[Kỳ Hâm]Sinh Con Cho Mã Tổng.
Chương 2
Cậu ngước mặt lên nhìn anh, gương mặt anh lạnh tanh không chút cảm xúc gì vẫn đang nhìn chằm chằm cậu.
Cậu nhận ra trong ánh mắt đó của anh có chứa đựng sự tức giận, đôi mắt ấy đỏ ngầu lên...
Đinh Trình Hâm không thể nghĩ gì thêm, cậu cúi đầu xin lỗi anh.
Đinh Trình Hâm
Xin lỗi Mã tổng...
Gương mặt anh vẫn không biểu lộ chút cảm xúc nào... Anh chỉ cất giọng nói.
Mã Gia Kỳ
Xin lỗi? Lời xin lỗi này của cậu có làm chồng nhỏ và con của tôi sống lại được hay không?
Mã Gia Kỳ lạnh nhạt nói, giọng nói có mang vài phần tức giận... Không quá lộ liễu nhưng cậu có thể nghe ra được anh đang tức giận.
Nhưng cậu thật sự không biết gì về chuyện này cả... Tất cả là do thằng anh trai kia của cậu làm.
Bây giờ anh ta biệt tăm biệt tích luôn rồi, một mình cậu chịu tội thay...
Đinh Trình Hâm không biết làm gì hơn nữa... Cậu chỉ có thể lần nữa xin lỗi anh...
Đinh Trình Hâm
Tôi xin lỗi... Nhưng chuyện này tôi thật sự không biết gì cả.
Mã Gia Kỳ
Ha, một câu không biết liền có thể rửa tội?
Mã Gia Kỳ
Cậu nghĩ dễ dàng vậy sao?
Khoé môi anh nhếch lên tỏ vẻ khinh miệt...
Không thể nói được gì, cậu chỉ đành im lặng.
Mã Gia Kỳ
Không nói nhiều, đưa đi.
Nhận được lệnh của Mã Gia Kỳ, đám người áo đen kia lập tức túm lấy cậu.
Mặc cho cậu vùng vẫy nhưng vẫn không thoát được.
Đinh Trình Hâm
Này Mã tổng, anh làm cái gì vậy?
Đinh Trình Hâm
Ai làm người đó chịu. Sao lại bắt tôi?
Mã Gia Kỳ hừ lạnh, anh vứt cho cậu một câu làm cậu chết đứng.
Mã Gia Kỳ
Anh trai làm nhưng hắn chạy rồi, cậu là em trai hắn thì chịu thay đi.
Mã Gia Kỳ
Hắn ta hại chết chồng nhỏ và con của chúng tôi.
Mã Gia Kỳ
Vậy nên cậu phải thay thế em ấy, sinh con cho tôi!
Mã Gia Kỳ
Sinh đến khi nào tôi chán thì thôi.
Mã Gia Kỳ
Nghe rõ chưa hả?
Mã Gia Kỳ
/Bóp cằm cậu rồi hất qua một bên./
Cậu ra sức vùng vẫy nhưng căn bản không làm gì được hết.
Cứ thế bị đám người đó lôi đi rồi ném mạnh vào trong xe.
Anh lái xe thật nhanh chạy thẳng về nhà riêng ở ngoại ô thành phố.
Mã Gia Kỳ
/Mở cửa lôi cậu xuống xe./
Đinh Trình Hâm
Không muốn... Mau buông tôi ra.
Mã Gia Kỳ
/Mạnh bạo kéo cậu đi./
Đinh Trình Hâm
A, anh kéo tôi đi đâu vậy?
Mã Gia Kỳ không cho cậu bất cứ hồi đáp nào.
Anh chỉ im lặng kéo cậu đi lên phòng riêng của mình.
Mã Gia Kỳ
/Ném mạnh cậu xuống giường./
Từng động tác, từng việc anh làm đều vô cùng mạnh bạo.
Đinh Trình Hâm ngã xuống giường Mã Gia Kỳ lập tức lấy thân đè lên cậu.
Cậu vùng vẫy muốn chạy trốn nhưng không thành.
Mã Gia Kỳ xé toạc áo cậu, anh cúi xuống cắn mạnh vào cổ và xương quai xanh của cậu.
Cơn đau ập đến khiến Đinh Trình Hâm khóc.
Mã Gia Kỳ
Thế này đã không chịu nổi? Vậy thì em ấy bị sát hại đã chịu những gì?
Mã Gia Kỳ
Cậu biết không hả?
Đinh Trình Hâm
Hức... /Lắc đầu./
Mã Gia Kỳ cởi áo, anh vứt xuống sàn... Tiếp tục hôn lên khắp người cậu
Ở đâu cũng là dấu vết anh để lại.
Anh cởi thắt lưng trói tay cậu vào thành giường.
Anh cởi quần của cậu ra...
Không một chút dạo đầu, không bôi trơn... Anh một mạch đâm thẳng tay vào trong, ngón tay anh thon dài đưa đẩy...
Những động chạm bất ngờ làm cơ thể Đinh Trình Hâm nóng ran, run lên từng đợt.
Cậu cố gắng mím môi không phát ra tiếng.
Nhưng Mã Gia Kỳ nào để yên chứ, anh liên tục đưa đẩy, khuấy động bên trong cơ thể của Đinh Trình Hâm.
Cậu thật sự không thể nào nhịn nổi, tiếng rên rỉ của cậu vang khắp phòng.
Đinh Trình Hâm
"Làm ơn... Đừng..."
Đinh Trình Hâm
/Nhắm chặt mắt./
Mã Gia Kỳ
Ha~ Xem cái lỗ nhỏ của cậu đang đòi ăn này, để tôi thoả mãn cậu.
Mã Gia Kỳ
/Đâm mạnh vào bên trong./
Đinh Trình Hâm
Đừng~ Xin anh...
Đinh Trình Hâm
Mã tổng... Xin anh~
Đinh Trình Hâm
Đừng làm vậy~
Mã Gia Kỳ anh sẽ không tha cho cậu dễ dàng vậy đâu, một lời cậu nói anh cũng chẳng nghe thấy.
Liên tục thúc mạnh vào thân dưới của cậu.
Hơn 2 giờ sau, Mã Gia Kỳ mặc lại quần, áo anh vứt trong phòng không mặc, để lộ cơ bụng.
Anh đi ra ngoài, dặn dò quản gia.
Mã Gia Kỳ
Nếu cậu ta tỉnh lại, mang nhốt vào nhà kho, không cho ra ngoài.
Mã Gia Kỳ
Tôi phải cho cậu ta hiểu được thế nào là sống không bằng chết.
Mã Gia Kỳ anh muốn dày vò cậu đến chết mới thôi.
Hừ, anh sẽ không tha cho cậu.
Trước giờ Mã Gia Kỳ vốn không khoan nhượng.
Anh đi lên phòng, nhìn Đinh Trình Hâm vẫn còn đang mệt mỏi nằm im trên giường.
Cậu khóc rồi... Sao anh lại làm vậy với cậu?
Cậu vốn không hề liên quan gì đến anh, là do anh trai cậu làm rồi để hoạ cho cậu.
Đinh Trình Hâm ôm lấy cơ thể của mình, lần đầu của cậu bị anh lấy mất rồi.
Tiếng mở cửa làm cho Đinh Trình Hâm sợ hãi ngồi lùi lại.
Cậu ngước mắt nhìn anh đang đứng ở cửa.
Mã Gia Kỳ
Thế nào? Tôi thoả mãn được cậu rồi đấy.
Mã Gia Kỳ
Cậu ******* lắm có biết không?
Mã Gia Kỳ
Ha, chỉ là loại rẻ tiền. Đừng hòng tôi tha cho cậu.
Mã Gia Kỳ
Lập tức leo xuống giường cho tôi. /Quát/
Mã Gia Kỳ
Khóc cái gì? Không phải rất thích sao?
Anh nhìn cậu với ánh mắt căm phẫn, chỉ là muốn trả thù cậu.
Đinh Trình Hâm ôm lấy cơ thể, quần áo đã bị anh xé mất rồi, cậu chỉ có thể dùng tay che đi những chỗ cần che.
Mã Gia Kỳ
Có chỗ nào tôi chưa thấy mà cần phải che~
Cậu thật sự không nhịn được nữa.
Cậu quay sang tức giận hét vào mặt anh.
Đinh Trình Hâm
Mã Gia Kỳ thằng khốn nạn, anh cút đi... Hức...
Đinh Trình Hâm
Anh là thằng khốn, tôi đã làm sai điều gì chứ... /Bật khóc./
Mã Gia Kỳ nhìn cậu như vậy tỏ ra chán ghét, anh đi đến bóp cằm cậu nâng lên.
Mã Gia Kỳ
Lập tức đi dọn dẹp nhà kho cho tôi, từ ngày mai... Đó là chỗ của cậu.
Mã Gia Kỳ
Nghe chưa? /Hất tay./
___________________________
Comments
PHU NHÂN TĐPT
ủa vậy là a của Đinh ca ko trốn là sẽ bị vậy hả?
2025-03-16
0
Heroine🎀
Ủa Ê anh có nhận thức không nhỏ làm gì anh và anh làm vậy trả thù gì với anh, người ta ăn thịt anh à, nhà anh sạc nghiệp chưa
2024-12-20
0
_PhThảo_💤🌷
lq cl j mà bắt tr,anh lm em chịu hả,r mắc cc j ko đi kiếm thk anh mà cứ nhắm vào em v tr,liên quan conme j??
2025-01-18
0