Chương 3: Thừa sống, thiếu chết.

Tam Thần lái xe về Tam gia. Vừa vào đến cửa, lão Tam đã mang roi mây ra dọa đánh:

“Súc sinh, mày quỳ xuống cho tao!”

Tam Thần không hiểu xảy ra chuyện nhưng hắn vẫn ngoan ngoãn quỳ xuống. Lúc đầu gối vừa chạm đất thì phát roi đầu tiên đã được gián xuống da thịt. Vết roi mang theo lực không nặng nhưng đủ làm da thịt hắn bật máu tươi.

Chân mày hắn cau lại, hai tay bóp chặt gồng lên nhẫn nhịn.

“Ba có chuyện gì thì nói. Không cần phải đánh mắc công mỏi tay.”

Giọng nói này là của anh hai hắn - Tam Phát. Hắn đang ngồi chéo chân uống rượu xem kịch hay.

“Con đừng nhắc ta phải làm thế nào.”

Tam Huy tức giận đánh liên tục mấy chục cái.

“Tam Thần, tao nói cho mày nghe. Vợ mày vừa cưới mày đem cô ta bỏ ở cảng hoang. Nếu tao không cho người theo dõi, cô ta đã bị người xấu ăn sạch. Lúc đó mặt mũi Tam gia thế nào?”

“Khốn kiếp!”

“Chát”

“Cô ta có thể có chuyện gì chứ?”

Lão Huy tức đến ôm ngực: “Mày… Thằng súc sinh. Thiếu chút nữa có người làm hại cô ta. Mày nói coi, người ngoài sẽ đổ lỗi cho tao là không biết dạy con. Thằng khốn nạn…”

“Chát"

Tiếng roi chan chát tàn nhẫn ghim vào da thịt của Tam Thần, chiếc áo vest rách từng đường dài đáng sợ.  Áo sơ mi trắng bên trong nhuộm đỏ theo khe hở của vết thương.

Chỉ khi nhị thiếu gia Tam Lộc lên tiếng, Tam lão mới dừng lại:

“Ba, đừng đánh nữa. Dù sao chuyện đã được giải quyết. Hơn nữa, hôm nay là ngày em ấy kết hôn. Em dâu đang chờ.”

Lão Huy buông roi, thở hổn hển:

“Trong nhà chỉ có con là không làm ba thất vọng.”

Tam Phát cười khẩy: “Trong lòng ông chỉ có thằng con thứ 2 mà thôi.”

“Mày im đi! Tao rất là công bằng. Trong ba đứa bây, đứa nào cho tao bế cháu trai trước thì phân nửa tài sản nhà họ Tam sẽ thuộc về đứa đó. Liệu hồn!”

Tam Thần vốn không quan tâm nhưng hắn vừa đứng dậy đã anh cả chế giễu:

“Haha. Phi vụ mày là người có lợi nhất. Hai đứa tao còn chưa có vợ. Mày nhớ chăm sóc cô ta cho tốt nhé thằng con hoang.”

Tam Thần im lặng, trả lời anh hắn bằng ánh mắt căm phẫn. Tam Phát khinh khỉnh nói thêm:

“Mày nhìn cái gì? Có tin tao móc mắt mày ra không? Mẹ mày với mày đúng thấp hèn như nhau!”

Tam Thần không nhịn được nữa. Hắn nghiến răng:

“Mày dựa vào cái gì mà dám nói mẹ tao?”

“Tao thích!”

Vừa dứt lời, Tam Thần đã nhào vào đấm liên tục vào mặt của Tam Phát, mặc cho Tam Lộc can ngăn.

Ở tầng hai, Huỳnh Tiểu Phương bị tiếng động mạnh đánh thức. Cô mang máng nhớ trước lúc ngất đã có người đến cứu.

Nhìn căn phòng có treo ảnh cưới của cô và Tam Thần, càng chắc chắn rằng mình được cứu. Cô kiểm tra thân thể, tay chân đều lành lạnh. Tiểu Phương lúc này thở phào nhẹ nhõm.

Nghe bên ngoài có tiếng động, Tiểu Phương bước chân xuống giường, cô chậm rãi xỏ dép ra mở cửa.

Cánh cửa phòng vừa hé, gương mặt đầy máu của Tam Thần dọa cô hét lớn.

“Á…”

Hắn đã nhanh tay bịt miệng cô:

“Ồn ào! Im lặng!”

Tam Thần ôm cô thở gấp. Chân mày cau lại, trán rịn mồ hôi. Thấy hắn có biểu hiện bất thường, Tiểu Phương xoay lại đỡ hắn:

“Tam gia, anh không sao chứ?”

“Biết băng bó vết thương?”

Tiểu Phương gật đầu. Nghe được cô trả lờn, mắt hắn híp lại, thân thể cao lớn ngã lên người cô.

Tiểu Phương vụng về ôm người đàn ông. Nhìn cô như cây cột nhỏ đang cực lực chống đỡ tảng đá lớn, cô dùng hết sức khó khăn mở miệng hỏi:

“Tam gia hay là chúng ta đến bệnh viện?”

Trước khi hắn ngất còn kịp quát cô:

“Câm miệng. Mau làm đi!”

Tiểu Phương vất vả lắm mới kéo hắn nằm lên giường. Cô nhúng khăn ấm lau sạch người còn cẩn thận sát trùng vết thương. Xong việc, cô tranh thủ gục đầu xuống ngủ.

Nửa đêm, Tiểu Phương bị người đàn ông to lớn lôi kéo lên giường lớn. Cô vùng vẫy la hét:

“Thả ra… Tam Thần, thả tôi ra…”

Mắt Tam Thần vẫn nhắm, hắn lôi cô ôm vào lòng. Vòng tay siết chặt suýt làm cô nghẹt thở.

Cái miệng ác lên tiếng:

“Không được cử động! Cô cử động, giao dịch kết thúc.”

“Tôi…”

“...”

Nghe tiếng thở đều đều của hắn, Huỳnh Tiểu Phương đành nằm yên chịu trận.

Người đàn ông đó không có hành động nào quá đáng. Chỉ là ôm cô ngủ đến sáng mà thôi.

Tiếng chim hót phía bên ngoài phòng ngủ đánh thức người đàn ông ở trên giường. Hắn nhìn thấy cô gái nằm bên cạnh liền tung chân đá.

“Bụp”

Tiểu Phương lò mò ngồi dậy. Đầu tóc rồi như ổ quạ nhỏ nhưng trông vẫn cực kỳ đáng yêu.  Còn chưa hình dung ra chuyện, cô đã bị Tam Thần mắng:

“Ai cho phép cô nằm cạnh tôi? Tính lợi dụng tôi ứ? Đúng là háo sắc!”.

“Hả? Ai thèm!”

Tam Thần nhếch mép. Hắn quay lại nắm chặt cổ tay cô, kéo cô vào lòng hắn. Mắt nhìn chăm chăm người con gái trước mặt.

Trong giây phút này, tim của Tiểu Phương như nhảy ra khỏi lòng ngực, hai má đỏ bừng. Ngay cả thở, cô cũng không dám.

Thấy đáp án, Tam Thần đẩy cô ngã về sau:

“Còn nói là không có?”

“Tôi…”

“Nhanh đi thay quần áo theo tôi! Tôi cho cô 5 phút!”

Tiểu Phương luống cuống ngồi dậy theo hắn. Rất nhanh hai người đã rời khỏi Tam gia.

Hot

Comments

𝙉𝙖̀𝙣𝙜 𝙉𝙜𝙤̂́𝙘•𓅪

𝙉𝙖̀𝙣𝙜 𝙉𝙜𝙤̂́𝙘•𓅪

em sợ con người anh rồi đó😭

2024-10-06

1

Nhy nhi

Nhy nhi

đã ai làm gì đâu, đã chạm vào đau

2024-08-28

2

ᴹᵘᶦᶜʰᶦʳᵒ ᵀᵒᵏᶦᵗᵒᥫ᭡

ᴹᵘᶦᶜʰᶦʳᵒ ᵀᵒᵏᶦᵗᵒᥫ᭡

zời ơi làm gì mà khó coi vậy trời

2024-08-24

2

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Vậy mà lại kết hôn?
2 Chương 2: Mới cưới đã bị bỏ rơi
3 Chương 3: Thừa sống, thiếu chết.
4 Chương 4: Cô gái nhỏ cô đơn
5 Chương 5: Gặp biến
6 Chương 6: Thoát nạn
7 Chương 7: Bị vu oan
8 Chương 8: Muốn thử
9 Chương 9: Lần đầu xin lỗi
10 Chương 10: Giúp em
11 Chương 11: Cuộc điện thoại
12 Chương 12: Quan tâm của hắn
13 Chương 13: Ghen
14 Chương 14: Cắt đứt tình yêu của em
15 Chương 15: Hoà vào là một (H+)
16 Chương 16: Đêm nồng (H+)
17 Chương 17: Hình như muốn em
18 Chương 18: Có phải đã động lòng?
19 Chương 19: Bí mật của cô ta
20 Chương 20: Quay lại
21 Chương 21: Chăm sóc cho em
22 Chương 22: Trà xanh đánh ghen
23 Chương 23: Bênh vực cô ta
24 Chương 24: Kế hoạch của cô ta
25 Chương 25: Bị bắt cóc
26 Chương 26: Nguy hiểm
27 Chương 27: Cứu em
28 Chương 28: Dạy dỗ cô ta trước mặt em.
29 Chương 29: Có phải là thương hại?
30 Chương 30: Kế hoạch của bọn họ.
31 Chương 31: Bẫy
32 Chương 32: Bắt gian tận giường
33 Chương 33: Một đêm không ngủ
34 Chương 34: Sưởi ấm cho nhau
35 Chương 35: Anh là bác sĩ của em
36 Chương 36: Nhục nhã
37 Chương 37: Giận
38 Chương 38: Ghen
39 Chương 39: Cái giá
40 Chương 40: Giấu chuyện
41 Chương 41: Sóng gió
42 Chương 42: Hoạ đến
43 Chương 43: Nghi ngờ
44 Chương 44: Tính toán của Tam Thần
45 Chương 45: Nhổ một cái gai
46 Chương 46: Người biết giữ bí mật
47 Chương 47: Cứu Tam Phát
48 Chương 48: Giúp người hại mình
49 Chương 49: Nói lời yêu
50 Chương 50: Ngoại truyện: Vụ án của mẹ
Chapter

Updated 50 Episodes

1
Chương 1: Vậy mà lại kết hôn?
2
Chương 2: Mới cưới đã bị bỏ rơi
3
Chương 3: Thừa sống, thiếu chết.
4
Chương 4: Cô gái nhỏ cô đơn
5
Chương 5: Gặp biến
6
Chương 6: Thoát nạn
7
Chương 7: Bị vu oan
8
Chương 8: Muốn thử
9
Chương 9: Lần đầu xin lỗi
10
Chương 10: Giúp em
11
Chương 11: Cuộc điện thoại
12
Chương 12: Quan tâm của hắn
13
Chương 13: Ghen
14
Chương 14: Cắt đứt tình yêu của em
15
Chương 15: Hoà vào là một (H+)
16
Chương 16: Đêm nồng (H+)
17
Chương 17: Hình như muốn em
18
Chương 18: Có phải đã động lòng?
19
Chương 19: Bí mật của cô ta
20
Chương 20: Quay lại
21
Chương 21: Chăm sóc cho em
22
Chương 22: Trà xanh đánh ghen
23
Chương 23: Bênh vực cô ta
24
Chương 24: Kế hoạch của cô ta
25
Chương 25: Bị bắt cóc
26
Chương 26: Nguy hiểm
27
Chương 27: Cứu em
28
Chương 28: Dạy dỗ cô ta trước mặt em.
29
Chương 29: Có phải là thương hại?
30
Chương 30: Kế hoạch của bọn họ.
31
Chương 31: Bẫy
32
Chương 32: Bắt gian tận giường
33
Chương 33: Một đêm không ngủ
34
Chương 34: Sưởi ấm cho nhau
35
Chương 35: Anh là bác sĩ của em
36
Chương 36: Nhục nhã
37
Chương 37: Giận
38
Chương 38: Ghen
39
Chương 39: Cái giá
40
Chương 40: Giấu chuyện
41
Chương 41: Sóng gió
42
Chương 42: Hoạ đến
43
Chương 43: Nghi ngờ
44
Chương 44: Tính toán của Tam Thần
45
Chương 45: Nhổ một cái gai
46
Chương 46: Người biết giữ bí mật
47
Chương 47: Cứu Tam Phát
48
Chương 48: Giúp người hại mình
49
Chương 49: Nói lời yêu
50
Chương 50: Ngoại truyện: Vụ án của mẹ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play