chap 9: thiếu gia về rồi

khi trời tắt nắng, tôi cũng quay trở về Ôn gia. Vừa đến trước cửa đã thấy quản gia ra đón. Tôi nghe phong phanh trong nhà có tiếng cười, nhìn sang quản gia, hỏi

"chú Lý, nhà có khách sao ạ?"

"tiểu thư, là thiếu gia... cậu ấy về rồi"

"thật sao? anh trai về rồi sao?"

tôi kích động chạy ngay vào nhà, nhìn thấy người mình vẫn luôn mong chờ cuối cùng đã về. Trong lòng nổi lên không biết bao nhiêu cảm xúc

"anh trai"

"..."

ông nội thấy tôi từ bên ngoài trở về, vui mừng nói

"A Thủy, cháu về rồi sao. Mau mau qua chào anh trai đi"

"..."

"Lạc Lạc"

thấy anh trai gọi mình, vẫn là giọng nói dịu dàng ấy chỉ là... tôi để ý tháy bên cạnh anh còn có 1 cô gái. Tôi thắc mắc hỏi

"anh trai, mừng anh về nhà. Chị đây là..."

"...."

thấy anh trai mãi không trả lời, chị gái đó tự mình đứng dậy lên tiếng chào

"à, chào em... chị họ Thẩm tên Tuệ, em cứ gọi là là chị Tuệ là được"

"chị Tuệ"

tôi lễ phép chào

"..."

thấy anh vẫn không muốn nói, tôi cũng không gượng ép quay sang ông nội lên tiếng nói

"ông nội, con ở ngoài về về có chút mệt, con lên phòng trước ạ. Mọi người ăn trước, đừng đợi con"

"..."

"..."

nói xong tôi cất bước đi lên tầng

cốc cốc cốc

"Lạc Lạc, anh vào được không? Lạc Lạc"

"...."

"Lạc Lạc, Lạc Lạc"

....

"quản gia, quản gia đâu rồi?"

"Lạc Lạc đi đâu rồi?"

"Lạc tiểu thư không phải ở trên phòng sao ạ?"

"tôi vào phòng rồi, không có"

"...."

"sao thế?"

"ông nội, không thấy Lạc Lạc đâu cả"

ông nội nhìn ra ngoài rồi nhìn lại đồng hồ treo trên tường trầm tư 1 hồi nói

"con bé ở phòng trên gác xếp, tất nhiên là con tìm không ra rồi"

"phòng gác xếp? ông nội, sao ông..."

"ngưng, ta biết con muốn nói gì. Phòng gác xếp là phòng con bé muốn, ta không bắt nó lên đó sống"

"..."

anh nhíu mày không nói lời nào vội bảo quản gia dẫn đường đến gác xếp, nơi tôi đang ở

Đến trước phòng, anh gõ cửa mãi không thấy phản hồi lo lắng mở cửa xông vào. Đập vào mắt anh là 1 thiếu nữ xinh đẹp, đôi mắt vô hồn ngồi ôm 2 chân cúi người hướng ánh mắt nhìn ra bên ngoài 1 cách vô định. Điện thoại còn đang phát nhạc không to nhưng cũng đủ để che lấp đi tiếng gõ cửa ban nãy của anh.

Người anh căng cứng, mày có chút nhíu lại rồi giản ra. Anh đi đến bên thành cửa sổ, ngồi xuống đối diện hướng tôi ngồi nhìn tôi 1 hồi lâu.

Đợi đến khi tư thế của tôi có chút mỏi muốn đổi 1 tư thế mới, mới nhận ra trong phòng có thêm người.

"anh trai, anh lên đây khi nào vậy?"

"được 1 lúc rồi"

"ừm"

"..."

chúng tôi gần 10 năm mới gặp lại, quả thực không còn nhiều chủ đề để nói chuyện. 10 năm nói ngắn không ngắn, nói dài cũng không dài. Nhưng nó đủ khiến tôi từ 1 cô bé trở thành 1 cô gái. Còn anh từ 1 thiếu niên thành 1 ông chú chăng.

"Lạc Lạc"

anh gọi tên tôi, muốn nói gì đó liền bị tiếng bụng tôi cắt ngang

ọc ọc

tôi ngại ngùng xoa xoa cái bụng nhỏ, nhìn anh cười

"có gì muốn nói thì nói sau đi, em đi ăn cơm trước đây"

nói rồi tôi đứng dậy rời khỏi phòng, anh vẫn ở lại ngồi nhìn theo bóng lưng tôi. Đợi đến khi không nhìn thấy nữa anh lên tiếng nói

"xin lỗi, Lạc Lạc"

"..."

.....

sau khi xuống nhà tôi mới biết, chị gái được anh trai dẫn về vài ngày tới sẽ ở lại Ôn gia. Chị ngồi ở phòng khách nói chuyện với ông nội khá vui vẻ. Nhìn thấy tôi xuống chị có chút hoản hốt, đứng dậy chào.

"Lạc Lạc, xuống rồi sao? có cần chị chuẩn bị gì đó cho em ăn không?"

tôi nghe xong không nói gì nhìn chị ta 1 cái rồi quay lưng đi vào bếp. Về phía ông nội vừa nghe chị ta nói xong mặt có chút không vui, mày cũng nhíu lại không rõ đang nghĩ chuyện gì. Còn chị ta khi thấy ông nội không vui cứ nghĩ là ông đang không vui về tôi nên mặt có chút đắc ý, nói tiếp còn tỏ ra mình người lớn hiểu chuyện

"ông nội, ông đừng trách Lạc Lạc.... Lạc Lạc không thích con cũng không sao, ông đừng vì chuyện này không vui làm ảnh hưởng đến sức khỏe"

.....

sau khi vào phòng bếp, tôi mới nhận ra phần ăn tối của mình không còn nữa. Trong lòng trở nên lạc lõng hẳn đi, nhưng dù có như vậy cũng không làm tôi suy sụp. Tôi tự mình xem trong tủ lạnh còn những gì, tự mình nấu gì đó ăn.

Anh đến trước phòng bếp nhìn vào thấy tôi đang lọ mò nấu nướng, trong lòng nổi lên 1 sự chua sót. Cất bước đi vào dành lấy đồ trên tay tôi nói

"để anh làm cho"

nhìn thấy anh làm đồ ăn cho mình tôi có chút bất ngờ, nhưng sau đó cũng không nói gì. Im lặng đi đến bàn ăn đợi anh nấu xong

đồ ăn vừa xong, anh mang đến trước mặt tôi, là 1 đĩa mỳ xào hải sản mà tôi thích nhất. Vừa ăn được vài miếng, vị Thẩm tiểu thư kia đi vào. Thấy tôi đang ăn mỳ có chút kinh ngạc nói

"ôi trời Lạc Lạc, sao em lại ăn mình"

nghe thấy chị ta nói tôi cũng chả thèm để tâm tiếp tục ăn, anh ở bên nhìn tôi đôi lông mày có chút nhíu lại tỏ vẻ không vui.

Thấy anh không vui, Thẩm Tuệ đắc ý cười thầm trong lòng lên tiếng nói tiếp

"Lạc Lạc, xin lỗi em... là chị không tốt vì chị mà phần ăn tối của em không còn lại phải đi ăn mỳ"

tôi vẫn không quan tâm, tiếp tục ăn. Đợi khi ăn xong bản thân đứng dậy dọn đĩa lại bị anh trai dành đi mất. Tôi biết ý cũng không ngăn cản, đến tủ lạnh rót 1 ly nước còn chưa kịp đưa lên miệng uống đã bị anh trai thay bằng 1 ly nước ấm

"uống cái này"

tôi và anh trai không chung 1 họ, không cùng 1 giống máu. Thứ chúng tôi giống nhất là tính cách, đều là người nói ít làm nhiều, không giỏi biểu đạt nhưng lại biết hiểu ý người.

thấy anh trai quan tâm tôi, Thẩm Tuệ không vui nắm chặt tay tạo thành nấm đấm, khi tôi uống nước vô tình nhìn thấy qua phản chiếu của tủ lạnh

nhìn thấy nhưng không nói gì, lặng lẽ mang ly lại bồn rửa đưa anh trai xong rôi đi thẳng lên phòng.

Chapter
1 chap 1: Biến cố
2 chap 2: nhà mới
3 chap 3: đặt tên
4 chap 4: anh trai đi rồi
5 chap 5: chị bao
6 chap 6: độc thân tiếp đi
7 chap 7: Ôn Tiêu đánh nhau rồi
8 chap 8: trở thành thiếu nữ thật rồi
9 chap 9: thiếu gia về rồi
10 chap 10: đã làm gì đâu? đã chạm vào đâu?
11 chap 11: nhóc vô lương tâm
12 chap 12: có khi nào...
13 chap 13: em là em trai chị đó
14 chap 14: tham gia show Ôn Tiêu
15 chap 15: anh cả, sao anh lại đến đây
16 chap 16: anh có thể theo đuổi em được không
17 chap 17: anh ấy vừa tỏ tình với mình
18 chap 18: đi siêu thị
19 chap 19: anh cả, anh thiên vị
20 chap 20: có chơi có chịu
21 chap 21: sâu rượu Mục Thừa Quãng
22 chap 22: khẩu xà tâm phật
23 chap 23: Quân gia
24 chap 24: em đồng ý rồi?
25 chap 25: sợ tôi chê sạch quá hay gì?
26 chap 26: gia chủ Triệu gia, cậu thấy sao?
27 chap 27: em sai rồi!
28 chap 28: cẩu nam nhân
29 chap 29: anh không giống họ
30 chap 30: tại vì mình rất giàu!
31 chap 31: đang ở đâu?
32 chap 32: cần mình hiến máu?
33 chap 33: cản cậu ta lại
34 chap 34: tổ chức tình báo
35 chap 35: xin chào, tôi là Hắc Ưng!
36 chap 36: các cậu không có cơ hội đâu
37 chap 37: anh đây là có ý gì?
38 chap 38: Anh Phó, anh đây là....
39 chap 39: tên ngốc đó sau này có chia tay cũng không tính là oan uổng
40 chap 40:Ôn tổng, mong anh đừng biến tôi thành kẻ vô ơn
41 chap 41: là duyên hay là nợ
42 chap 42: Cũng không tệ
43 chap 43 : anh nói bậy, em không cho anh chết!
44 chap 44: em thay anh đến công ty
45 chap 45: thế giới thật là nhỏ
46 chap 46: em.... hình như đến tháng rồi!
Chapter

Updated 46 Episodes

1
chap 1: Biến cố
2
chap 2: nhà mới
3
chap 3: đặt tên
4
chap 4: anh trai đi rồi
5
chap 5: chị bao
6
chap 6: độc thân tiếp đi
7
chap 7: Ôn Tiêu đánh nhau rồi
8
chap 8: trở thành thiếu nữ thật rồi
9
chap 9: thiếu gia về rồi
10
chap 10: đã làm gì đâu? đã chạm vào đâu?
11
chap 11: nhóc vô lương tâm
12
chap 12: có khi nào...
13
chap 13: em là em trai chị đó
14
chap 14: tham gia show Ôn Tiêu
15
chap 15: anh cả, sao anh lại đến đây
16
chap 16: anh có thể theo đuổi em được không
17
chap 17: anh ấy vừa tỏ tình với mình
18
chap 18: đi siêu thị
19
chap 19: anh cả, anh thiên vị
20
chap 20: có chơi có chịu
21
chap 21: sâu rượu Mục Thừa Quãng
22
chap 22: khẩu xà tâm phật
23
chap 23: Quân gia
24
chap 24: em đồng ý rồi?
25
chap 25: sợ tôi chê sạch quá hay gì?
26
chap 26: gia chủ Triệu gia, cậu thấy sao?
27
chap 27: em sai rồi!
28
chap 28: cẩu nam nhân
29
chap 29: anh không giống họ
30
chap 30: tại vì mình rất giàu!
31
chap 31: đang ở đâu?
32
chap 32: cần mình hiến máu?
33
chap 33: cản cậu ta lại
34
chap 34: tổ chức tình báo
35
chap 35: xin chào, tôi là Hắc Ưng!
36
chap 36: các cậu không có cơ hội đâu
37
chap 37: anh đây là có ý gì?
38
chap 38: Anh Phó, anh đây là....
39
chap 39: tên ngốc đó sau này có chia tay cũng không tính là oan uổng
40
chap 40:Ôn tổng, mong anh đừng biến tôi thành kẻ vô ơn
41
chap 41: là duyên hay là nợ
42
chap 42: Cũng không tệ
43
chap 43 : anh nói bậy, em không cho anh chết!
44
chap 44: em thay anh đến công ty
45
chap 45: thế giới thật là nhỏ
46
chap 46: em.... hình như đến tháng rồi!

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play