơi thẹn, cộng với vẻ mặt giết người đằng kia cô thật sự muốn tàng hình biến mất tại đây, cô định lên tiếng từ chối Dương Chí Viễn thì người nọ đã lên tiếng trước:

"Đừng từ chối... Tối nay anh mời em đi ăn."

Lục Chính Minh nhìn một màn từ nãy đến giờ, tay đã siết chặt thành nắm đấm, nếu đây là một tên đàn ông khác mà không phải Dương Chí Viễn thì đã mềm xương với anh từ nãy giờ.

Lục Chính Minh liếc Cố Cẩm Sơ, cô sợ đến nỗi theo bản năng mà lắc đầu từ chối:

"Không... Không cần đâu... Tối nay em bận rồi."

Dương Chí Viễn tỏ vẻ tiếc nuối, luyến tiếc gật đầu:

"Vậy hẹn em dịp khác nhé!"

Cố Cẩm Sơ cũng không thể liên tục từ chối người khác liền đồng ý với anh ấy. Cô cảm thấy cô sắp bị kết án tử hình rồi, Lục Chính Minh vẫn không ngừng trừng mắt nhìn cô.

Dương Chí Viễn lúc này mới để mắt đến Lục Chính Minh bên cạnh, quay đầu cười nói:

"Chính Minh... Anh và em đi làm vài ly... Lâu ngày hai anh em mình không gặp."

Lục Chính Minh nặn ra nụ cười xả giao không mấy thân thiện, ôm vai Dương Chí Viễn:

"Đi thôi... Em mời anh."

Dương Chí Viễn xoay đầu nói với Cố Cẩm Sơ:

"Sơ Sơ... Nói với Anh Anh bọn anh đi trước nhé."

Cố Cẩm Sơ mỉm cười vẫy tay chào bọn họ, nhưng cô lại hơi lạnh người khi nhìn vào nụ cười gian xảo trên mặt Lục Chính Minh, anh mở miệng nhưng không phát ra âm thanh, Cố Cẩm Sơ có thể nhìn khẩu hình mà đọc được sáu chữ:

"Tối... Nay... Cô... Chết... Với... Tôi."

Hot

Comments

Anonymous

Anonymous

Anh cứ nói cho đã cái miệng vào nó vạ lúc nào không biết đấy

2024-12-03

1

Vân Nguyễn

Vân Nguyễn

dị mà cũng ăn đc. đọc mà mắc tức.

2024-05-05

0

Anonymous

Anonymous

Anh ghen đỏ mắt rồi còn là bộ

2024-05-01

1

Toàn bộ
Chapter
1 Tình nhân
2 Vị trí đó không phải là của cô
3 Có duyên gặp lại
4 Hôn thê của anh
5 Giả vờ không quen
6 Tai nạn
7 Như người đã quen
8 Dương Chí Viễn
9 Giữ kín tình cảm này
10 Biến cố
11 Bài học cho cô
12 Yêu quái ngàn miệng
13 Thất vọng
14 Tên không phải để cô gọi
15 Tắm chúng (H)
16 Suy nghĩ của Lục Chính Minh (H)
17 Cố Cẩm Sơ... Cô chết với tôi
18 Ghen
19 1 năm sau
20 Cố Nam Chi
21 Doạ cô
22 Dựng hiện trường giả
23 Không tin tưởng
24 Xa lánh
25 Hoàng Tú Quyên
26 Bị thương
27 Tổn thương
28 Làm diễn viên
29 Ôm người con gái khác
30 Tuyệt vọng
31 Mẹ Lục Chính Minh phát hiện
32 Thời điểm dừng lại
33 Không có thời gian (H)
34 Cái tên Cố Cẩm Sơ
35 Người thân
36 Không cưới
37 Sinh nhật
38 Cô ấy là của tôi
39 Không thân
40 Uy hiếp
41 Bám đuôi
42 Chu Mạn
43 Quay phim
44 Rước nhục vào thân
45 Tức giận
46 Hậu cung của em
47 Tính kế
48 Giằng co
49 Dụ dỗ (H)
50 Đoạn ghi âm (H)
51 Xử lý
52 Thuốc tránh thai
53 Anh em
54 Không xứng
55 Đến khi nhìn lại đã không có em
56 Nghĩ anh đã đi
57 Tâm tình
58 Kể tội
59 Trừng trị
60 Nhớ
61 Tiểu tiên nữ
62 Bị bắt gặp
63 Sông Thụy Dương
64 Tỏ tình (H)
65 Tin tức buổi sáng (H)
66 Chuyển tài sản
67 Phát hiện
68 Thú nhận
69 Mang thai
70 Cầu hôn
71 Lễ ra mắt phim
72 Cấp cứu
73 Hi vọng
74 3 Tháng sau
75 Mất trí
76 Dịu dàng
77 Trách mắng
78 Người phụ nữ kì lạ
79 Biến mất
80 Mất điện thoại
81 Xét nghiệm
82 Yêu con hơn bất cứ ai
83 Gia đình hạnh phúc
Chapter

Updated 83 Episodes

1
Tình nhân
2
Vị trí đó không phải là của cô
3
Có duyên gặp lại
4
Hôn thê của anh
5
Giả vờ không quen
6
Tai nạn
7
Như người đã quen
8
Dương Chí Viễn
9
Giữ kín tình cảm này
10
Biến cố
11
Bài học cho cô
12
Yêu quái ngàn miệng
13
Thất vọng
14
Tên không phải để cô gọi
15
Tắm chúng (H)
16
Suy nghĩ của Lục Chính Minh (H)
17
Cố Cẩm Sơ... Cô chết với tôi
18
Ghen
19
1 năm sau
20
Cố Nam Chi
21
Doạ cô
22
Dựng hiện trường giả
23
Không tin tưởng
24
Xa lánh
25
Hoàng Tú Quyên
26
Bị thương
27
Tổn thương
28
Làm diễn viên
29
Ôm người con gái khác
30
Tuyệt vọng
31
Mẹ Lục Chính Minh phát hiện
32
Thời điểm dừng lại
33
Không có thời gian (H)
34
Cái tên Cố Cẩm Sơ
35
Người thân
36
Không cưới
37
Sinh nhật
38
Cô ấy là của tôi
39
Không thân
40
Uy hiếp
41
Bám đuôi
42
Chu Mạn
43
Quay phim
44
Rước nhục vào thân
45
Tức giận
46
Hậu cung của em
47
Tính kế
48
Giằng co
49
Dụ dỗ (H)
50
Đoạn ghi âm (H)
51
Xử lý
52
Thuốc tránh thai
53
Anh em
54
Không xứng
55
Đến khi nhìn lại đã không có em
56
Nghĩ anh đã đi
57
Tâm tình
58
Kể tội
59
Trừng trị
60
Nhớ
61
Tiểu tiên nữ
62
Bị bắt gặp
63
Sông Thụy Dương
64
Tỏ tình (H)
65
Tin tức buổi sáng (H)
66
Chuyển tài sản
67
Phát hiện
68
Thú nhận
69
Mang thai
70
Cầu hôn
71
Lễ ra mắt phim
72
Cấp cứu
73
Hi vọng
74
3 Tháng sau
75
Mất trí
76
Dịu dàng
77
Trách mắng
78
Người phụ nữ kì lạ
79
Biến mất
80
Mất điện thoại
81
Xét nghiệm
82
Yêu con hơn bất cứ ai
83
Gia đình hạnh phúc

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play