Chap 12: Quá Khứ

Sở Tư đứng giữa quảng trường lớn không 1 bóng người, cô đưa tay nắm chặt dây túi xách khẽ thở dài. Mỗi khi mùa đông đến lại làm cô nhớ về sự kiện nhiều năm trước, tuy cô không nhớ rõ mọi chuyện trong quá khứ. Đôi lúc cô cảm thấy mỗi khi nhớ về quá khứ thì nó như 1 trang giấy trắng, cô chỉ có thể nhớ những ký ức còn động lại từ năm 15 tuổi. Ba cô là tên đàn ông lăn loàn, ông sớm đã bỏ mẹ con cô đi theo người phụ nữ khác. Dần về sau bà cũng có những dấu hiệu trầm cảm không bình thường về mặt tinh thần…

Vào 1 ngày lạnh buốt của mùa đông, Sở Tư vẫn như thường ngày trở về nhà sau một ngày dài ở trường. Cô như thường lệ sau khi vào cửa liền cởi giày cất ngăn nắp lên kệ, đợi cô vừa quay người định đi vào trong thì đập vào mắt cô là cảnh tượng kinh hãi.

Trái tim cô dường như chậm đi một nhịp khi thấy chân của Thiếu Hoa treo lủng lẳng trước mặt, Sở Tư trợn mắt nhìn mẹ mình. Tim cô lúc này nhói lên từng hồi, cô lúc này liền chạy về phía chiếc điện thoại bàn gọi cảnh sát. Nhưng mẹ cô sớm đã không qua khỏi…… Bên ngoài trời tuyết cũng bắt đầu rơi, lạnh lẽo như trái tim của cô bấy giờ.

Lúc này đột ngột có tiếng chuông điện thoại cắt ngang suy nghĩ, đưa cô về hiện thực.

Người gọi đến là quản lý Dư, Sở Tư thở dài dùng ngón cái trượt màn hình bắt máy.

“Sở Tư, em đang ở đâu vậy? Em phải đến lớp diễn xuất”.

Sở Tư nheo mày “Hôm nay em không có hứng thú lắm”. Vừa nói dứt câu cô liền tắt máy cất vào túi, cô thở sâu 1 cái rồi bước đi.

Thiếu Hoa vốn là nữ nghệ sĩ diễn viên nổi tiếng nên lúc cô mất đi đã tạo nên tiếng vang rất lớn trong giới truyền thông, nhiều người nổi tiếng đã đến viếng thăm bà. Có vẻ như sự ra đi của bà là nỗi mất mát khá lớn cho giới giải trí lúc bấy giờ.

Sở Tư phải đứng ra chịu tang mẹ mình, mặc cho dòng họ buôn lời nói xấu gia đình cô trong đám tang. Cô cũng chỉ có thể đứng cúi gầm mặt chịu đựng, ông bà nội ngoại hai bên ai cũng lắc đầu. Không ai có ý định nhận nuôi cô, cô cậu chú bác thì đùn đẩy trách nhiệm. Bọn họ luôn nhìn cô với ánh mắt ghét bỏ, liệu có phải là do bọn họ chỉ quá đau buồn hay còn lý do nào khác mà cô không biết?

Đùn đẩy cho nhau mãi, cuối cùng dì út cô cũng cắn răng mà nhận nuôi cô. Trước khi đưa cô về nhà bà còn cẩn thận căn dặn “Tao cho mày ở nhà tao, biết thân biết phận thì tao cho ở, bằng không thì cuốn gói mà cút”.

Những năm tháng sau đó cô như sống trong địa ngục trần gian, bản thân bị dì và dượng ghét bỏ. Đến anh em họ cũng nhìn cô bằng nửa con mắt.

Dượng cô là người đam mê cờ bạc, nếu thắng thì ông ta sẽ vui vẻ nói là lộc trời ban. Còn thua sẽ nhắm thẳng vào cô mà chỉ trích “Nhà này xui là do rước phải con sao chổi đó về nhà!”.

Sở Tư lúc bấy giờ ngoài gương mặt đưa đám đó thì cô không trưng ra thêm bất kỳ biểu cảm nào khác. Trong 1 lần trường cô tổ chức đại hội thể thao toàn quốc. Vì gương mặt xinh đẹp, trắng trẻo của cô nên Sở Tư được chọn làm người múa chính, cũng là người cầm cờ diễu hành. Sở Tư lúc đó được mọi người quay lại up lên mạng, sau đó là được nhiều người tìm đến. Người vì cảm thấy cô có nhan sắc, có thể lợi dụng. Người thì thấy được hào quang, cô có thể trở thành người nổi tiếng.

Cô vì muốn thử sức nên đã đồng ý với Du Kiệt, ông là người đưa cô vào giới giải trí trước khi cô ký hợp đồng với công ty SeaOn.

Ông là ông bầu giới giải trí, Du Kiệt đặc biệt rất quý Sở Tư. Luôn coi cô như cháu gái, có gì tốt luôn nhớ đến cô. Ông được biết đến với sự giàu có và có thế giới ngầm chống lưng, trong giới showbiz này chưa ai dám đắc tội với ông.

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play