• Say • [ Lookism | Alldaniel ]
Chap 4
Đặt đống đồ ăn lên trên bàn, nó mở điện thoại lên xem mấy giờ để canh thời gian nấu ăn có kịp không
Park Hyung Suk
10 giờ 30 phút...
Park Hyung Suk
Tức là chỉ còn 30 phút nữa thôi là mẹ về―
Park Hyung Suk
Chắc kịp nhỉ ?
Nó lẩm bẩm vài câu rồi cũng nhanh chóng mở tủ lạnh nấu bữa tối chờ mẹ về ăn cùng
Vì do trời cũng khá tối mà trong tủ chỉ còn ít thời gian, nó quyết định làm kim bắp và sundubu jjigae ăn cùng kim chi tạm cho nhanh
Park Hyung Suk
Mừng mẹ về ~
Park Hyung Suk
Con cũng vừa nấu xong bữa đang chờ mẹ về ăn cùng nè
Bà Park
Con càng ngày càng trưởng thành hơn làm mẹ an tâm biết nhường nào
Park Hyung Suk
Mẹ đừng nói vậy mà, mẹ thử ăn đi rồi cho con nhận xét với
Nghe Hyung Suk nói vậy mẹ cũng cười nhẹ mà nếm thử muỗng canh.
Trước đôi mắt háo hức của nó, mẹ chỉ mĩm cười rồi khẽ khen vài câu. Chỉ vài câu khen đơn gian ấy thôi cũng đã khiến Hyung Suk không nhịn được cười híp cả mắt suốt bữa ăn.
Park Hyung Suk
Nếu nó ngon đến vậy thì sau này con sẽ làm đầu bếp để nấu cho mẹ những món ngon nhất !!
Mẹ cũng phì cười mà triều mến nhìn nó. Sau bữa ăn khẽ đẩy Hyung Suk vào trong nệm bảo để bà rửa bát
Nó cũng phản đối dữ lắm chứ nhưng một khi bà đã khiên quyết thì cũng chả làm được gì chỉ biết ậm ừ nghe theo.
Đang lấy nệm xuống nó khe khẽ hỏi nhỏ bà
Park Hyung Suk
Liệu con có thể chuyển trường được không ạ ?
Bà Park
Tại sao con lại muốn chuyển ?
Thấy nó cứ ngập ngừng không biết nói sao. Nhìn đứa con trai bé bỏng của mình như vậy khiến bà cũng lo lắng, vuốt nhẹ đầu nó ân cần nói
Bà Park
Không sao cứ nói đi mẹ nghe
Park Hyung Suk
Thật ra mọi chuyện là do con bị bạo lực học đường―
Bà Park
Mẹ hiểu rồi con cứ ngủ trước đi để có sức còn đi học lại, mọi chuyện cứ để mẹ lo
Nói tới đây nó cuối đầu xuống không dám nhìn mặt bà biểu cảm ra sao cả mà chậm rì rì trãi nệm cho cả hai rồi đi ngủ trước. Còn bà thì ngồi trầm tư suy nghĩ gì đó
Kể từ ngày hôm Hyung Suk nói chuyện với mẹ cũng đã qua một ngày
Ngày mai là ngày nó phải đi học bình thường trở lại. Điều đó khiến tối đó nó nơm nớp lo sợ không thôi. Vừa đi làm thêm vừa nghĩ tới chuyện đó làm nó lơ là trong giờ làm xém bị trừ tiền lương.
Một ngày mới bắt đầu, ánh sáng mặt trời rọi thẳng vào mặt Hyung Suk qua khung cửa sổ. Do sáng quá không thể nào mà ngủ nổi khiến nó bất chợt tỉnh giấc.
Ngồi dậy trong căn phòng nhỏ hơi bừa bộ, sách vở vẫn đang nằm lăn lóc rải rác khắp phòng
Do hôm qua sau khi tan làm nó có ôn những kiến thức mấy tuần nghỉ thì ngủ gục. Dù gì nó cũng cần phải cải thiện điểm số
Không phải do điểm số cậu kém hay gì, cũng nằm ở tầm trung bình không quá nổi bật
Để sau này trong tương lai có một công việc ổn định lâu dài hơn thì nó cần cố gắng hơn nữa mà ép bản thân phải cố gắng cải thiện từng ngày một không ngừng nghỉ.
Liếc mắt nhìn sáng đồ hồ xem giờ Hyung Suk khẽ nhiếu mày để nhìn rõ do mới ngủ dậy mà chưa đeo kính khiến nó hơi khó khăn
Park Hyung Suk
Mới đây mà đã 6 giờ 15 phút sáng rồi à ?
Park Hyung Suk
Chắc giờ mẹ cũng đã đi làm rồi
Park Hyung Suk
Haizz... Thực sự mình chả muốn đến trường tí nào..
Khẽ lẩm bẩm vài câu rồi cũng bước ra khỏi nệm sửa soạn chuẩn bị đến trường.
Kim Panjun
Ey mày nghe nói hôm nay ' con lợn ' đấy chuẩn bị đi học lại rồi đấy ~
Kim Mae
Hừ― thật không hiểu sao nó vẫn có thể vác cái bộ dạng đó đến trường nữa
Kim Panjun
Hình như hôm nay tiết thể dục đầu đúng không mày ?
Kim Mae
Đúng rồi !? Sao tao quên mất
Kim Panjun
Ha ha ha. Lại sắp có trò hay để xem rồi mày hiểu mà
Kim Mae
Chậc cú đá của tao mới tập gần đây tao chắc chắn nó sẽ không thể né được
Cả đám đang nói chuyện rộn rã nở một nụ cười không thể nào tởm lợn hơn mà bàn bạc với nhau. Bỗng Mae Kim để ý thấy một hình bóng mới lướt nhẹ qua họ thấy lạ lẫm mà quay hỏi đứa bện cạnh
Kim Mae
Ey mày người mới à ?
Kim Panjun
Hả ? Tao nhớ tầm này làm đéo gì có học sinh nào chuẩn trường tới đây nữa ?
Kim Panjun
Chắc lại học sinh lớp khác mà mày đéo chú ý nên đéo thấy nó là đúng rồi
Bước lướt ngang qua đám người nọ khiến Hyung Suk không kiềm lòng được mà khẽ run sợ, đổ không ít mồ hôi hột.
Thầm cảm thán dạo này sao số cậu may thế, hên mà sụt cân đột ngột chứ ở bộ dạng mũm mĩm kia chắc chắn nó sẽ không được yên ổn mà bước vào cổng mất.
Thầy chủ nhiệm
Thưa bà, tại sao bà lại muốn đột ngột vậy ?
Bà Park
Vâng― tôi xin lỗi vì chưa bao giờ đến..
Bà Park
Và có vẻ như tôi đã thiếu thận trọng...
Thầy giáo khẽ nhìn bà thở dài
Thầy chủ nhiệm
Có vẻ như không có trường nào muốn nhận học sinh chuyển trường với tần xuất nghỉ học như này..
Thầy chủ nhiệm
Tuy điểm số khá ổn nhưng nhìn tần suất nghỉ khiến ai cũng khá e ngại...
Nói tới đây thầy nhìn sơ qua bộ dạng của bà mà rít một hơi thuốc
Comments
ui.isagi.vl
ngon vãi
2025-02-14
0
Divu
Nhìn thg n đc mà lót tít quá
2024-08-01
3
nhím
huhu văn chương của tác giả hay mà đọc suýt xoa ấy
2024-07-09
0