| W Đệ Đệ | Xin Hãy Buông Tha..!
{ Chap 2 } Hành Hạ
[ Lưu ý ]
*hành động*
"suy nghĩ"
/biểu cảm/
<hồi ức>
❄ lạnh lùng
💢 tức giận
'cảm giác'
-nói nhỏ-
Vương Dịch[nàng]
A..a..hức..
Vương Dịch[nàng]
á..đau..x..xin chị..hức..
Nàng hiện đang bị cô đánh rất nhiều
Mặt , tay , chân đều có vết bầm
Viên Nhất Kỳ [cô]
* Đạp tay nàng *
Vương Dịch[nàng]
Đ..đau.. x..xin chị..tha...hức *khóc*
Cô bỏ mặc những lời cầu xin của nàng mà tha hồ đánh đập
Đánh đến nào chán cô liền bỏ đi , bỏ mặc nàng nằm dưới sàn nhà.. lạnh lẽo..
Nàng thấy cô bỏ đi liền mệt quá mà gục xuống ngủ
Vương Dịch[nàng]
* mở mắt *
Vương Dịch[nàng]
" Đau đầu quá " ...
Vương Dịch[nàng]
* ngồi dậy *
Vương Dịch[nàng]
hic.. đau quá..
Nàng ráng lết thân vào nhà vệ sinh
Vương Dịch[nàng]
* nhìn bản thân trong gương *
Vương Dịch[nàng]
" Đây là mình sao " ...
Nàng hiện tại phải gọi là.. " rất thảm "
Chỗ nào cũng đầy những vết thương.. vết thương cũ chưa lành đã thêm vết mới..
Cơ thể thì gầy gò , xanh xao..
2 năm nay cô đâu có lo gì tới nàng , Nàng chỉ toàn lén cô mua mì về ăn..bởi dị hỏi sao cơ thể gầy..?
Vương Dịch[nàng]
* bước ra ngoài *
Vương Dịch[nàng]
" vẫn còn đau quá " ...
Vương Dịch[nàng]
" phải chi được băng lại "
Cô đã vứt hết những dụng cụ y tế rồi, cô không muốn vết thương của nàng hồi phục nhanh, vì cô muốn nàng đau đớn hơn nữa
Vương Dịch[nàng]
* nhớ tới hộp mì *
Vương Dịch[nàng]
* đi từ từ lại chỗ lúc nãy *
Vương Dịch[nàng]
" quanh đây không thấy bọc mì " ...
Vương Dịch[nàng]
hic... *cắn môi để kiềm nước mắt*
Vương Dịch[nàng]
haizz * thở dài *
Nàng bất lực chứ.. vì đó là số đồ ăn để nàng sống mà.. giờ mất hết rồi nàng biết ăn gì giờ..
Vương Dịch[nàng]
" giờ mà đi mua nữa là về bị đánh nhiều hơn "
Vì nàng đang bị thương nên đi chậm , Nàng sợ với tốc độ của mình sẽ không thể về trước cô..
Nàng đành lại bếp uống đỡ một cốc nước xong liền đi lên phòng
Nàng mệt quá nên đã ngủ quên
Viên Nhất Kỳ [cô]
ực.. *đi loạng choạng *
Cô sau khi đánh nàng thì liền bỏ vào bar uống rượu , vì tửu lượng cô cũng nhiều nên cô giờ nửa tỉnh nửa mê
Viên Nhất Kỳ [cô]
* đi vào bếp *
Cô đi vào bếp, lấy cốc nước uống
sau khi uống xong cô liền Lên lầu, cô không bao giờ ngủ với nàng nên cô ngủ cách nàng 2 phòng lận
Phòng cô số 201 còn nàng là 203 , Cô để số phòng là để phân biệt cho dễ
Viên Nhất Kỳ [cô]
" Nãy giờ không thấy cô ta đâu "
vì sao cô lại nhắc tới nàng..?
bởi mỗi lúc cô về trễ như này nàng sẽ chạy ra dìu cô Lên phòng nhưng lần nào nàng đụng nhẹ vào cô liền bị đánh, đôi lúc cô uống nhiều tới say nên không đánh nàng
Viên Nhất Kỳ [cô]
" Có khi nào trốn không ta " ...
Cô tuy không yêu nàng là thật, nhưng cô lại muốn giam giữ nàng bên mình, vì thế nên luôn cấm nàng ra ngoài..
Viên Nhất Kỳ [cô]
* đi lại phòng 203 *
Viên Nhất Kỳ [cô]
* mở cửa *
Cánh cửa vừa mở ra, cô nhanh chân bước vào, bên trong căn phòng tối om , bởi lúc nãy nàng mệt quá nên ngủ quên mà không mở đèn
Viên Nhất Kỳ [cô]
* mở đèn *
Cô liếc mắt qua cái giường, thấy trên giường là một thân hình nhỏ bé đang ngủ rất ngon
Viên Nhất Kỳ [cô]
* đi lại gần *
Viên Nhất Kỳ [cô]
" nhìn kĩ thấy cô ta ốm vậy "
cô nhìn một lượt từ trên xuống, Cô thấy đâu đâu cũng có vết thương do cô gây ra..
Cô " hừm " nhẹ một tiếng, sau đó leo Lên giường nằm kế nàng
Hôm nay cũng lạ, Cô lại muốn Lên ngủ cùng với nàng sao..?
Vương Dịch[nàng]
* mở mắt *
Vương Dịch[nàng]
* nhìn qua bên *
Vương Dịch[nàng]
hết hồn trời
Vương Dịch[nàng]
" sao chị kỳ lại nằm ở đây "
Nàng trong lòng đang rất hoảng loạn, nàng đang không biết phải làm sao thì một lực kéo nàng xuống rất mạnh
Vương Dịch[nàng]
A..- đau..
Viên Nhất Kỳ [cô]
Ai cho cô cái gan nằm cạnh tôi ❄
Vương Dịch[nàng]
E..em em.. không có.. không có.. * vội lắc đầu trong sợ hãi *
Viên Nhất Kỳ [cô]
Cô nay to gan nhỉ , còn dám chối ❄💢 *xiết mạnh*
Vương Dịch[nàng]
á..đau...đau.. em không có..không có thật.. / rưng rưng khóc /
Viên Nhất Kỳ [cô]
Còn dám chối nữa hả ❄💢
Viên Nhất Kỳ [cô]
* buông tay đi lại đầu tủ *
Vương Dịch[nàng]
* xoa tay * " đau quá " ...
Viên Nhất Kỳ [cô]
* cầm cây roi * Để xem cô còn chối được không *cười*
Vương Dịch[nàng]
* nhìn thấy xanh mặt *
Vương Dịch[nàng]
E- em..em.. xin..xin lỗi..
Vương Dịch[nàng]
chị..chị.. tha em.. đừng mà.. * cố lùi lại *
Viên Nhất Kỳ [cô]
Bây giờ mới xin lỗi? quá muộn rồi ❄ * bước Lên giường *
Vương Dịch[nàng]
/ sợ hãi /
Vương Dịch[nàng]
X..xin chị.. em không dám.. không dám nữa..
Nàng bây giờ rất sợ cô, nổi sợ lấn áp hết sự uất ức , mặc kệ cơ thể còn đau mà cố lùi lại
Viên Nhất Kỳ [cô]
* nắm chân cô kéo lại *
Vương Dịch[nàng]
A.. ' bị kéo '
Nàng bị cô kéo xích lại gần thành ra giờ nàng đã nằm dưới thân cô
Vương Dịch[nàng]
A..hức..em..em sai rồi.. Làm ơn.. tha em.. xin chị..
Viên Nhất Kỳ [cô]
Lúc nãy sao không thừa nhận đi. là đâu có bị đánh ❄* cầm roi lướt nhẹ nhẹ quanh chân nàng *
Vương Dịch[nàng]
E..em xin lỗi...em sai..sai rồi.. /sợ /
Thừa nhận gì?.. Nàng rõ ràng đâu có ngủ cạnh cô, đây là phòng nàng mà.. Nàng mặc kệ những uất ức ấy mà cứ liên tục xin lỗi người trước mặt..
Vương Dịch[nàng]
Áhh..đau..hức..đau.. * khóc *
Cô vung roi đánh thẳng vào đùi non của nàng làm nơi đó in đỏ , khiến nàng đau thấu xương..
Comments
👑..𝕷𝖚𝖈 𝕿𝖔𝖓𝖌.❄✞🍉
hành hạ quài zị cj
2025-07-13
1
Kết Se , Be và Drop ĂN THỊT TG
ê mình có vấn đề về trí nhớ hả 🥰🥰
2025-07-19
1
Ngan Ka
ủa ê chị tính ra mình say mình vô phòng người ta á chị
2025-07-17
1