Minseok ôm lấy mẹ, chạy ngược cơn mưa , mưa tạt vào mắt, nước mưa và nước mắt hoà vào làm một. Vết thương rách toạc trông ghê rợn, nhưng chẳng hề hấn gì khi sinh mạng mẹ cậu đang nguy hiểm.
Trước khi ngã khuỵu vì kiệt sức, cậu đã kịp đưa mẹ đến bệnh viện, chỉ kịp nói xin cứu mẹ tôi với y tá mà ngất lịm đi.
Minseok thức dậy thấy bản thân bị băng bó, đang nằm trên giường bệnh. Cậu sực tỉnh, bàng hoàng mà chạy ra hỏi bác sĩ.
" Bác sĩ, mẹ cháu đâu, mẹ cháu đâu rồi?"
" Cháu bình tĩnh, mẹ cháu vẫn đang cấp cứu, đã 2 tiếng rồi." Vị bác sĩ đỡ lấy cậu, ý định dìu cậu ngồi ghế. Nhưng cậu nhất quyết không chịu, muốn đến bên mẹ, bác sĩ cũng không đành nên đã chỉ chỗ cho cậu.
Đứng trước cánh của cấp cứu đang sáng đèn, cậu bần thần nhìn vào bên trong, các bác sĩ tiến tới tiến lui, chỉ có mẹ nằm yên bất động, nhịp tim trên điện tim đồ sao đập chậm vậy. Máu nhiều quá, chắc mẹ sẽ không sao đâu. Tên đó có bắn giỏi thế nào thì ở khoảng cách xa sẽ không bắn trúng được.
Nhưng đâu thể muốn là vậy, ông trời như muốn vả thẳng mặt cậu, nhịp tim bốc chốt đập nhanh liên hồi và đi ngang một đường. Đèn cấp cứu đã tắt, vị bác sĩ trưởng đi ra chỉ có thể lắc đầu nói
" Vết thương quá chí mạng, cô ấy mất máu quá nhiều. Chúng tôi xin lỗi."
" KHÔNG, ông phải cứu mẹ tôi, mẹ tôi chưa thể chết được, thiếu máu thì lấy thêm vô. Máu tôi này lấy bao nhiêu cũng được, cứu mẹ tôi, hãy cứu mẹ tôi, xin ông ....."
" Xin lỗi chúng tôi đã cố gắng hết sức" Cậu như mất bình tĩnh mà lao vào túm áo cổ bác sĩ, gào thét và bất lực xin bác sĩ cứu mẹ mình. Nhưng làm thế nào được, tim mẹ chẳng còn đập nữa, nó ngưng rồi, không một phép màu nào nữa.
Các y tá xung quanh chạy vào, can ngăn và cố giúp cậu bình tĩnh lại. Có trời mới biết mấy cô hoảng hốt như thế nào khi thấy một cậu thanh niên thân mình đầy máu, ướt nhẹp, người chẳng có bao nhiêu, trên tay lại bế một người phụ nữ đang nguy kịch. Ánh mắt chàng thanh niên ấy nhìn cô chan chứa sự giúp đỡ, rất tuyệt vọng và đau khổ.
"Mẹ ơi, hức hức mẹ đừng mà" Minseok ngăn chiếc giường đẩy đi , mẹ cậu đang ở trước mặt cậu nhưng lại chẳng còn hơi thở, chỉ lẳng lặng mà nằm đó.
Sẽ không đâu, phải không? Rằng mẹ cậu đã rời xa cậu mãi mãi
Sẽ không đâu, phải không? Rằng cậu chẳng còn mẹ nữa
Sẽ không đâu, phải không? Rằng gia đình giờ đây thiếu mất mẹ
Sẽ không đâu, phải không?
Gương mặt cậu tiền tụy, hốc mắt sâu hoắm chỉ còn đọng lại giọt nước mắt, không còn nước mắt mà rơi nữa rồi. Cậu lấy điện thoại bệnh viện gọi cho ba, đã bao cuộc rồi nhưng ba chưa bắt máy. Sự lo lắng lại cứ chồng chất thêm. Nhưng sau một hồi không hồi đáp bên kia nhấc máy.
" A..alo ai vậy"Ryu Sung-jin đang cố gượng dậy để bắt máy, ông bị đám người kia tìm đánh đập, may lúc ấy có vài người dân nên không bị chúng nó đánh chết. Đã hai tiếng rồi, ông đi tìm hai mẹ con, gọi điện nhưng chẳng ai nghe máy, định vị thì tắt, trời thì đã tối lắm rồi.
" Là con"
" Ôi con ơi, hai mẹ con ổn chứ, mẹ con đâu" Ông mừng rỡ quấn quýt lên, cuối cùng cũng liên lạc được.
"Hai mẹ con ở đâu, ba đến đón ngay"
"Ba" Nhận ra điều khác thường, ông không hiểu sao có dự cảm không lành.
" hức hức, ức ....ba ơi. Bọn chó chết nó hại chết mẹ rồi ba ơi, hức hức hai ba con mình phải làm sao đây hức , mẹ bỏ đi thật rồi" Nghe con khóc và kể lại sự việc, ông cảm thấy trời đất quay cuồng, mới mấy tiếng trước hai người còn nói chuyện với nhau mà, vợ ông vẫn nói yêu ông mà. Không thể nào đâu, nước mắt ông ươt ướt, rồi khóc như đứa trẻ.....
-----------------
Chiếc quan tài lạc lẽo ôm lấy thân xác mẹ cậu, đám tang được diễn ra , không khí ảm đạm. Bên ngoại cũng chỉ có anh chị em thân thiết, vì ông bà đã mất hết rồi.
Mẹ được chôn cất ở quê ngoại, một nơi yên tĩnh cho mẹ nghỉ ngơi, minseok cả hôm đấy như người mất hồn, chỉ biết mẹ đi đâu cậu đi đấy, đến tận lúc mẹ được chôn cất em chẳng nỡ. Ba ôm lấy em mà an ủi, hai ba con đứng đó hồi lâu, đến khi về chiều, hoàng hôn chiếu sáng mẹ. Hôm đấy trời lại đẹp lạ thường.
Tang lễ xong xuôi, ba đi giải quyết nốt công việc. Tên Kang Hyun- woo đó xảo quyệt đã từng hết bằng chứng giả vụ tội ba cậu, các trang mxh đều chỉ trích, mắng nhiếc , kiện toà cũng thất bại, tất cả rơi vào tay tên cáo già đó.
Cậu cũng tấp bật phụ giúp ba, vì vậy đã xin thôi học. Cái ngày cậu đến trường để rút hồ sơ, bao nhiêu con mắt nhìn, chỉ trỏ. Đời là như vậy, phàm là người ngoài cuộc không biết gì mà lời đồn thổi lan xa nhanh như gió. Nào là ba cậu làm ăn bất chính, dính vào xã hội đen, lừa người ăn cắp tài liệu, rồi cái chết của mẹ cậu.....
Minseok chỉ biết làm nhanh để về, nếu không cậu sẽ khóc oà lên trước những lời nói đó mất. Ba cậu bị oan, cái chết của mẹ cậu không phải do ba. Bọn người đó thì biết gì, biết cái gì mà nói, biết cái gì mà dám sỉ nhục gia đình cậu...
Ryu minseok trên đường về nhà, dưới cái nắng chói chang của buổi trưa, cậu ngước mắt nhìn thật lâu, nhìn đến đôi mắt đau mỏi mới ngừng. Để nắng chiếu vào như một cách để cậu cứu rỗi bản thân, soi bớt đi tăm tối bủa vây xung quanh tâm trí cậu.
Lee Sang-hyeok đang trên đường đến toà án để xử lý một số vấn đề. Và xe anh đang dừng trước một quán cà phê , trợ lý đỗ xe và chạy vào trong mua đồ. Lúc bấy giờ anh đang sắp xếp các văn kiện để đưa cho luật sư của toà.
Trong lúc mệt mỏi, Sang-hyeok lơ đãng nhìn bên cửa xe, và anh thấy một chàng thanh niên thân mình mảnh mai, đứng một mình ngước nhìn lên ánh mặt trời chói đến đỏ mắt kia. Người ngoài nhìn vào chắc chắn sẽ chửi cậu bị điên . Nhưng chẳng hiểu sao anh lại nhìn thấy bóng lưng ấy có chút cô độc, là ảo giác chăng. Ánh sáng ấy chẳng chiếu nổi qua người ấy, như một lớp cách vô hình vậy.
Nhìn ngẩn ngơ cho đến lúc cậu rời đi, anh mới sực tỉnh mà rời mắt, đúng thật là kì lạ.
---------
Cậu bước về nhà, một căn nhà cấp 4 ba và cậu thuê mấy tháng trước. Chuỗi sự kiện kia đã lấy hết sức lực của hai cha con cậu rồi. Chỉ mong sẽ chẳng còn điều gì ập tới nữa.
" Về rồi hả con " Ryu Sung-jin đến và cầm lấy túi đồ ăn của con, rồi vào bếp nấu vài món đơn giản . Hai ba con cùng nhau dọn thức ăn ra bàn, thì bỗng chốc có người tìm.
" Mở cửa"
" Ai vậy"
" Chúng tôi là cảnh sát, nghi ngờ con trai ông dính dáng đến vụ tai nạn xe trên quốc lộ 1A mấy tháng trước, mời theo chúng tôi về làm việc"
Ba cậu chưa kịp hoàn hồn thì đã có hai người còng tay cậu và dắt đi. Cậu vùng vẫy, cố tránh thoát khỏi.
" Tôi không có, các người bỏ tôi, lúc ấy tôi và mẹ mới là nạn nhân " Dù cậu kêu la thế nào họ cũng không bỏ. Nhất quyết dẫn cậu đi, vì thấy ba cậu đòi đi theo nên cho đi theo .
Không hiểu sao họ đưa cậu đến thẳng toà án , họ tách cậu và ba ra rồi đưa cậu đến một căn phòng, nơi có thẩm án và những người tham gia. Và ông ta Kang Hyun-woo đang ngồi đó cười xảo trá, chính lão ta, là người hại chết mẹ cậu. Giây phút ấy cậu không ngần ngại xông tới ông ta với ánh mặt hận thù muốn xé tan ra làm trăm mảnh.
"Bị cáo minseok, bị cáo bị nghi tội giết người, năm nạn nhân là 4 cấp dưới của ông Hyun- woo đây và mẹ cậu. Chúng tôi đã tìm đủ bằng chứng rằng cậu là người hại chết họ, vì cậu còn tuổi thành niên, nên được đưa vào trung tâm đào tạo" Thẩm phán nói một hơi mà không cho cậu phản biện .
" Vô lý, tôi làm sao có thể hại chết mẹ tôi chứ, tôi càng không liên quan đến cấp dưới của ông ta. Tôi bị oan, là tôi bị oan" Lại là cảm giác bất lực này, cảm giác bị chơi đùa đó và con cáo già kia thì híp mắt cười, dù thế nào cũng do ông ta bày trò.
Cậu như hiểu được mọi chuyện mà nhìn thẳng vào thẩm phán. Ông ta chột dạ mà tránh né ánh mắt. Biết ngay mà, Hyun- woo có người chống lưng, chắc chắn là vậy. Hà cớ gì cứ nhắm vào gia đình cậu chứ. Như thấy được suy nghĩ của cậu, ông ta từ từ bước tới, ghé sát tai cậu mà nói nhỏ.
" Đừng trách tao, trách ba mày năm ấy hại tao, trách mẹ mày sinh ra mày. Mọi chuyện chưa kết thúc đâu" Nói rồi ông ta bước đi như chưa từng có gì . Còn cậu bị lôi đi, ba cậu ở ngoài biết chuyện cũng lao vào ông ta, nhưng không thành. Cậu cứ thế bị vu oan giá hoạ, không một lời biện minh.
Giám đốc lee hôm nay có chút công việc ở đây, nên lúc ngồi làm việc có để ý chút ồn ào nhỏ bên ngoài. Thật bất ngờ khi gặp người con trai lúc trưa anh nhìn thấy, nhưng có vẻ cậu bị gì đó ấm ức lắm, mắt mũi đỏ lừ nhưng chẳng rơi giọt nước mắt nào. Nhưng sâu trong ánh mắt ấy là sự căm phẫn không tài nào giấu nổi, là ánh mắt khiến anh không thể nào quên suốt một năm trời.....
Updated 56 Episodes
Comments