[ĐN Tokyo Revengers] Tôi Là Bác Sĩ Không Phải Tội Phạm
c2
Trên đoạn đường quen thuộc
Một giờ sáng là khoảng thời gian yên tĩnh
Cơn mưa vẫn còn tuy không nặn hạt nhưng cũng đủ làm ướt áo nếu không có dù
Lúc đi ngang qua một con hẻm một mùi tanh nông sộc lên mũi cậu
Cậu nhìn trời còn đang mưa lưỡng lự một lúc rồi đi vào xem thử
Một người đàn ông ngồi dựa sát vách tường trong con hẻm
Xung quanh có vài con người khác nằm bất động dưới đất
Kio Ryu
//đi lại kiểm tra mạch của mấy người nằm dưới đất//
Cậu nhìn sang người đang dựa vào tường
Máu chảy ra từ bụng và chân
Lúc này cậu định bỏ đi vì không phải chuyện của cậu
Nhưng khi nhìn thấy vết thương đó cậu lại muốn băng bó lại ngay lập tức
Bệnh nghề nghiệp đúng là khó chịu thật
Vậy là cậu quết định vác tên còn sống kia về nhà
Cậu mở cửa nhà rồi cõng tên đó vào phòng
Kio Ryu
//thả hắn xuống giường//
Kio Ryu
"Máu dính lên áo rồi..."
Cậu không thây đồ ngay mà đi ra ngoài lấy dụng cụ y tế
Vào phòng cậu từ từ cởi áo của hắn ra
Cởi lớp áo ra cậu thấy rõ phần vết thương hơn
Đạn bắng lệnh chỗ hiểm khoảng ba cm
Dưới chân cũng chỉ bị đạn sượt qua nên cậu chỉ sắn ống quần hắn lên mà băng lại
Cậu nhìn phần vết thương ở bụng đeo bao tay ý tế vào rồi tiến hành gắp viên đạn ra
Cậu nhẹ nhàng dùng dao rạch một đường ngay vết thương
Rồi bắt đầu dùng nhíp gắp viên đạn ra
Làm một cách thuần thục như thể đã làm rất nhiều lần
Cậu nhanh chống gắp được viên đạn
Bỏ đạn vào khay, cậu tiếp tục khâu vết thương lại một cách thần thục
Kio Ryu
"Ceftriaxone sắp hết rồi..."
Cậu thở dài một hơi, từ tốn lấy một lọ Ceftriaxone trong hộp ra
Rồi nhanh chống pha thứ bộ trắng trong lọ với Lidocaine 1% đã chuẩn bụ sẵn
Cậu lắc đêu tay rồi xé một ông tiêm 5ml ra rồi dùng nó hút 1ml dung dịch vừa pha
Kio Ryu
//đẩy pittong lên một chút để không khí thoát ra bớt//
Kio Ryu
"phải cởi quần tên này ra à..."
Kio Ryu
"lỡ pha Ceftriaxone rồi..."
Cậu không muốn phí một lọ thuốc đâu
Vậy là thây vì cởi quần hắn ra cậu lại dùng dao rạch một đường ngay bắp đùi hắn rồi dùng ống tiêm đâm vào
Kio Ryu
"hút dịch nữa rồi đi ngủ thôi..."
Cậu nhìn lên đồng hồ trong phòng
Nếu không phải cậu vác của nợ này về thì giờ cậu đã ngủ rồi
Kio Ryu
"Nay mà dùng thuốc, mai không dạy nổi..."
Cậu không nghĩ nữa tiếp tục công việc đang gian dở
Kio Ryu
"xong rồi...đi ngủ"
Cậu dọn dẹp lại đống đồ y tế
Kio Ryu
"mình để tên đó trong phòng mình rồi..."
Kio Ryu
"ra sofa ngủ vậy..."
Chưa thấy ai cứu người mà khổ như vậy
Fact 1: Ryu rất ít hoặc có thể nói là không bao giờ mở miệng với người lạ trừ khi người đó bị thương (vết thương nhỏ như đứt tay cũng tính là bị thương nên cậu vẫn sẽ mở miệng nói chuyện)
Fact 2: Khi đã quen biết thì cậu vẫn rất ít giao tiếp trừ trường hợp khẩn như trong phòng mổ
Fact 3: Khi thấy có người bị thương dù là kẻ thù hay người cậu ghét cậu đều sẽ cứu chỉ cần chưa chết thì cậu vẫn sẽ cứu được, vì vấn đề này mà đã khiến cậu xém mất mạng nhiều lần
Ari(tg)
Đoán xem ai là người được cứu?
Comments