[ ĐN Homicipher ] Mr.Death?
thông báo
Vãn Hạ
Xin phép vắng mặt vài ngày để thi nha mấy vk iu
Bài văn: Tiếng khóc trong lặng thầm
Giữa con hẻm nhỏ nghèo nàn, người ta thường nhìn thấy một cô gái gầy gò với đôi mắt buồn sâu thẳm. Cô là Hạnh, một người phụ nữ mồ côi cha mẹ từ nhỏ, sống nhờ vào những công việc lặt vặt và ánh mắt thương hại của người đời. Nhưng chính sự thương hại ấy cũng chẳng đủ để xoa dịu nỗi đau mà xã hội đã gán lên vai cô.
Hạnh luôn bị người ta xì xào sau lưng. Họ nói cô nghèo là vì lười biếng, rằng cô không có chồng là vì "không ra gì". Họ không thấy những đêm cô thức trắng để giặt từng chiếc áo thuê, không thấy những lần cô cúi đầu chịu đựng những lời mỉa mai cay độc chỉ vì cô không được sinh ra trong một gia đình giàu có.
Có lần, Hạnh cố gắng xin việc ở một cửa hàng lớn. Nhưng khi nhìn vào bộ quần áo cũ kỹ và cái giọng nói rụt rè của cô, người chủ chỉ lắc đầu:
"Chúng tôi cần người có ngoại hình chút."
Câu nói ấy như nhát dao đâm thẳng vào lòng tự trọng nhỏ bé mà Hạnh cố gắng giữ lại.
Hạnh không khóc trước mặt người khác. Nhưng mỗi đêm, trong căn phòng trọ tối tăm, cô lại ôm lấy gối và bật khóc. Cô khóc vì sự bất công, khóc vì không ai nhìn thấy giá trị của cô ngoài cái vỏ bọc nghèo khổ.
Định kiến xã hội giống như một bức tường vô hình, chắn ngang con đường sống của biết bao người. Hạnh không phải là người duy nhất chịu đựng nó. Nhưng cô cũng không biết đến bao giờ mình mới có thể vượt qua được bức tường ấy, hay chỉ mãi mãi đứng bên dưới, gục ngã trong lặng thầm.
Comments
lười như chó vậy á đu yummie
thi ko đc là tao bắt lấy chồng dubai đó cố lên
2024-12-26
0
『☆◆Mê Bé Cá Mập◇★』
Chúc sốp thi tốt =3
2024-12-26
1
con mèo nạnh nùng( ͡°з ͡°)
chúc t/g thi tốt nhé(●'▽'●)ゝ
2024-12-26
0