2. Rắc rối ghé thăm.

Có những cánh cửa không bao giờ được mở.
Trừ khi ta sẵn sàng đánh đổi đi bản thân.
Bởi lẽ, đôi khi muốn tồn tại trên cõi trần tàn ác.
Ta buộc phải trở thành thứ mà mình căm ghét.
Isagi đang bận bịu trước công việc nhà của mình.
Tay em mỏi nhừ nhưng vẫn không thể dừng trước khi xong việc.
Hăng say bưng chậu bọt giặt đồ đem đổ thì một biến cố xảy ra.
? ? ?
? ? ?
Mày là ai? [ trừng. ]
hắn đẩy ngã em, khiến em chưa kịp định hình đã té dập xuống sàn trơn trượt.
Vì thế chậu bọt cũng tứ tung, và nó.
Nằm gọn trên người em, tạo nên khung cảnh khá ái ngại.
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
Cậu tỉnh rồi hả? [ hơi nhíu vì đau. ]
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
Với cả, đừng làm thế với ân nhân cứu mạng của mình chứ !
? ? ?
? ? ?
Tao quan tâm?
? ? ?
? ? ?
Thứ hời hợt.
Giọng điệu hắn nhỏ lại dần sau khi nhìn Isagi vẫn còn ngồi dưới sàn, giở giọng trách mắng hắn.
? ? ?
? ? ?
Đứng dậy đi, trông kinh quá. [ quay mặt sang hướng khác. ]
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
Nói một câu xin lỗi bộ khó lắm à. [ phụng phịu. ]
? ? ?
? ? ?
Ừ. [ mặt hơi ửng. ]
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
Sốt rồi? Mặt cậu đỏ quá. [ để ý. ]
? ? ?
? ? ?
Tao ổn, biến ra chỗ khác.
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
Ồ . .
Và sau một hồi trao đổi thân thương.
Em nhận ra, cậu trai trước mắt là em ruột của hội trưởng Sae.
Itoshi Rin.
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
" Chả trách sao mình lại cứ thấy quen quen. "
Itoshi Rin
Itoshi Rin
Nhìn gì, cất con mắt của mày sang hướng khác.
Rin trừng Isagi rồi lại tiếp tục cúi đầu ăn cơm cà ri em nấu.
Chuyện Rin ở nhà Isagi lúc này phải kể sao đây nhỉ.
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
Mãi mới được về thì trời lại mưa. [ hất dù lên chút để nhìn bầu trời. ]
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
Mình ghét cái thời tiết thất thường này quá đi mất . .
Bất chợt Isagi dừng lại trước một con hẻm tối tăm.
Linh cảm mách bảo Isagi hãy tiến vào trong đó.
Nhưng trông nó có vẻ nguy hiểm.
Dốc hết can đảm,em từng bước nhỏ chậm rãi đi vô trong.
Con hẻm này là một ngỏ cụt chẳng dẫn đến đâu, nhưng cuối hẻm mùi máu tanh lại khá nồng liền sộc vào mũi.
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
" Có người ở đây, bị thương nặng thật. " [ chạy lại xem xét tình hình. ]
Itoshi Rin
Itoshi Rin
. . .
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
" Vẫn còn sống, chỉ là hôn mê tạm thời. "
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
" Tạm vác cậu ta về vậy, to xác ghê. " [ chán nản. ]
Mọi chuyện chỉ có vậy và giờ Isagi có hơi hối hận với quyết định của mình.
Cái tên khó ưa này không nỏi câu nào hay ho được cả.
Tính chọc cho em bực mình à, lại còn mới năm nhất.
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
" Hừ . . Tức chết mình mất, thằng ranh con xấu xa. " [ bĩu môi. ]
Itoshi Rin
Itoshi Rin
Mày bất mãn cái gì? [ liếc. ]
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
Chả có gì, cứ mặc tôi. [ chống cằm. ]
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
Tôi chỉ có cái quần đó là to nhất, vẫn hơi chật à.
Itoshi Rin
Itoshi Rin
Mày giống như con thỏ vậy, coi chừng tao bóp chết mày.
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
? " Ăn nói đúng là khó nghe. "
Đó là một vấn đề nan giải.
Giờ Rin chỉ đang mặc quần và không thèm mặc áo.
Anh bảo nó khiến anh khó chịu, thế nên cơ thể rắn chắc cứ vậy mà lộ ra hết trước mặt Isagi.
Kèm theo rất nhiều vết thương không rõ nguyên do đang chồng chất được Isagi cẩn thận băng bó vài chỗ mới.
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
Này, làm gì để bị thương nặng vậy Rin?
Itoshi Rin
Itoshi Rin
Sơ ý.
Itoshi Rin
Itoshi Rin
Tao cần đi ngủ, bớt hỏi những câu vô bổ.
Itoshi Rin
Itoshi Rin
Dọn chỗ cho tao. [ thờ ơ ra lệnh. ]
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
Đang ra lệnh cho tôi đấy à?
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
Giờ chỉ có phòng tôi hoặc ghế sofa.
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
Tôi không nhẫn tâm đến mức để khách nằm ghế đâu. [ giơ tay tắt đèn. ]
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
Nên – . .
Isai vừa bị Rin ném lên giường một cách mạnh bạo.
em thì vẫn đang ngơ ngác chưa biết phải phản ứng sau trước tình huống ngớ ngẩn này.
Itoshi Rin
Itoshi Rin
Ngủ.
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
Hả . . ?
Rin không đáp lại, anh còn thản nhiên vòng tay ôm lấy Isagi một cách thân mật.
Isagi em ngoài ba chấm ra thì còn làm được gì hơn.
Đành chấp nhận cho qua đêm nay thôi.
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
" Ngủ nhanh thật. " [ nhìn Rin. ]
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
Hừm . . Ngủ ngon. [ cũng dần chìm giấc. ]
Hai thân thể trái ngược, một to một nhỏ ôm nhau trên chiếc giường êm ả.
Hơi thở từng luồn cứ phả vào nhau tạo nên không khí ấm cúng.
Ngoài trời thì vẫn mưa rơi tí tách từng hạt bên hiên nhà.
Và ngày mai khi ánh dương kia lại lên rồi.
Nắng bên thềm sẽ hất bóng người năm cũ.
Chíp – Chíp
Một ngày mới lại được thêm vào chương đời.
Rin thì đã tỉnh dậy từ rất sớm, hiện đang dùng điện thoại liên lạc cho ai đó.
Itoshi Rin
Itoshi Rin
Tôi chuẩn bị về. [ ép điện thoại lên tai. ]
Itoshi Rin
Itoshi Rin
Lỡ lơ là nên gặp chút chuyện.
Itoshi Rin
Itoshi Rin
Tôi không rảnh để giải thích, ông biết tôi hiện tại ở đâu mà. [ giọng điệu có chút khinh. ]
Tút – Tút
Tiếng điện thoại cắt ngang hai mạch chuyện, cứ vang vọng trong căn chung cư nhỏ từng hồi.
Rin liếc về phía căn phòng nơi Isagi vẫn còn say sưa, khẽ chậc một tiếng rồi liền quay bước rời đi.
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
Măm măm . . [ mơ màng. ]
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
Mình ngủ bao lâu rồi . . ? [ cố mở to mắt nhìn đồng hồ. ]
Vẫn là cái đồng hồ quen thuộc ấy.
Nó vẫn đang nhấp nháy như mọi khi kia.
08:46 A.M
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
Aaa . . Lại trễ nữa rồi, sao thằng nhóc Rin không gọi mình dậy chứ !!
Isagi hoảng hồn khi thấy mình lố giờ học.
Đột nhiên cũng được trang bị thêm kĩ năng mới, biến hình chỉ trong gang tấc.
Em cũng không quên tìm kiếm Rin quanh phòng khách.
Chỉ nhận lại đúng một mảnh giấy note bé được đặt dưới một chậu hoa hồng đỏ rực.
" Tao xin nghỉ dùm mày rồi, còn việc đi trước. – Rin. "
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
. . .
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
Chết tiệt. [ tức đến độ buột miệng. ]
Dòng ghi chú ngắn gọn nhưng rất gợi sự nóng máu.
Rin tiếc vài lời, không buông nổi một câu cảm ơn. Rời đi cũng chẳng báo trước một tiếng.
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
" Lần sau gặp lại, tôi sẽ đấm cậu một cái. "
Dạo gần đây mọi chuyện cứ rối tung lên.
Thật khó hiểu với những sự trùng hợp không điềm báo.
Nhưng có một ngày nghỉ miễn phí, Isagi cũng có chút vui vẻ lên.
Bắt đầu vào bếp đeo tạp dề màu xanh lá in hình cây mầm xinh xắn mà nấu buổi sáng.
Ở góc khuất nơi em không bao giờ đưa mắt tới.
Một tia đỏ nhỏ đang chớp chớp tròn bóng tối nơi cách xa ánh đèn.
Nó thấy rõ từng hành động của em.
Gương mặt chỗ khó thấy rõ, kẻ quay đi nở nụ cười ranh mãnh.
? ? ?
? ? ?
Thú vị quá đi mất. ~
? ? ?
? ? ?
Lịch trình của tao không chứa chấp cho sự hỗn loạn.
? ? ?
? ? ?
Vậy mà.
? ? ?
? ? ?
Chúng mày đã hoàn thành nó một cách xuất sắc.
? ? ?
? ? ?
Tốt lắm, cứ tiếp tục như thế nhé.
? ? ?
? ? ?
Tao rất thích trò mèo vờn chuột a. ~
Giọng điệu ngả ngớn không sợ trời không sợ đất.
Nó thuộc về ai, của cá nhân nào?
Đó là một ẩn số chưa thể giải đáp.
——————
END.
#22072025.
#mieu.

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play