Chương 2: Gặp Nhau

Câu chuyện bắt đầu vào ngày Tuấn Anh và Hà Anh gặp nhau.

Một ngày trước…

Trong một chiếc xe ô tô màu đen có một người đàn ông trẻ trung phong độ, tay cầm bánh lái đôi mắt hướng ra phía trước tập trung lái xe. Người đàn ông đó đang nói chuyện điện thoại, vì khi nghe đầu dây bên kia nói gì đó gương mặt người đàn ông hiện lên vẻ bất ngờ: “Hai cậu đưa Tuấn Anh đến rồi sao?”

“Phải, bọn tôi mới đi thôi, bây giờ đang trên đường về nhà. Lúc nữa đưa con bé đến cậu có về không? Qua nhà tôi anh em làm một bữa.”

“Thôi bạn tôi, để tối đi. Tôi còn đi làm mà, có nhiều thời gian như ông chủ tịch nào đó đâu chứ?” Người đàn ông kia lắc đầu tỏ vẻ tiếc nuối, ngay sau đó ánh mắt hiện lên vẻ ghen tị với người bạn của mình.

“Nào nào, nói vậy là không được rồi. Cùng lắm tôi chỉ được nghỉ một tháng thôi, lâu lâu anh em mới gặp nhau đừng có bơ nhau như thế chứ? Tôi xin mãi vợ tôi mới cho tôi nhậu đấy.” Đầu dây bên kia lập tức nói lại.

“Vợ cậu vẫn cấm cậu nhậu đấy à? Cậu sợ vợ chẳng khác gì ngày xưa nhỉ?” người đàn ông tỏ ra khinh bỉ.

“Tôi sợ vợ tôi buồn, để vợ buồn là không được.”

“Tởm quá đó bạn, anh bạn vẫn sến như ngày nào.”

“…”

Câu chuyện vẫn chưa kết thúc. Dương Hà Anh ngồi ở ghế lái phụ chăm chú nhìn ra bên ngoài cửa, cô đeo tai nghe phiêu theo giai điệu của Nhậm Nhiên không quan tâm đến việc người đàn ông bên cạnh (tức bố cô) đang thao thao nói chuyện điện thoại.

Cảm xúc của cô hiện tại rất mông lung không có điểm rơi rõ ràng, ánh mắt mơ màng nhìn những hàng nhà, hàng quán trôi qua tầm mắt, con đường trở về ngày càng lùi xa hơn.

Cô bỏ tai nghe ra không muốn nghe nhạc nữa thì nghe được giọng của bố gọi cô:

“Hà Anh.”

“Dạ.” cô đang đút cái tai nghe vào túi áo, nghe thế liền ngước lên nhìn bố mình.

Người đàn ông này là bố của Hà Anh- Dương Văn Hoàng năm nay cũng gần 40 tuổi rồi nhưng nhìn vẫn rất trẻ trung phong độ (nói là chưa có vợ con khéo khối người còn tin đấy chứ). Bố là một phó giám đốc của một công ty khá lớn của tỉnh và là người lo phần lớn về tài chính trong nhà cô. Là một người đàn ông của gia đình, yêu vợ thương con lại vô cùng có trách nhiệm, hình mẫu người chồng lí tưởng của biết bao người vợ trong xóm.

Hôm nay ông ấy lái xe đưa cô đến căn nhà mới. Lúc gần đến nơi bố có dặn dò cô mấy lời, bố cô từ trước đến giờ luôn là một người đàn ông điềm đạm, nghiêm túc rất ít khi bày tỏ những cảm xúc yếu đuối ra bên ngoài, nhưng mà giờ đây bố suýt chút nữa bật khóc, bố vừa nói vừa sụt sùi: “Con ở xa nhà nhớ giữ gìn sức khỏe, không cần lo lắng gì về tài chính cả, chỉ cần con học tập tốt, vui vẻ khỏe mạnh là bố mẹ vui rồi. Bố mẹ không muốn nhìn con chịu đựng khổ sở để đánh mất ước mơ của mình, con nghe lời bố mẹ nhé hãy cố gắng lớn lên và trưởng thành ở bên bố mẹ. Bố rất sợ con sẽ rời bỏ bố mẹ mà đi.”

Chiếc xe màu đen dừng bánh trước cổng một căn nhà không to cũng chẳng nhỏ, chỉ có đúng một tầng nhưng nhìn vào cũng khá rộng, sân căn nhà rất thoáng đãng, sạch sẽ vừa đủ cho hai cái ô tô đỗ ở bên trong.

Hà Anh hiểu bố nói như vậy là có ý gì. Hơn tuần trước cô đã có ý định tự tử nhưng rồi bị bố mẹ phát hiện, bố mẹ rất hoảng sợ khi cô một mực chỉ muốn chết, họ phải khuyên nhủ và dỗ dành cô rất nhiều.

Chờ Hà Anh bình tĩnh lại thì họ mới hỏi lí do tại sao, cô nói ra hết uất ức của mình cho họ nghe, rồi bố mới nói với cô là sẽ cho cô chuyển trường và ở riêng ra để giúp cho cô bình tĩnh hơn và họ mong Hà Anh sẽ đồng ý chuyện này.

Nhìn bố đôi mắt màu cà phê long lanh nhưng đầy kiên định mạnh mẽ, trên môi nở nụ cười nhẹ nhàng, giọng nói ngọt ngào dễ nghe đó cất lên: “Con biết rồi ạ, con không làm bố mẹ thất vọng đâu. Khiếp, bố khóc như thế làm con tưởng con sắp đi lấy chồng rồi vậy.”

Bố Hoàng bật cười, ông dang tay ra muốn ôm lấy cô, Hà Anh hiểu ý liền xà vào lòng của bố mình. Bố vừa xoa tóc cô vừa nói: “Con gái lấy chồng bố sẽ không khóc thế này đâu, đây là giọt nước mắt tin tưởng con gái sẽ vượt qua mọi áp lực cuộc sống mà mạnh mẽ trưởng thành. Con sẽ không làm bố mẹ thất vọng đúng không? Hãy nhớ lời bố nói nhé?”

Hà Anh không nói cô chỉ gật đầu.

Sau khi lấy đồ đạc, Hà Anh chào tạm biệt bố rồi đứng ở giữa cổng một mình, ngước nhìn căn nhà màu trắng đằng trong cô liền kéo vali và xách theo cái túi vào cổng. Đứng trước cửa, rút chiếc chìa khóa ở túi áo ra cha vào ổ cô phát hiện cửa đã được mở rồi. Ban đầu cô đã nghĩ là trộm nhưng rồi cô mới nhận ra là cô không hề ở một mình. Còn có một người nữa cơ.

Mở cửa ra, ánh mắt cô chạm vào ánh mắt đen của cậu con trai phía trong. Cậu con trai đó đang ngồi trên sofa và nhìn Hà Anh chằm chằm, Hà Anh cũng bất ngờ khi nhìn thấy cậu ấy.

Mỹ nam nào đây? Gương mặt đẹp không góc chết mang một chút vẻ baby, mái tóc đen tuyền để kiểu ngắn thẳng tự nhiên (kiểu tóc quốc dân của mấy cậu học cấp ba) đặc biệt là da cậu ấy rất trắng, trắng hơn con gái. Suýt nữa làm rớt hết cái liêm sỉ, cô vội tem tém lại tỏ ra thân thiện chào cậu:

“Chào Tuấn Anh, cậu đến sớm thế? Cứ tưởng là tên trộm nào đột nhập vào nhà cơ.”

Thì đúng là tên trộm thật, trộm đi trái tim của mọi cô gái.

Hoàng Tuấn Anh vẫn cứ nhìn Hà Anh bằng nửa con mắt, chắc muốn nói: "Chậm chạp quá đấy, còn không mau vào đây."

Chắc là vậy.

Đột nhiên cậu ấy đứng dậy, vòng qua cái bàn phòng khách đến chỗ cô nhận lấy chiếc túi to và nặng trên tay Hà Anh không nói một lời nào mà giúp cô mang nó vào phòng của cô. Vào đến phòng đặt chiếc túi xuống đất Tuấn Anh mới lên tiếng:

“Có hai phòng ngủ, tôi chọn phòng bên ngoài cậu ở phòng này nhé.”

Hà Anh bất ngờ khi nghe được giọng nói của cậu ấy, một chất giọng đậm chất trai Thủ đô mang vẻ trap boy lừa gái nhưng lại cực cuốn. Cô lúng túng đáp lại:

“Tôi biết rồi, cảm ơn cậu.”

Tuấn Anh không nói gì rồi lặng lẽ đi ra ngoài, Hà Anh nhìn theo chỉ thầm cảm thán trong lòng: Lạnh lùng quá rồi đó nha, lại còn cái kiểu né né người ta nữa chứ. Ủa alo? Bạn làm như kiểu mình sắp vồ vập bạn đến nơi rồi vậy.

Sắp xếp xong đồ đạc cẩn thận, nhìn đồng hồ điện thoại đã đến gần trưa rồi. Hà Anh lắng tai muốn nghe xem bên ngoài có tiếng gì không, để xem Hoàng Tuấn Anh đang làm gì. Cô loáng thoáng nghe thấy tiếng của nồi xoong dưới bếp liền tò mò mở cửa ra đi xem.

“Cậu đang làm cái gì đấy?” Hà Anh đứng ở cửa bếp nhìn thấy cậu đang ‘vặt rau’

Mặt Hà Anh méo xệch khi nhìn thấy mấy cọng rau cải to tổ bố được Hoàng Tuấn Anh vặt thành đến hình dạng nhìn không ra luôn, căn bếp sạch sẽ nay không khác gì một bãi chiến trường, cô đi vào bếp nhìn cậu ta ánh mắt không thể tin được. Hoàng Tuấn Anh mặc dù không nói gì nhưng cậu cảm thấy khá xấu hổ khi bị nhìn chòng chọc như thế.

Vẫn cố giữ lại chút sĩ diện cậu lạnh lùng nói:

“Tôi đang nấu ăn, cậu cứ ra ngoài đi.”

Từ trước đến giờ Tuấn Anh không thích ở chung với con gái, hay đứng gần con gái. Đối với cậu con gái là sinh vật khó hiểu nhất trên đời, nói một nghĩ mười và còn rất phiền phức. Đã vậy con gái chỉ toàn mấy bọn hám trai đến mức rớt hết liêm sỉ, tụi nó có thể giành mọi thời gian rảnh để đi ngắm trai, tán trai.

Hà Anh chỉ à ờ nhưng ánh mắt cô vẫn cứ nhìn chằm chằm nồi gì đó trên bếp đang bốc khói nghi ngút, Tuấn Anh nhìn theo ánh mắt cô liền chạy đến tắt cái bếp ga đi ngay sau đó ngó vào cái nồi xem.

“Ái chà chà, gần cháy mất rồi.” Hà Anh đã đi đến gần cậu cô cũng ngó vào nhìn rồi chậc lưỡi. Hoàng Tuấn Anh giật nảy lên lùi ra khỏi cô, Hà Anh dùng ánh mắt khinh bỉ mang vẻ trêu nghẹo để nhìn cậu, ngay sau đó cô cất giọng làm cho cậu rén ngang luôn:

“Ra ngoài.”

Hoàng Tuấn Anh bất đắc dĩ đi ra khỏi bếp trông bộ dạng khá tàn tạ, cậu ngồi ở sofa ánh mắt hằn học liếc vào bếp nhìn cô gái bên trong đang thoăn thoắt tập trung vào công việc, ánh mắt cậu nhìn cô dịu đi vài phần.

“Hoàng Tuấn Anh!!! Cậu nấu cơm từ lúc nào? Sao lại không bật nút hả???” giọng Hà Anh the thé từ bếp vọng ra làm cậu giật mình.

Sao giọng của con nhỏ này lại chanh chua như vậy chứ? Cái giọng ngọt ngào như mía vừa rồi đâu?

Do ngồi ngoài hơi chán nên Tuấn Anh mò vào bếp hỏi cô xem có gì cần cậu giúp không? Hà Anh không do dự gì mà đuổi cậu ra ngoài:

“Cậu ở yên một chỗ là tôi vui rồi, đừng có động vào gì cả.”

Tuấn Anh cũng nghe lời, cậu ngồi xuống cái ghế bàn ăn và nhìn cô.

Cô gái trước mặt cậu rất xinh xắn và khá cao ráo (cũng ngang ngang cậu chứ đùa), tính cách theo cậu nhận xét qua vài câu bắt chuyện là khá là hiền, nhưng toát lên vẻ nghiêm túc chững chạc, nói chuyện rất biết để ý đến người khác. Và quan trọng là cô nàng này không tỏ ra hám trai.

(Đùa, dĩ nhiên là có rồi nhưng phải tem tém lại chứ đúng không)

Hôm qua mẹ cậu video call cậu đã nói chuyện với cô mấy câu rồi, thấy tính cách cô khá ok lại còn khá hợp tính với cậu nữa. Tuấn Anh chống tay lên cằm nhìn cô rồi hỏi:

“Trước đây cậu học trường nào thế?”

Hà Anh đang cắt thịt ra từng miếng, cô tập trung làm việc của mình nhưng vẫn trả lời câu hỏi của cậu:

“Tôi à. Tôi học trường THPT A ở xã M. Còn cậu thì sao?”

“THPT Chuyên Amsterdam ở Hà Nội” Cậu đáp.

“Wào, đỉnh ghê. Thế nhà cậu ở chỗ nào Hà Nội thế?”

“Tây Hồ.”

“À”

“...”

Hai đứa còn hỏi nhau thêm rất nhiều thông tin của nhau nữa thì cũng đến giờ ăn cơm rồi, Tuấn Anh nhìn những cái món mà cậu làm hỏng đã được Hà Anh chữa cháy lại mà thán phục, cậu đã nghĩ nó không thể sửa nổi cơ nhất là món thịt luộc bóng đêm (nguyên do mà Tuấn Anh bị đuổi khỏi bếp) đã được cô chữa lại bằng một món khác trông rất đẹp mắt và ăn rất ngon. Cậu hỏi cô đã chữa nó như thế nào, cô nói:

“May cho cậu là miếng thịt chỉ bị cháy đít thôi, cắt bỏ phần đó đi vẫn ăn được.” Nói rồi Hà Anh chú ý đến một cái đĩa thịt khác được xào lẫn với những cái thứ trời ơi đất hỡi gì đó như là: vỏ chanh, hành lá, tương ớt… và món này cô không hề làm nó, vậy ai làm? Hoàng Tuấn Anh chứ còn ai vào đây nữa.

Cô nghiêng đầu ngó ngang ngó dọc tìm ra một điểm ăn được của món này, vì từ nãy đến giờ Hoàng Tuấn Anh thi thoảng cũng gắp mấy miếng cho vào miệng ăn như nó ngon lắm, cô nhìn mà nghi ngờ nhân sinh liền hỏi cậu: “Cậu thấy vị của nó như thế nào?”

“Cũng được.”

Không!

Nó đéo được chút nào!

Kinh- khủng- tởm!!

Tuấn Anh âm thầm gào thét trong đầu, nhưng vì sĩ diện và vì tác phẩm đầu tay cậu cố ăn nó.

“Thế à?” cô nhíu mày hỏi.

“Dĩ nhiên rồi cậu ăn thử đi.” Vừa dứt lời Tuấn Anh liền gắp một miếng khá to cho vào mồm cô.

Cái vị kinh tởm đó Hà Anh chỉ muốn nhè ra nhân tiện dành tặng cho Hoàng Tuấn Anh một vả vì tội tự tiện, nhưng chưa kịp làm gì thì cô đã nghe thấy cái giọng đe dọa của cậu:

“Mau nuốt.”

Hà Anh cố nhai cái miếng thịt trộn đủ ngũ vị hương của nhân gian rồi nuốt nó, cô cầm lấy cốc nước bên cạnh tu một mạch rồi nói: “Tôi với cậu mà bắn pháo hoa là tại cậu”

“Kinh quá rồi đó, đừng nói như thế trong giờ ăn cơm chứ.” Tuấn Anh cười ha hả khi nhìn cái mặt nhăn nhó của cô.

Tuấn Anh ước gì giá mà Hà Anh đừng nói thế.

Mé! Miệng lưỡi xui xẻo, quả đúng là buổi chiều cả hai đứa đều bị đau bụng. Thật may mắn là nhà có hai nhà vệ sinh nên không có vấn đề gì cả. Hà Anh ăn ít nên không quá đáng lo, nhưng Tuấn Anh không được như thế cậu ngồi nhà vệ sinh với khoảng thời gian khá lâu. Đến lúc đi ra ngoài chân cũng muốn nhũn ra rồi, cậu tàn tạ lết từng bước ra miệng thì nói:

“Lần sau mình đéo vào bếp nữa.”

Dương Hà Anh đứng ngay gần đó cô ôm bụng vì cười quá nhiều.

Bây giờ còn ai có suy nghĩ là trai đẹp không đi vệ sinh không? Chứ cô là cô không nghĩ vậy đâu nha, đẹp đến đâu thì vẫn thế thui à.

___

“Từ ngày hôm đó trở đi tôi đã dần quen thuộc với sự xuất hiện của cậu ấy rồi”

            Điều bí mật của Yangying.

“Nàng của anh, anh cũng vậy”

           Lời thú nhận của anh Bột.

Hot

Comments

Đừng

2024-09-05

1

Lovely

Lovely

Đừng có vào, xin cậu 🫸🫷/Pray/

2024-07-08

1

Lovely

Lovely

Cái mỏ của nàng này cũng không vừa đâu nè /Sneer/

2024-07-08

1

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Mở Đầu
2 Chương 2: Gặp Nhau
3 Chương 3: Một Ngày
4 Một điều chú ý
5 Chương 4: Ngày Học Đầu Tiên
6 Chương 5: Họp Nhóm và Bí Mật Bất Ngờ
7 Chương 6: Sóng Gió Bắt Đầu Nhen Nhóm
8 Chương 7
9 Chương 8
10 Chương 9: Cảm Cúm
11 Chương 10: Bị Đánh Hội Đồng
12 Chương 11: Thủ Phạm
13 Ngoại Truyện 1: Hoàng Tuấn Anh
14 Chương 12: Thay Đổi
15 Chương 13: Ai Rồi Cũng Phải Có Những Tháng Ngày Trẩu Tre.
16 Chương 14: Món Quà Bất Ngờ
17 Chương 15: Dương Quang Thắng
18 Chương 16: 19 tháng 11
19 Chương 17: Học Kì 1 Kết Thúc, Nghỉ Tết Dương Lịch
20 Chương 18: Đừng Bao Giờ Kiếm Chuyện Với Tao
21 Chương 19: Tô Vũ Hiên
22 Chương 20: Cho Xin Chút Bí Kíp
23 Chương 21: Mày Ở Chung Với Con Gái À?
24 Chương 22: Kiểm Tra 15 Phút
25 Chương 23: Chuẩn Bị Thi Giữa Kỳ 2
26 Chương 24: Thi Giữa Kỳ 2
27 Chương 25: Ờ, Crush Của Tao Đó
28 Chương 26: Đêm Giao Thừa
29 Chương 27: Mùng Một Tết
30 Chương 28: Bọn Mình Cùng Chụp Một Tấm Nhá?
31 Chương 29: Crush
32 Chương 30: Tôi Thật Sự Rất Nhớ Cậu
33 Chương 31: Cậu Mau Thành Thật Đi, Không Được Giấu Tôi
34 Chương 32: Quá Khứ Của Dương Hà Anh
35 Chương 33: Câu Chuyện Của Lê Huyền My
36 Chương 34: Hoàng Minh Hiển Thích My Đấy
37 Chương 35: Đi Thi
38 Chương 36: Cậu Rất Tuyệt Vời
39 Chương 37: Kết Quả Kì Thi
40 Chương 38: Dự Định Tương Lai
41 Chương 39: Bị Thương
42 Chương 40: Thi Cuối Kì
43 Chương 41: Sự Tiến Bộ Vượt Bậc Của Dương Quang Thắng
44 Chương 42: Kết Thúc Năm Học Lớp 11
45 Chương 43: Nguyễn Quốc Bảo
46 Ngoại Truyện 2: Chuyên Mục Phỏng Vấn
47 Chương 44: Nghỉ Hè
48 Chương 45: Tiếng Sét Ái Tình
49 Chương 46: Làm Quen
50 Chương 47: "Tôi Yêu Em"
51 Chương 48: Nguyện Vọng
52 Chương 49: Bố Mẹ Theo Ý Con
53 Chương 50: Sẽ Gặp Lại Trong Tương Lai Nhé
54 Chương 51: Con Không Muốn Đi Du Học
55 Chương 52: Nỗi Khổ Của Hoàng Tuấn Anh
56 Chương 53: Tớ Đợi Cậu
57 Chương 54: Năm Cuối Cấp
58 Chương 55: Sinh Nhật Hà Anh
59 Chương 56: Bạn Cũ
60 Chương 57: Một Ly Rượu, Bay Hình Tượng.
61 Chương 58: Tiểu Tam Nhi Đồng
62 Chương 59: Đến Giới Hạn
63 Chương 60: Phải Vỗ Béo Rồi
64 Chương 61: Thi Học Sinh Giỏi
65 Chương 62: Xuất Sắc
66 Chương 63: Cuối Cấp
67 Chương 64: Ngày Cuối Thời Học Sinh
68 Chương 65: Lưu Giữ Kí Ức Đẹp
69 Chương 66: Tạm Biệt
70 Chương 67: Ngắm Nhìn Bầu Trời Để Tìm Cậu
71 Chương 68: Nói Nhớ Tớ Đi
72 Chương 69: Xảy Ra Chuyện
73 Chương 70: Kia Là Ai?
74 Chương 71: Sau Ba Năm
75 Chương 72: Sự Ấm Áp Từ Gia Đình
76 Chương 73: Hàng Xóm Mới
77 Chương 74: Gấu Trúc Ngáo Ngơ
78 Chương 75: Đi Nhậu
79 Chương 76: Tình Yêu Đầu Tiên
80 Chương 77: Không Còn Yêu
81 Chương 78: Kí Ức Ùa Về
82 Chương 79: Tớ Đang Rất Vui
83 Chương 80: Thắng Có Người Yêu Rồi Đấy
84 Chương 81: Đây Là Bạn Gái Con
85 Chương 82: Về Nhà
86 Chương 83: Ngắm Pháo Hoa (End)
87 Ngoại Truyện Đặc Biệt
Chapter

Updated 87 Episodes

1
Chương 1: Mở Đầu
2
Chương 2: Gặp Nhau
3
Chương 3: Một Ngày
4
Một điều chú ý
5
Chương 4: Ngày Học Đầu Tiên
6
Chương 5: Họp Nhóm và Bí Mật Bất Ngờ
7
Chương 6: Sóng Gió Bắt Đầu Nhen Nhóm
8
Chương 7
9
Chương 8
10
Chương 9: Cảm Cúm
11
Chương 10: Bị Đánh Hội Đồng
12
Chương 11: Thủ Phạm
13
Ngoại Truyện 1: Hoàng Tuấn Anh
14
Chương 12: Thay Đổi
15
Chương 13: Ai Rồi Cũng Phải Có Những Tháng Ngày Trẩu Tre.
16
Chương 14: Món Quà Bất Ngờ
17
Chương 15: Dương Quang Thắng
18
Chương 16: 19 tháng 11
19
Chương 17: Học Kì 1 Kết Thúc, Nghỉ Tết Dương Lịch
20
Chương 18: Đừng Bao Giờ Kiếm Chuyện Với Tao
21
Chương 19: Tô Vũ Hiên
22
Chương 20: Cho Xin Chút Bí Kíp
23
Chương 21: Mày Ở Chung Với Con Gái À?
24
Chương 22: Kiểm Tra 15 Phút
25
Chương 23: Chuẩn Bị Thi Giữa Kỳ 2
26
Chương 24: Thi Giữa Kỳ 2
27
Chương 25: Ờ, Crush Của Tao Đó
28
Chương 26: Đêm Giao Thừa
29
Chương 27: Mùng Một Tết
30
Chương 28: Bọn Mình Cùng Chụp Một Tấm Nhá?
31
Chương 29: Crush
32
Chương 30: Tôi Thật Sự Rất Nhớ Cậu
33
Chương 31: Cậu Mau Thành Thật Đi, Không Được Giấu Tôi
34
Chương 32: Quá Khứ Của Dương Hà Anh
35
Chương 33: Câu Chuyện Của Lê Huyền My
36
Chương 34: Hoàng Minh Hiển Thích My Đấy
37
Chương 35: Đi Thi
38
Chương 36: Cậu Rất Tuyệt Vời
39
Chương 37: Kết Quả Kì Thi
40
Chương 38: Dự Định Tương Lai
41
Chương 39: Bị Thương
42
Chương 40: Thi Cuối Kì
43
Chương 41: Sự Tiến Bộ Vượt Bậc Của Dương Quang Thắng
44
Chương 42: Kết Thúc Năm Học Lớp 11
45
Chương 43: Nguyễn Quốc Bảo
46
Ngoại Truyện 2: Chuyên Mục Phỏng Vấn
47
Chương 44: Nghỉ Hè
48
Chương 45: Tiếng Sét Ái Tình
49
Chương 46: Làm Quen
50
Chương 47: "Tôi Yêu Em"
51
Chương 48: Nguyện Vọng
52
Chương 49: Bố Mẹ Theo Ý Con
53
Chương 50: Sẽ Gặp Lại Trong Tương Lai Nhé
54
Chương 51: Con Không Muốn Đi Du Học
55
Chương 52: Nỗi Khổ Của Hoàng Tuấn Anh
56
Chương 53: Tớ Đợi Cậu
57
Chương 54: Năm Cuối Cấp
58
Chương 55: Sinh Nhật Hà Anh
59
Chương 56: Bạn Cũ
60
Chương 57: Một Ly Rượu, Bay Hình Tượng.
61
Chương 58: Tiểu Tam Nhi Đồng
62
Chương 59: Đến Giới Hạn
63
Chương 60: Phải Vỗ Béo Rồi
64
Chương 61: Thi Học Sinh Giỏi
65
Chương 62: Xuất Sắc
66
Chương 63: Cuối Cấp
67
Chương 64: Ngày Cuối Thời Học Sinh
68
Chương 65: Lưu Giữ Kí Ức Đẹp
69
Chương 66: Tạm Biệt
70
Chương 67: Ngắm Nhìn Bầu Trời Để Tìm Cậu
71
Chương 68: Nói Nhớ Tớ Đi
72
Chương 69: Xảy Ra Chuyện
73
Chương 70: Kia Là Ai?
74
Chương 71: Sau Ba Năm
75
Chương 72: Sự Ấm Áp Từ Gia Đình
76
Chương 73: Hàng Xóm Mới
77
Chương 74: Gấu Trúc Ngáo Ngơ
78
Chương 75: Đi Nhậu
79
Chương 76: Tình Yêu Đầu Tiên
80
Chương 77: Không Còn Yêu
81
Chương 78: Kí Ức Ùa Về
82
Chương 79: Tớ Đang Rất Vui
83
Chương 80: Thắng Có Người Yêu Rồi Đấy
84
Chương 81: Đây Là Bạn Gái Con
85
Chương 82: Về Nhà
86
Chương 83: Ngắm Pháo Hoa (End)
87
Ngoại Truyện Đặc Biệt

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play