Với 1 đứa thik ngược cực kì như tao thì... tao cố gắng vt ngược ít
Tg (Pét)
Có vài đứa biết nhà tao rồiii
Tg (Pét)
🙉
Tg (Pét)
Tao sợ nhà tao vào tối mai sẽ sáng nhất
Tg (Pét)
Nên t sẽ kiềm lại ༎ຶ‿༎ຶ
Tg (Pét)
Có đứa còn trách tao tả khung cảnh, hành động, cảm xúc quá nhiều, và lời thoại quá ít 💢
Tg (Pét)
Biết sao giờ, tao không tả là tao chịu không nổi, viết văn riết quen rồi =_=
Tg (Pét)
Nhưng tao sẽ cố khắc phục nhoéಠ_ಠ
Tg (Pét)
¯\_(ツ)_/¯
Tg (Pét)
Giờ thì vào truyện thôi *lạnh lùng 🤡*
2/10
___
CẢNH TIẾP DIỄN – VÀI TIẾNG ĐÁNH ROI SAU, KHÔNG GIAN ĐÃ NGẬM MÙI MÁU VÀ MỒ HÔI
=_=
Toàn thân cô run rẩy, trán đổ mồ hôi lạnh, hơi thở ngắt quãng, đầu cúi gằm xuống
Trần Kha/Cô
Haa… ha… *không thở nổi*
Trần Kha/Cô
Mày… mày dừng lại đi… *cổ họng đau rát*
Nàng ngồi xuống trước mặt cô, dùng đầu roi nâng cằm Kha lên
Trịnh Đan Ny/Nàng
Cuối cùng cũng chịu mở miệng xin rồi hả?❄️ *nhướng mày*
Trần Kha/Cô
*Giật nhẹ cằm tránh đi, nhưng quá yếu để thoát khỏi*
Trần Kha/Cô
Không phải… xin…hah ...hah...
Trần Kha/Cô
Tao chỉ… không thở nổi nữa… Hah.. Hah.. *thở hỗn hển*
Trịnh Đan Ny/Nàng
*nhẹ nhàng vuốt má cô, ngón tay lướt qua vết thương đang sưng tấy*
Trịnh Đan Ny/Nàng
Thì thở bằng miệng.❄️
Trịnh Đan Ny/Nàng
Tao cho phép mày rên, khóc, thậm chí cầu xin.❄️ *cười*
Nở nụ cười u tối
Trịnh Đan Ny/Nàng
Miễn là đừng im lặng trước tao.❄️
Trần Kha/Cô
*cắn răng, nước mắt trào ra nơi khoé mắt mà không thể lau*
Trần Kha/Cô
Tao… ghét mày…hức... Hức...
Trần Kha/Cô
Hức... ghét cái cách hức... mày chà đạp tao như vậy…! Hức... *trào nước mắt tèm lem*
Nàng ghé sát môi Kha, thì thầm như rót thuốc độc
Trịnh Đan Ny/Nàng
Vậy hãy tiếp tục ghét tao…❄️
Trịnh Đan Ny/Nàng
Trong khi nằm dưới thân tao…❄️
Trịnh Đan Ny/Nàng
*siết lấy eo Kha, kéo cô lại gần*
Trịnh Đan Ny/Nàng
Ghét tao bằng từng tiếng rên yếu ớt…❄️
Trịnh Đan Ny/Nàng
Bằng đôi mắt ướt sũng này.❄️
Trần Kha/Cô
*Mím môi, cả người run bần bật, sức lực như cạn kiệt*
Trần Kha/Cô
Tao… Hức... không chịu nổi nữa…
Trịnh Đan Ny/Nàng
*Ngón tay vuốt ve dọc sống lưng đầy vết roi*
Trịnh Đan Ny/Nàng
Không chịu nổi?❄️
Trịnh Đan Ny/Nàng
Vậy thì nằm xuống đi…❄️
Trịnh Đan Ny/Nàng
Như một con mèo bị đánh ngoan… để tao dỗ mày.❄️ *cười khẽ*
Trần Kha/Cô
*Cuối cùng, đôi chân khuỵu xuống, thân người đổ vào lòng nàng, vai run run*
Trần Kha/Cô
Tao… tao hận mày, Đan.. Ny…
Trần Kha/Cô
Hận đến mức… đau quá cũng không khóc nổi…
Trịnh Đan Ny/Nàng
*Ôm lấy cô như ôm món đồ quý giá nhất*
Trịnh Đan Ny/Nàng
Tốt❄️
Trịnh Đan Ny/Nàng
Vì yêu tao, sẽ còn đau hơn thế nữa.❄️
___
CẢNH: CƠ THỂ TRẦN KHA RỊU RÃ TRONG LÒNG TRỊNH ĐAN NY, HƠI THỞ NHẸ NHƯ KHÓI, TOÀN THÂN NHƯ TAN RA
Trần Kha/Cô
*Mắt khép hờ, môi tái nhợt*
Trần Kha/Cô
Mày muốn gì… còn chưa đủ à…?
Trịnh Đan Ny/Nàng
*Cúi sát mặt cô, giọng trầm thấp như rót mật rắn vào tai*
Trịnh Đan Ny/Nàng
Tao muốn môi mày~
Trịnh Đan Ny/Nàng
Muốn hôn mày khi mày không còn hơi sức để kháng cự~
Trịnh Đan Ny/Nàng
Muốn nếm thử cái cảm giác chà đạp lên sự kiêu hãnh của mày…~
Trịnh Đan Ny/Nàng
Bằng chính nụ hôn của mày~
Trần Kha/Cô
...
Nói rồi, nàng cúi xuống hôn lên môi Kha — không phải nhẹ nhàng, mà là nuốt trọn. Một nụ hôn sâu, ép buộc, ướt át, tham lam như nuốt cả linh hồn của đối phương.
Trịnh Đan Ny/Nàng
*hôn cô*
Cô khẽ rên trong cổ họng, tay bị trói không thể phản kháng, chỉ có thể run rẩy dưới nụ hôn tàn nhẫn ấy
Trần Kha/Cô
Ưm… hức… dừng… *bật khóc*
Nàng không dừng, càng hôn càng sâu hơn, đôi môi cọ xát, cắn nhẹ môi dưới khiến cô bật máu
Trần Kha/Cô
Ứm...~ *nhăn mặt đẩy nàng nhưng không thành*
Trịnh Đan Ny/Nàng
*rời ra*
Trịnh Đan Ny/Nàng
Ngoan… cứ để tao hôn…
Trần Kha/Cô
*lắc đầu kịch liệt*
Trịnh Đan Ny/Nàng
Mày đã thuộc về tao rồi, Kha… thân thể này, hơi thở này, cả tiếng thở rên yếu ớt cũng chỉ được phát ra vì tao~
Nàng lướt môi xuống cổ Kha, để lại những dấu vết đỏ bầm, vừa là vết cắn, vừa là tuyên bố chủ quyền.
Trần Kha/Cô
*Rơi nước mắt, thở khẽ giữa từng tiếng rên vỡ vụn*
Trần Kha/Cô
Mày biến tao… thành cái gì vậy Trịnh Đan Ny…?
Trịnh Đan Ny/Nàng
Thành của tao~
Nàng siết chặt eo cô, vùi mặt vào hõm cổ Kha, thủ thỉ như ru ngủ
Trịnh Đan Ny/Nàng
Một con mèo nhỏ không còn móng vuốt~
Trịnh Đan Ny/Nàng
Một món đồ biết rên, biết khóc, biết mềm yếu chỉ trước mặt tao~
Trịnh Đan Ny/Nàng
Tao sẽ giữ mày mãi như thế… dù có phải phá nát mày mỗi ngày~
Trần Kha/Cô
"mày... Từ khi nào.. Mà trở thành con người như vậy thế... Trịnh Đan Ny..."
Comments
𝐄𝐭𝐡𝐞𝐫𝐞𝐚𝐥♡ッ
tui cx chs liên quân nè nhm chơi phèn lắm
2025-07-16
1
.
Ny top đi tác ko thì ...
2025-07-15
4
Cá Tổng
Trịnh Đức Đa thật soái ah~~
2025-08-07
2