C. 10 + 11 + 12

Hai nữ sinh tắt clip vẻ mặt kinh hãi

" Cậu nhìn thấy chưa ? Nghe nói anh ta chơi với đám người xã hội đen đó! Thật đáng sợ ! " Nữ sinh rùng mình

" Còn nữa hắn ta còn cản trở nhóm 4S nữa chứ ! Đúng là quá đáng "

Linh Vũ chống cằm

" Chỉ có vậy thôi mà hai người kinh sợ cái gì ? "

" Cậu bênh hắn ta ? "

" Tôi không bênh ai hết. Nhưng chỉ cảm thấy điều này thật nhảm nhí ! Là một đoạn clip không rõ nguyên nhân lại liền đồn bừa lên anh ta chơi với xã hội đen...Có liên quan với nhau sao ? " Cô sắc bén liếc nhìn hai nữ sinh

" Bọn mình chỉ muốn nhắc nhở cậu thôi...nhỡ có chuyện gì xảy ra thì..."

" Tốt nhất là mấy người nên lo cho chính mình trước đi...Minh Triệt anh ta ở đằng nhau kìa " Linh Vũ hếch cằm

" A " Hai nữ sinh giật mình nhin sang đằng sau

Minh Triệt lông mày nhíu lại nhìn bọn họ

" Cút ra! Mấy người đang cản đường của tôi "

" xin lỗi... " Hai nữ sinh nhanh chóng đi về chỗ

Minh Triệt ngồi vào vị trí của mình liếc nhìn bóng lưng nhỏ nhắn phía trên

" Nhóc...không sợ ta sao ? "

" Sợ ? Tại sao tôi phải sợ ? "

Minh Triệt trầm mặc

Ai cũng sợ hãi hắn và lảng tránh hắn

Nhưng...cô gái này lại chẳng hề quan tâm

Giống như dù cho thế giới này có thay đổi thì mình vẫn là chính mình vậy

Tan học xong Linh Vũ được xe riêng trở về Đàm gia

Trong phòng khách chính là cha mẹ Đàm, ngồi đối diện chính là người cha của Thịnh Tuấn Lãng

" Con trai tôi..nó đã làm gì có lỗi với Linh Linh sao ? "

" Không phải vậy...chỉ là con bé Linh Vũ nhà tôi nó đã nhận ra tình cảm của mình... " Linh Nga cười trừ khó nói

" ừm... " Ông Thịnh nhấp ly cà phê

Linh Vũ: "..."

Đợi đến khi Ông Thịnh về cô liền một mạch đi lên phòng

Ngả mạnh lưng xuống giường, liếc nhìn cái violin đang dựng ở tường

Linh Vũ trầm mặc

Cô không hề biết chơi Violin...

Hay tất cả các nhạc cụ gì hết...

Cô chỉ là một con người bình thường (trên mức bình thường)

Linh Vũ trượt tay xuống bụng nhỏ

Lại trống rỗng rồi

" Ăn gì đây ? "

Nằm suy nghĩ một chút Linh Vũ quyết định xuống dưới nhà

" Linh Vũ xuống ăn cơm đi con " Linh Nga mỉm cười

Cô nhìn những món trên mặt bàn có chút ngán

Cô lại nhớ đồ ăn vặt rồi !

" Ba mẹ cứ ăn đi, hôm nay con ra ngoài ăn "

Mạnh Huy và Linh Nga nhìn nhau

" Dạo này con bé hình như hơi lạ "

" Tôi cũng cảm thấy vậy... "

...

Linh Vũ nhớ không lầm gần đây có một cái siêu thị

Linh Vũ: "..."

Thôi tốt hơn hết là sử dụng bản đồ !

Lòng vòng một lát Linh Vũ đã tìm thấy cái siêu thị

Có điều...trước cửa siêu thị có một bóng dáng thân quen

Thanh niên vẫn mặc một bộ đồng phục, bao guitar đeo ổ lưng dựa vào bức tường

Tay kia cầm một cái túi nilông trắng từ siêu thị, tay kia kẹp một điếu thuốc

Hơi khói tỏa ra làm khuôn mặt thanh niên ttrở lên mơ hồ...

Phải nói đẹp trong từng khoảnh khắc!

Linh Vũ: !!!

Lại gặp nữa à !?

Định mệnh !

C11

Minh Triệt ném điếu thuốc xuống dẫm lên khiến nó nát bét

Một tay đưa vào túi quần móc điện thoại ra, nhìn số hiện thị trên màn hình lông mày liền nhíu lại

" Alo " Giọng nói hắn có chút khàn khàn

...

" Câm miệng! Ai mượn mấy người quản ! " Minh Triệt đột nhiên gắt lên

Làm Linh Vũ phía bên kia phải giật mình ' Làm hết hồn à ! '

* Bíp * Minh Triệt tắt máy cho vào túi quần chuẩn bị rời đi thì thấy Linh Vũ đang gần ngay trước mắt

Bốn mắt nhìn, Minh Triệt giật mình lùi lại

" Nhóc...tại sao lại ở đây? Theo dõi ta sao ? "

" Tôi đi mua đồ " Theo dõi anh làm cái gì ? Đồ điên !

Tất nhiên Linh Vũ không nói thêm câu sau ra

" Tôi tưởng tiểu thư thiếu gia các người có người hầu hạ cơm sẵn rồi chứ ? Vẫn phải mua ngoài sao ? "

" Tôi thích vậy. Bộ cấm sao ? " Cô ngơ ngác nhìn Minh Triệt

Minh Triệt lắc đầu nhẹ " Không có chỉ là thấy hiếm thôi "

" Anh có thể đợi tôi một lát không ? "

" Có chuyện gì ? "

" Chỉ một lát thôi. Tôi vào mua vài thứ liền ra ngay ! "

" Đi đi "

Linh Vũ  vui vẻ nhanh chóng chạy vào siêu thị một lát sau liền mang mấy cái túi nilông đựng đầy đồ ra

" Anh có biết đường 111 ,số 2 không ? "

" Biết, ngang bên kia đường "

Linh Vũ gật đầu " Dẫn tôi về đi "

Minh Triệt: !!!

" Cô đùa tôi đấy à ! Ngay đây mà còn không biết đường về ?! "

" Tôi đi mất nửa tiếng mới tìm được cái siêu thị này... " Linh Vũ đáng thương nói

Minh Triệt: "..."

Mẹ ! Còn tưởng vụ gì quan trọng lắm !

Làm tổn hãi thời gian của lão tử !

Nhưng dù có bực bội thế Minh Triệt cũng thiệt thòi làm người chỉ đường cho Linh Vũ về

" Hôm nay đúng là một ngày dài... " Minh Triệt thở ra một hơi

" Ngày nào chả dài " Cô phản bác

" Nhưng đối với tôi hôm nay là ngày dài nhất...vì gặp được nhóc.. "

" Vậy vinh dự rồi ! " Cô mặt tỉnh bơ nói

Minh Triệt dữ tợn quay đầu lại lườm cô

" Vinh dự cái con khỉ mốc ! Gặp nhóc phiền phức chết đi được! Đã thế 1 ngày còn gặp tận 3 lần ! "

Linh Vũ: "..."

Thấy cô trầm mặc cúi đầu, Minh Triệt nghĩ mình lỡ lời lên tiếng muốn an ủi thì...

" Có lẽ sau này sẽ phái làm phiền anh nữa rồi, mong anh giúp đỡ "

Minh Triệt: "..." Mẹ ! Còn tưởng ngươi buồn

...

" Đến nơi rồi, mau vào nhà đi "

" Cảm ơn anh vì đã dẵn đường cho tôi cả ngày hôm nay " Linh Vũ lễ phép cúi đầu chào

" Thôi khỏi ! Không có lần sau ! "

" Để cảm ơn tôi cho anh một hộp sữa " Linh Vũ lấy trong túi một hộp sữa cho Minh Triệt

Minh Triệt dù không muốn nhưng vẫn phải nhận

" Sau này anh đừng có hút thuốc nữa. Rất độc đấy "

" Cần nhóc quản chắc ! " Minh Triệt hung dữ

" Ý tôi là...hút nhiều miệng anh sẽ rất thối... "

Minh Triệt: "..."

Minh Triệt hít một hơi nhịn xuống cơn muốn chửi người

" Mau cút vào nhà đi ! "

Linh Vũ: "..." Tôi nói gì sai sao ?

Cô trầm mặc nhìn bóng lưng Minh Triệt biến mất hỏi ngã rẽ

Cô đặt tay lên tim mình

" Thì ra đây là cảm xúc khi chọc tức anh ta sao ? "

" Thú vị thật! " Khóe môi cô cong lên

Sau này phải chọc tức anh ta thêm mới được.

C12

Một ngày nữa lại bắt đầu

Linh Vũ theo thường lệ chậm rì rì đi đến trường

Mắt có chút thâm đen, là do tối hôm qua cô nghịch điện thoại cả đêm

" Linh Vũ chúng ta cần nói chuyện " Tuấn Lãng nghiêm mặt đi tới

Linh Vũ: "..." Ai đây ? Quen sao ?

" Có chuyện gì nói luông đi. Ấp úng cái gì " Linh Vũ khó chịu nhíu mày

Cô muốn lên lớp ngủ !

" Đến một nơi khác đi ở đây không tiện "

Mặc dù bây giờ ở sân trường vắng người không ai chú ý đến chỗ này nhưng Tuấn Lãng vẫn lo sợ

" Tôi không muốn đi đâu hết. Nói gì thì tại đây luôn đi " Lỡ tôi bị lạc thì sao ?

Tuấn Lãng trầm mặc một lúc

" Cô có thể...đừng hủy hôn ước nữa được không? "

Tuấn Lãng nhỏ giọng, cắn răng nói

Hôm trước Đàm gia đòi hủy hôn.

Cha hắn liền trách móc hắn

Nếu không có bản hợp đồng đó thì Thịnh gia sẽ không có miếng cơm !

Chỉ một thời gian thôi ! Hắn sẽ chịu đựng!

" Tôi còn tưởng anh sẽ vui vẻ khi hủy hôn chứ ? ... Sao vậy hay là thích tôi rồi ? " Linh Vũ nhếch miệng

Tuấn Lãng siết chặt tay " Đúng vậy...tôi thích cô "

" ha\~ Mọi người nghe thấy chứ ? Anh ta nói thích tôi " Cô nhếch miệng

" Xin lỗi nhưng mà tôi không thích anh " Linh Vũ cười nhạt

" Cô !... " Tuấn Lãng đỏ mặt tức giận

" Người ta đã nói không thích. Thịnh thiếu đừng có ép người ta như vậy chứ " Giọng nói vang lên từ phía sau Linh Vũ

" Từ - Minh - Triệt ! Cần ngươi xen vào sao ?!  " Tuấn Lãng gằn giọng

Minh Triệt chậm rãi đi đến

" Đúng là không phải chuyện của tôi nhưng mà...thái độ của Thịnh thiếu đây sẽ làm đám fan nữ thất vọng đấy "

" Đúng không ? " Minh Triệt liếc quanh một vòng sân trường thấy ánh mắt to nhỏ thì thầm nhắc tới chỗ này

Tuấn Lãng nghiến răng ken két liếc nhìn Linh Vũ nhỏ giọng

" Cô hãy suy nghĩ kỹ...nếu không sau này sẽ hối hận! " Nói rồi xoay người rời đi

Linh Vũ: "..." Ta không hối hận đấy !

Minh Triệt cười nhạt bước đi

" này đợi tôi " Tôi mù đường mà !

Minh Triệt bất ngờ dừng lại

" Có vụ gì giữa nhóc và tên Tuấn Lãng đó sao ? "

" Chẳng có vụ gì cả. Tôi chỉ là không ưa hắn "

" Vậy à... " Khóe môi Minh Triệt hơi cong lên

An toàn trở lại lớp

Linh Vũ trở về chỗ ngồi ngủ gà ngủ gật giả vờ nghe giảng

" Phải rồi, quên nói với các em tuần dau có một bài kiểm tra về nhạc cụ. Chúng ta sẽ có hai người trở lên thành một nhóm rồi chơi một loại nhạc cụ nào đó bất kỳ nhưng phải đồng đều thì mới được điểm "

" Cho 5 phút để chọn đồng đội và lên bốc thăm chọn bài "

Giáo sư vừa thông báo xong là Linh Vũ tỉnh cả ngủ

Lại kiểm tra nữa ! Đùa à !

" Lão đại... " Cô quay xuống nhìn Minh Triệt

Minh Triệt mặc dù muốn nói 'Không' nhưng lần kiểm tra này lại phải cần 2 người trở lên đành phải rút lại câu nói

" Nhóc biết chơi nhạc cụ gì ? "

" Không biết cái nào hết " Linh Vũ lắc đầu

" Đùa à ? " Minh Triệt kinh ngạc

" Thế vào đây kiểu gì ? "

" Lấy tiền đập mặt "

Minh Triệt: "..."

" Anh yên tâm cho tôi một ngày thôi cũng được, tôi sẽ học một loại nhạc cụ nào đó " Linh Vũ không hề lo lắng nói

Minh Triệt đỡ trán phất phất tay " Mau lên bốc thăm đi "

...

" Sao rồi bốc được bài gì ? "

" Bản 'River Flows In You' - Sóng Ngầm . Sao giờ ? Tôi không biết chơi piano "

"..."

Hot

Comments

Mới trốn trại

Mới trốn trại

cùng 1 câu nói nhưng khác hên điều hành:))))

2025-03-03

0

Ruby

Ruby

chất thế chị

2023-11-16

8

Ruby

Ruby

chị tự luyến thế :))

2023-11-16

3

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play