Bách Hân Dư không trả lời, rũ mắt mệt mỏi đỡ lấy Chu Di Hân, khoác cho nàng chiếc áo rồi định dẫn ra ngoài
Cô thừa biết cái đánh này, xem như mọi nỗ lực của đội trong tháng qua coi như đỗ biển, nhưng nếu không làm kỳ thực có lỗi với lương tâm. Trong cơn say, Bách Hân Dư hành động theo bản năng, làm gì có thể suy nghĩ hậu quả trước sau
Liễu An Huy thấy cô dìu nàng đi chẳng thèm nhìn tới hắn một lần, máu đã dồn lên não hét to: “Người đâu, người đâu hết rồi hả?”
Lập tức một nhóm hắc đạo có vẽ không tốt lành gì xuất hiện, chỉ đang trực chờ lệnh của hắn.
Liễu An Huy: “ Bắt lại cho tôi!”
Lập tức nhóm người hành động, tiến tới bao vay lấy cả hai.
Bách Hân Dư biểu tình chán ghét, không nhanh không chậm lấy điện thoại ra: “ Biết gì không? Là hình ảnh từ đầu tới cuối cậu làm chuyện đồi bại trước mắt mọi người đấy, có muốn ngày mai lên trang nhất hay không?”
Liễu An Huy giễu cợt nói:” Thì sao? ở đây ai chẳng biết Liễu thiếu gia tôi”
Hắn chỉ tay vào nàng:” Tôi muốn cô ấy, ai ở đây dám cản trở”, nói rồi hắn nhìn nhóm người kia hét to” Còn không mau đập nát cái điện thoại đó!”
Bách Hân Dư mệt mỏi lên tiếng:” Tôi là luật sư đấy Liễu An Huy”, trầm mặt bố thí cho hắn một ánh mắt sắc bén:” Đoạn hình ảnh này sớm đã đến tay đoàn đội, nếu tối hôm nay tôi không bước ra khỏi nơi này, lập tức cậu chịu hậu quả đi” Cô nhấn mạnh:” Đừng quên phía sau cậu còn có Liễu lão gia, tôi nghĩ ông ấy không muốn thấy cảnh này”
Nhắc tới Liễu Tử Ca hắn đột nhiên khựng lại, trong lòng có chút chột dạ, dự án lần này Liễu Tử Ca giao phó, trước giờ đại sự hắn đều không thành, mất dần sự tin tưởng của ba hắn, vì vậy Liễu An Nhiên mới được trọng dụng, giao cho hắn chức Tổng Giám Đốc của Bách Vực chỉ là bù nhìn, thực chất làm gì đều phải thông qua Liễu An Nhiên.
Sau khi nghe được câu “ Liễu lão gia” Chu Di Hân bỗng nhớ ra điều gì đó, lên tiếng:” Là Liễu Tử Ca à?”
Nàng ngước lên nhìn hắn, quả đoán không sai, người này là em của Liễu An Nhiên. Gia đình này, cả chị lẫn em đều muốn bức ép nàng, Chu Di Hân nghĩ trong lòng
Liễu An Huy nghe xong cũng không lên tiếng thêm, nàng nhìn sắc mặt hắn méo mó đến khó coi nên bồi thêm một câu: “ Vừa hay dự án đấu thầu sắp tới của Bách Vực, đừng mơ tưởng đến việc tôi sẽ chọn”
Bách Hân Dư có vẽ nghi hoặc về thân thế của nàng nhưng không có thời gian nói chuyện, đôi chân mày thanh tú nhíu chặt, tầm mắt cô thu hẹp lại, đầu óc choáng váng, cơn say ập đến dữ dội. Lúc này Bách Hân Dư khó khăn giữ vững tư thế trước mặt nàng.
Nghe đến đây Liễu An Huy sắc mặt tái nhợt, hàng tá câu hỏi xuất hiện trong đầu hắn, tâm trí hắn rối bời mà nghĩ cách giải quyết.
Trong lúc ấy, Chu Di Hân cảm nhận hơi thở của người bên cạnh càng trở nên khó nhọc, liền hiểu ý bỏ lại cho Liễu An Huy vài câu rồi rời đi.
Đối với một màn trước mắt, hắn chỉ có thể nuốt sự phẫn nộ vào trong nhìn Bách Hân Dư và người con gái hắn thích rời đi, trong lòng dấy lên nỗi căm phẫn chưa từng có:” Bách Hân Dư, tôi nhớ tên cô rồi”
Không có lệnh của hắn, nhóm đàn em cũng không dám làm loạn, trơ mắt nhìn cả hai ra cửa, một hồi có một người trong đám đông chạy lại cầm máu cho hắn
Trợ lý của hắn: “ Liễu thiếu gia, có cần tôi báo cảnh sát”
Vừa nói dứt câu liền ăn một cái tát trời giáng từ hắn: “ Không có mắt à? báo cảnh sát cả đám đều bị bắt”.
Về phía Bách Hân Dư, dìu nhau ra cửa, lúc này nàng cảm nhận được hơi ấm từ người kia, hương thơm phản phất bay lên cánh mũi, nàng ngước nhìn thân ảnh Bách Hân Dư, vẽ đẹp thanh tú thoạt nhìn rất xa lạ, nhưng lại gần gũi đến lạ thường.
Chu Di Hân mơ hồ lên tiếng:” Cô là ai?”
Bách Hân Dư cuối xuống nhìn, tầm nhìn mơ màng đặt trên người Chu Di Hân, tâm không khống chế mà cảm thán nhan sắc của nàng. Đời này có người đẹp đến mức này sao?
Sau khi cả hai lên xe cô mới lên tiếng:” Nhà ở đâu, tôi đưa em về?”
Chu Di Hân:” Say đến thế này còn muốn đưa tôi về?”
Bách Hân Dư đau đầu lấy tay xoa xoa ấn đường:” Em thì có hơn gì tôi”
Nàng nhìn cô một lúc mỉm cười nói với tài xế:” Cho tôi đến khách sạn XXX”
Bách Hân Dư nghe nhưng không phản bác, để nàng tùy ý quyết định.
….
Lên đến phòng.
” Cũng không tệ” Giờ đây Chu Di Hân mới có thể nhìn rõ gương mặt cô
Đang chú tâm ngấm nhìn gương mặt cô, nàng bỗng bị một lực mạnh kéo ngã xuống giường. Chu Di Hân nằm trong vòng tay của Bách Hân Dư hoảng loạn, còn chưa kịp định hình thì gương mặt cô càng hiện rõ trước mặt nàng.
Nội tâm Chu Di Hân đặc biệt gợn sóng:” Làm gì vậy?”
Bách Hân Dư vậy mà lại bạo dạng cưỡng hôn nàng, giờ phút này chẳng còn biết đây có thật sự là Bách Hân Dư hay ai khác.
Chu Di Hân cố thoát ra nụ hôn ấy đẩy Bách Hân Dư ra, mắng:” Chị điên à, tôi còn tưởng chị là người tốt?”
Bách Hân Dư nhìn nàng mỉm cười, cơ hồ đã không còn biết tình hình hiện tại như thế nào mà một lần nữa kéo Chu Di Hân hôn xuống.
Sức lực khá lớn, nàng cuối cùng không còn sức chống trả, lòng thầm nghĩ:” Mình còn chưa đủ thảm sao?”
Updated 92 Episodes
Comments