[Allisagi]Thái Cực Đối Lập
Hồi 2
...//Thình thịch thình thịch//...
Isagi Yoichi
KHÔNG KHÔNG...KHÔNG PHẢI//la lên//
Cậu lấy tay lau đi những giọt mồ hôi trên mặt..hóa ra nãy giờ chỉ là giấc mơ.
Lúc này,cậu mới định hình được mình đang ở đâu.
Y tá chạy tới phòng cậu vì nghe thấy tiếng hét lớn,vội hỏi thăm cậu có bị gì không...Sau một hồi bình tĩnh khi được y tá kể lại chuyện,cậu được một bạn nhân viên trong tiệm phát hiện ngất trong phòng do nhiều lần gọi điện thoại nhưng không nhấc máy.
Bác sĩ
Vì đảm bảo an toàn cậu nên ở lại đây dưỡng sức ít nhất là đến sáng ngày mai.
Isagi Yoichi
Cũng hên không có việc gì quan trọng//nhẹ nhõm//
Mặc dù là vậy nhưng cậu vẫn cảm nhận được thứ gì đó bất thường tại đây.Dù sao thì bây giờ cậu cũng chẳng đủ sức để suy nghĩ về điều gì thêm nữa,cứ thế mà nhìn ra ngoài khung cửa sổ,tấm rèm bay bay kèm theo bầu trời u ám đến rợn người.
Isagi Yoichi
Hộc..hộc ha//thở//
Lại là cơn ác mộng.Cậu lướt nhìn trên chiếc đồng hồ,mới đó đã gần 2giờ hơn.Cậu trần trọc mãi chẳng chìm vào giấc,cậu đứng dậy nhẹ mở cửa,tiếng cót két của tiếng cửa đã cũ như phá tan đi bầu không khí tĩnh lặng của bệnh viện.
Isagi Yoichi
Mình đi dạo hành lang để hít thở không khí chút chắc không sao đâu nhỉ?//mở cửa//
Bước đi trên hành lang tối.Đèn sáng lờ mờ,bóng dáng một vài người đi ngang qua cậu,có người thì vẫy tay,người thì cứ cuối gầm mặt xuống mà lướt qua.
Mơ mồ cứ thế mà cậu bước tiếp cho tới một lúc....
Isagi Yoichi
Hình như có giọng đứa con nít đang cười//thắc mắc//
Tiếng cười lấp lóa phía trước cách cậu vài bước chân là bóng cô bé gái với mái tóc ngang vai cùng chiếc váy liền màu đỏ kèm theo tiếng cười quỷ dị.
Cô bé cứ đứng đó nhảy lò cò trên những chiếc ô gạch xen kẻ.
Isagi Yoichi
Đã hơn nửa đêm rồi ai lại cho con nít chơi vào giờ này...?//nghi ngờ//
Thầm nghĩ Isagi vừa bước từng bước đến gần hơn vào phía cô bé.
Cô bé???
//Đứng dừng lại quay lưng về phía Isagi//
Isagi Yoichi
*Có hơi căng thẳng nhưng để trẻ con chơi vào giờ này có hơi..*
Lấy hết can đảm cậu mở lời
Isagi Yoichi
Ba mẹ em ở đâu?sao lại để em lại một mình ở đây...Có cần anh đưa về phòng không?//hỏi han//
Cô bé im lặng mặt cho Isagi hỏi han hay lay người thế nào.Cảm nhận được điềm không lành cậu lặng lẽ lùi xa ra,chợt bị bàn tay nhỏ của cô bé giữ lại.
Cô bé???
Anh định bỏ rơi em một mình như họ sao...bỏ rơi..em..sao?//khóc nấc lên//
Thấy vậy cậu bỏ hết mọi nghi ngờ tiến lại gần thì tiếng khóc im bặt.Chưa kịp định hình lại sự việc.Cậu lại chứng kiến một cảnh tượng kinh khủng hơn.
Cô bé???
//Tiếng răng rắc//
Khúc xương từ cổ của cô bé nứt ra rồi lập tức quay ngoắt đầu lại phía sau.Với khuông mặt kì dị chẳng phải là một đứa trẻ nữa.
Cậu nhanh chóng rút tay lại rồi vội chạy đi trong tâm trí hỗn loạn chỉ muốn hét lớn.Ở đó cô bé đứng đấy nhìn cậu chạy khuất đi,với một nụ cười bí hiểm.
Chạy một lúc tới khu trực ban cậu vô tình thấy một cô y tá gần đó rồi vội kể lại sự việc mình vừa gặp.Nhìn người y tá,ánh mắt cô ta có chút quái lạ,nhưng cũng gật đầu rồi đi mất khuất.
Có lẽ đối với cậu bây giờ là một buổi khuya không mấy tốt lành.
Sáng đó một cô y tá khác đi ngang qua phòng cậu để thay chăn ga giường.Thì nghe được câu hỏi của cậu về cô y tá tối qua,cô liền hỏi...
Y tá???
Lúc đó cậu gặp cô ta..là khoảng mấy giờ vậy//nghi hoặc//
Isagi Yoichi
Lúc đó không ngủ được nên tôi có ra ngoài đi dạo...Chắc cũng gần 3 giờ sáng rồi thì phải.
Y tá???
Ủa?cậu có nhầm hông...Giờ đó ở tầng của cậu chỉ có 2 người nam trực làm gì có y tá nữ???
Nói xong cô chạy ra ngoài do có người gọi.Bỏ mặc Isagi với một nỗi lo âu về những thứ mình vừa nhìn thấy tối qua.Thức thần cậu gạt đi tâm trí bất ổn để chuẩn bị cho việc xuất viện.
Lại đi ngang qua chiếc hành lang đó do là buổi sáng nên cũng đông người hơn.Từ phía trước một chiếc xe cáng chuyển bệnh nhân đi tới.Có lẽ là người vừa mới m.ấ.t.
Isagi Yoichi
Khoan đã...có gì đó kì lạ...chiếc váy đỏ ấy trong rất quen mắt//hoài nghi//
Cứ thế cậu cứ nhìn cho chiếc xe cáng đó lướt qua nhưng bỗng một trận gió lớn nổi lên khiến cho tấm vải trắng trên người nạn nhân bay đi.
Lúc này có một cuộc hội thoại của 2 cô y tá vô tình lột vào tai cậu.
Y tá???
Này bệnh nhân đó vừa mới mất vào lúc sáng nay hả?
Y tá
Đúng rồi...Hình như lúc 2 giờ hơn thì phải nghe đâu là bị cha bạo hành...Thương thật còn nhỏ thế mà//bất bình//
Không nói gì những giọt mồ hôi cứ liên tục ứa ra.Có thể phỏng đoán rằng những người cậu đã gặp trong hành lang đêm qua tất cả đều không phải...là người...
Isagi Yoichi
Vậy là thứ gì chứ...???//sợ hãi//
Cậu kiểm tra thông báo trên điện thoại khi đã về tới nhà thông báo xét tuyển cậu đã đậu.
Nếu lúc trước là cậu,thì bây giờ đã nhảy cẫng lên vì vui sướng nhưng bây giờ cảm giác đó hình như đã không còn nữa...Chẳng biết phải diễn tả làm sao.
Chỉ còn cách hơn một tuần nữa Isagi sẽ nhập học vào trường mới.Liệu đây sẽ là một khởi đầu tươi đẹp,hay là bắt đầu cho cơn ác mộng nhưng phải chắc chắn một điều rằng là cậu sẽ trải nghiệm nhiều khung bậc cảm xúc tại ngôi trường này.
Comments
Oanh Đoàn
đủ wow
2025-08-18
1