khi trong nhà mọi người đã ngủ hết, cô lặng lẽ bước thật khẽ xuống tầng, đèn đã tắt hết chỉ còn ánh sáng đèn bên ngoài chiếu vào nhìn vẫn không nhìn rõ nên cô lần đi theo trí nhớ. qua khỏi phòng khách đến cửa vẫn rất may mắn là cửa không khóa, mở cửa đi ra sân ngoài vẫn không bị ai phát hiện quả thật rất may mắn cô thấy vui trong lòng, nhưng khi đi đến cổng chính thì may mắn đã không sảy ra với cô lần nữa cửa đã khóa. cô cố gắng tìm cách thoát ra ngoài, cửa thì khóa tường nhà thì cao, lay hoay mãi mà không thể ra ngoài. bỗng nhiên người làm do bị đau bụng thức dậy rạng sáng phát hiện ra
'tiểu thư đi đâu giờ này thế, ông bà chủ dặn dò rằng không cho tiểu thư ra ngoài, tiểu thư nên trở về phòng khi ông bà chủ chưa hay, sẽ trách phạt người làm xin tiểu thư về phòng'
"hãy mở cửa cho tôi đi chú con cầu xin chú cho con ra ngoài đi mà"
'ông bà chủ có căn dặn không được cho tiểu thư ra ngoài sẽ có người lạ làm hại đến cô, tôi chỉ mới vào làm thôi nếu bị đuổi thì gia đình tôi sẽ gặp khó khăn lại càng lo hơn'.
"con xin chú mà mở cửa giúp con đi mà"
người làm đều thức dậy kéo dẫn cô về phòng, cô năng nỉ họ cho cô được ra ngoài, người làm đành vào gọi ông bà chủ
'ông bà chủ thức dậy đi ạ Tô tiểu thư đang định trốn đi ra ngoài, tôi đã khuyên nhưng Tô tiểu thư vẫn không chịu về phòng'.
nghe người làm nói thế chú thím họ bật dậy chạy nhanh ra ngoài cửa giữ lại, kêu người làm khiêng cô vào nhà.
" con muốn ra ngoài con không muốn gả cho Âu thị, con muốn hủy bỏ đám cưới này" ..chát...
chú họ lại lần nữa đánh cô thật mạnh quát lớn:
'từ nay đến lễ đính hôn của hai nhà Âu Tô kết thúc cấm không rời Tô tiểu thư nửa bước, phải có người thay phiên túc trực, tịch thu điện thoại và những thiết bị có thể liên lạc được nhanh lên'
nói xong chú họ giận dữ bỏ về phòng còn thím họ cùng người làm dẫn cô về phòng. lệnh của chủ! người làm tuân theo lục tìm thiết bị có thể liên lạc ở phòng cô giao nộp cho thím họ xong cũng về phòng riêng, chỉ còn người ngồi canh giữ cửa, giờ cô đang không còn gì để bỏ trốn nữa.
"chú thím họ! con muốn ra ngoài, thả con ra con không muốn gả cho Âu Thiên Vũ, con muốn hủy hôn làm ơn thả con ra" hức.. huhu..
chẳng có ai quan tâm đến tiếng gào khóc trong tuyệt vọng của cô nước mắt cô rơi rất nhiều bên má cô sưng đỏ lên vì bị chú họ tát ban nãy, nhưng nỗi lòng cô đau hơn cả vết thương đó cô không ngủ sáng người làm đem đồ ăn và chăm sóc vết thương cho cô.
'ngày mai có buổi họp báo ông chủ bảo tiểu thư nhớ chuẩn bị sẵn sàng đến giờ sẽ có người đến rước, đồ dự tiệc ở đây tiểu thư kiểm tra xem không vừa ý sẽ đổi mẫu khác'
"tôi biết rồi chú thím họ bây giờ ở đâu rồi"
'dạ thưa tiểu thư ông chủ đã đi đến công ty làm từ sớm, bà chủ thì mới dậy và đã cùng Hằng Ni tiểu thư đi mua đồ cho tiệc ngày mai rồi'
"tôi biết rồi dọn dẹp xong cô ra ngoài tôi cần phải chuẩn bị thêm vài thứ đừng vào khi tôi chưa gọi"
cô cho người làm ra ngoài giờ cô chỉ quan tâm đến việc bỏ trốn khỏi đây, cô chợt nhớ ra món quà chú Trương tặng trước khi đi dặn dò khi nào nguy cấp mới được mở may mắn là người làm không phát hiện. cô hồi hộp trong lo lắng lỡ như không thể giúp được cô trong lúc này, không được ra khỏi đây thì cô phải làm sao lỡ như cuộc họp báo tuyên bố lễ đính hôn cùng ngày kia thành công thì cô sẽ không thể thoát được vì gia thế Âu thị rất lớn sẽ tìm được cô ngay. mở ra nhìn thấy vật trong hộp cô như tìm được sợ dây cứu rỗi, đó là chiếc điện thoại cỡ nhỏ dùng để liên lạc khẩn cấp chỉ gọi duy nhất một cuộc.
cô ra cửa xem có động tĩnh gì không mới chạy vào phòng tắm nhấn nút gọi chuông đổ, tay cô run rẩy sợ bên kia không bắt máy thì chẳng còn cơ hội nào nữa đối với cô cuộc đời cô sẽ quyết định ngay bây giờ vậy.
"làm ơn bất máy đi chú Trương ơi"
những hồi chuông rất lâu như đang thử thách trái tim cô vậy, từng tiếng chuông như lòng khao khát muốn được rời khỏi ngôi nhà mà cô từng thương yêu. bây giờ ngôi nhà này giống như những khung sắt giam cầm cô, cô vẫn có rất nhiều chuyện cần phải làm khi cô đã biết cái chết của cha mẹ cô không chỉ đơn giản là tai nạn.
cô còn phải chờ người khi nhỏ đã hứa với nhau cho dù người đó có còn nhớ hay quên, cô rất muốn gặp lại để nói tôi đã giữ đúng lời hứa rồi. dù rất trẻ con nhưng cô chưa từng quên lời hẹn ấy, gương mặt hay giọng nói có lẽ cô đã quên nhưng cử chỉ chăm sóc nhẹ nhàng ấy đã làm cho đứa trẻ mới 8 tuổi như cô lại ấn tượng rung động và nguyện đợi.
'alo! cậu đang ở đâu? chỗ cậu thế nào rồi? cậu vẫn ổn chứ?
Updated 41 Episodes
Comments