CHƯƠNG 13: CHUYỆN XƯA

“Cầu xin chú, mẹ cháu bệnh nặng không dậy nổi, công ty ba cháu lại đang gặp khó khăn, chỉ có chú mới giúp được nhà cháu!”

“A Đình à, không phải chú không giúp, nhưng cháu biết đấy… con trai chú sắp vào học cấp hai, đây chính là tiền đóng học của thằng bé!”

“Chú có lòng mà không có sức, cháu đi vay người khác đi thôi!”

Nghe xong, đáy mắt của cậu bé ảm đạm xuống, nặng nề “vâng” một tiếng.

Lâm Uyển mới sáu tuổi, không hiểu định nghĩa của hai chữ “khó khăn”. Trong ký ức của cô, xoay quanh đều là ba mẹ yêu thương, bạn bè nịnh nọt tâng bốc, đến thầy cô cũng ưu ái, thường xuyên khen cô trước mặt cả lớp.

Đương nhiên, cô cũng chưa từng hạ mình với ai.

Cô chỉ vào cậu bé nọ, hỏi quản gia đứng bên cạnh: “Dì Hạ, hai người kia đang đóng phim ạ?”

Đúng rồi, chỉ có trên màn hình tivi, cô mới nhìn thấy những cảnh buồn thế này.

Quản gia nghe xong, vội vàng gật đầu: “Tiểu thư thật thông minh, đây chính là đóng phim. Không cần để ý bọn họ, chúng ta đi thôi.”

Lâm Uyển dùng dằng không chịu, níu lấy tay quản gia: “Vậy bọn họ đóng cảnh gì thế? Sao lại bắt cậu ấy quỳ xuống?”

“Cậu ấy” trong miệng Lâm Uyển chính là Kỷ Đình.

Kỷ Đình nghe xong, khuôn mặt nhỏ nhắn nhanh chóng đỏ bừng, lắp bắp giải thích: “Không phải chú bắt tôi quỳ, là tôi tự quỳ.”

“Ồ, vậy sao cậu lại quỳ?”

Lâm Uyển không hiểu, mà Kỷ Đình cũng không có ý định trả lời. Cậu cúi đầu trước người đàn ông, nhỏ giọng nói: “Xin lỗi chú, làm phiền chú rồi.” Sau đó toan chạy đi.

Đúng lúc này, người đàn ông vươn tay kéo cậu lại.

Người đàn ông nhìn Lâm Uyển một chút, lại nhìn Kỷ Đình một chút.

Cuối cùng thở dài, lấy ví rút ra một xấp tiền, đưa cho Kỷ Đình: “Cầm cẩn thận, nhà chú cũng không dư dả gì, chỉ có nhiêu đây.”

Kỷ Đình sững sờ, đợi đến khi hoàn hồn thì nắm chặt tiền, rối rít cảm ơn.

“Cảm ơn chú, cháu nhất định sẽ trả lại số tiền này cho chú, cảm ơn…”

Lâm Uyển nhìn mà không hiểu mô tê gì, nhưng cô cảm thấy Kỷ Đình có lẽ rất cần tiền, cậu ấy sẽ vui vẻ khi được cho tiền.

Thế là cô hỏi quản gia: “Dì Hạ, có thể cho cháu tiền không?”

Quản gia sững sờ, vội vàng thò tay vào trong túi, sau đó lắc đầu: “Xin lỗi tiểu thư… bình thường tôi thanh toán bằng thẻ, hay là tiểu thư đợi một chút, tôi đi rút tiền cho tiểu thư?”

Lâm Uyển gãi đầu, lúc cô cúi đầu xuống, ánh mắt vô tình chạm đến chiếc khuy áo bằng vàng trước ngực.

Cô từng nghe ba nói, chiếc khuy áo này rất đắt tiền, là ba tìm người thiết kế, làm trong nửa tháng mới thành phẩm.

Rất đắt tiền, đồng nghĩa với rất nhiều tiền đúng không?

Lâm Uyển cầu xin quản gia giúp cô lấy khuy áo xuống, đưa cho cậu bé kia.

Quản gia từ chối mãi, nhưng không chịu được sự nài nỉ của Lâm Uyển, cuối cùng vẫn làm theo.

Còn giúp Lâm Uyển nói dối ba mẹ, nói là trong lúc mải chơi, làm rơi mất.

Chuyện cách đây gần mười bốn năm, nếu không phải nhìn thấy chiếc khuy áo, lại thêm mẹ Lâm gợi nhớ, chưa chắc Lâm Uyển đã nhớ ra nổi.

Nhưng cô lựa chọn không nói, vì mẹ Lục nghe xong sẽ đau lòng lắm.

“Trùng hợp mà thôi.” Lâm Uyển khẽ lắc đầu, kéo ghế ngồi xuống.

Mẹ Lâm nhìn chiếc khuy áo, hơi chau mày, cũng không nhắc lại chuyện này nữa.

Chỉ là bọn họ đều không nhìn thấy, lúc nhắc đến chiếc khuy áo, cánh tay của người trên giường khẽ động đậy.

Nhưng rất nhanh trở về bình thường, tựa như chưa có chuyện gì xảy ra.

Chapter
1 CHƯƠNG 1: THỨC TỈNH KÝ ỨC
2 CHƯƠNG 2: GIẢ TẠO
3 CHƯƠNG 3: NGHĨ KẾ
4 CHƯƠNG 4: LÂM VI
5 CHƯƠNG 5: GIẢI THÍCH
6 CHƯƠNG 6: PHƯƠNG DU ẢNH
7 CHƯƠNG 7: THỬ CHƠI THÔI
8 CHƯƠNG 8: LỤC BÁC VĂN
9 CHƯƠNG 9: CỨ ĐỢI ĐÓ
10 CHƯƠNG 10: CHIẾM TỔ
11 CHƯƠNG 11: LỤC KỶ ĐÌNH
12 CHƯƠNG 12: CHIẾC KHUY ÁO
13 CHƯƠNG 13: CHUYỆN XƯA
14 CHƯƠNG 14: THĂM HỎI
15 CHƯƠNG 15: HỌC MỘT BIẾT MƯỜI
16 CHƯƠNG 16: MỜI CƠM
17 CHƯƠNG 17: BỆNH NHÂN TÂM THẦN
18 CHƯƠNG 18: NHẬN SAI
19 CHƯƠNG 19: QUÂN PHỤC
20 CHƯƠNG 20: ĐỘT BIẾN
21 CHƯƠNG 21: BẢN LĨNH
22 CHƯƠNG 22: NGUY HIỂM CẬN KỀ
23 CHƯƠNG 23: CỐ THỜI VIỆT
24 CHƯƠNG 24: CO ĐƯỢC DÃN ĐƯỢC
25 CHƯƠNG 25: GIẢI CỨU
26 CHƯƠNG 26: TAI NẠN
27 CHƯƠNG 27: NAM PHỤ
28 CHƯƠNG 28: MẤY TÊN HỀ
29 CHƯƠNG 29: MẶT NGƯỜI DẠ THÚ
30 CHƯƠNG 30: ĐUỔI BẮT
31 CHƯƠNG 31: CHE GIẤU
32 CHƯƠNG 32: TƯ TƯỞNG
33 CHƯƠNG 33: TỈNH LẠI
34 CHƯƠNG 34: KHÔNG MUỐN NHẬN THÂN
35 CHƯƠNG 35: GIÚP TÔI
36 CHƯƠNG 36: BẮT TẠI TRẬN
37 CHƯƠNG 37: ANH RỂ TƯƠNG LAI
38 CHƯƠNG 38: TRỐN TÙ
39 CHƯƠNG 39: HỦY DUNG
40 CHƯƠNG 40: NÉM VÀO
41 CHƯƠNG 41: NĂM XƯA
42 CHƯƠNG 42: QUÁN TRÀ
43 CHƯƠNG 43: VÁN CỜ
44 CHƯƠNG 44: LỢI ÍCH
45 CHƯƠNG 45: ĐUỔI ĐẾN AN THÀNH
46 CHƯƠNG 46: ÂN OÁN
47 CHƯƠNG 47: CUỘC SỐNG TƯƠI ĐẸP
48 LỜI CẢM ƠN
49 PHIÊN NGOẠI: SAU NÀY - 1
50 PHIÊN NGOẠI: SAU NÀY - 2
51 PHIÊN NGOẠI: SAU NÀY - 3
52 PHIÊN NGOẠI: SAU NÀY - 4
Chapter

Updated 52 Episodes

1
CHƯƠNG 1: THỨC TỈNH KÝ ỨC
2
CHƯƠNG 2: GIẢ TẠO
3
CHƯƠNG 3: NGHĨ KẾ
4
CHƯƠNG 4: LÂM VI
5
CHƯƠNG 5: GIẢI THÍCH
6
CHƯƠNG 6: PHƯƠNG DU ẢNH
7
CHƯƠNG 7: THỬ CHƠI THÔI
8
CHƯƠNG 8: LỤC BÁC VĂN
9
CHƯƠNG 9: CỨ ĐỢI ĐÓ
10
CHƯƠNG 10: CHIẾM TỔ
11
CHƯƠNG 11: LỤC KỶ ĐÌNH
12
CHƯƠNG 12: CHIẾC KHUY ÁO
13
CHƯƠNG 13: CHUYỆN XƯA
14
CHƯƠNG 14: THĂM HỎI
15
CHƯƠNG 15: HỌC MỘT BIẾT MƯỜI
16
CHƯƠNG 16: MỜI CƠM
17
CHƯƠNG 17: BỆNH NHÂN TÂM THẦN
18
CHƯƠNG 18: NHẬN SAI
19
CHƯƠNG 19: QUÂN PHỤC
20
CHƯƠNG 20: ĐỘT BIẾN
21
CHƯƠNG 21: BẢN LĨNH
22
CHƯƠNG 22: NGUY HIỂM CẬN KỀ
23
CHƯƠNG 23: CỐ THỜI VIỆT
24
CHƯƠNG 24: CO ĐƯỢC DÃN ĐƯỢC
25
CHƯƠNG 25: GIẢI CỨU
26
CHƯƠNG 26: TAI NẠN
27
CHƯƠNG 27: NAM PHỤ
28
CHƯƠNG 28: MẤY TÊN HỀ
29
CHƯƠNG 29: MẶT NGƯỜI DẠ THÚ
30
CHƯƠNG 30: ĐUỔI BẮT
31
CHƯƠNG 31: CHE GIẤU
32
CHƯƠNG 32: TƯ TƯỞNG
33
CHƯƠNG 33: TỈNH LẠI
34
CHƯƠNG 34: KHÔNG MUỐN NHẬN THÂN
35
CHƯƠNG 35: GIÚP TÔI
36
CHƯƠNG 36: BẮT TẠI TRẬN
37
CHƯƠNG 37: ANH RỂ TƯƠNG LAI
38
CHƯƠNG 38: TRỐN TÙ
39
CHƯƠNG 39: HỦY DUNG
40
CHƯƠNG 40: NÉM VÀO
41
CHƯƠNG 41: NĂM XƯA
42
CHƯƠNG 42: QUÁN TRÀ
43
CHƯƠNG 43: VÁN CỜ
44
CHƯƠNG 44: LỢI ÍCH
45
CHƯƠNG 45: ĐUỔI ĐẾN AN THÀNH
46
CHƯƠNG 46: ÂN OÁN
47
CHƯƠNG 47: CUỘC SỐNG TƯƠI ĐẸP
48
LỜI CẢM ƠN
49
PHIÊN NGOẠI: SAU NÀY - 1
50
PHIÊN NGOẠI: SAU NÀY - 2
51
PHIÊN NGOẠI: SAU NÀY - 3
52
PHIÊN NGOẠI: SAU NÀY - 4

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play