Sau những ngày khóc. Sau những tin nhắn xin lỗi. Sau những đêm dài nghẹn lòng vì chờ đợi...Cũng tới lúc hai ng chỉ ngồi cạnh nhau mà kh ns gì cả
Tối đó, Lan kh buồn. Phương cx kh mệt. Kh có tâm trạng bất ổn, kh câu ch cần kể. Chỉ là hai đứa cùng rảnh, cùng online. Và cùng nhớ nhau...Lan nhắn trc
Lan
"Chị nghe nhạc kh ạ"
Phương
"Nghe"
Lan gửi playlist. Nhạc lofi. Toàn bài hai đứa thik. Phương ấn mở r Lan gọi video
Kh ai ns gì. Chỉ nhìn nhau qua màn hình điện thoại. Thỉnh thoảng Phương lật sách. Lan ngồi lm bài tập. Góc máy chiếu ánh đèn vàng. Nhìn Lan...Phương thấy lòng yên như mặt hồ
Lan
"Chị mệt kh"
Phương
"/Mỉm cười/ kh mệt. Có e ở đây r...mệt gì nổi"
Lan cười nhẹ. R nghiêng đầu tựa vào gối, nhìn Phương qua màn hình kh rời
Lan
"Chị bt gì kh?"
Lan
"Những lúc như này, em cảm thấy thương chị nhiều dữ lắm..."
Vì tất cả đều nằm trg ánh mắt đag nhìn nhau và tiếng nhạc đag chạy
Thế giới ngoài kia vẫn ồn ào. Nhưng trg khoảnh khắc này...chỉ còn Phương và Lan và một khung hình lặng lẽ nhưng chứa đầy yêu thương
Cả hai lên kế hoạch ik chs, gặp lại nhau lần thứ hai. Sau hơn một năm yêu xa. Sau hơn một tháng im lặng. Sau hàng trăm ngày nhung nhớ
Lần đầu tết năm ngoái gặp còn ngại ngùng, run sợ,...Còn lần nay. Vẫn hồi hộp. Nhưng là hồi hộp vì thương
Lan
"E sắp bay vào r...Muốn gặp chị"
Phương
"Dc. E vào ik, chị đợi"
Nhắn thế thôi, lm màu v thôi, chứ tim đập nhanh như sắp rớt ra ngoài r
Sân bay hôm đó khá đông. Phương tới sớm hơn tận 30p. Tay cầm hộp quà nhỏ chờ Lan đến. Lan kh cho tặng thứ gì quá đắt tiền
Khi thấy Lan từ xa. Lan mặc áo sơ mi trắng, tóc xõa ra, kéo vali, mặt hơi mệt mỏi...Phương đừng yên. Tự nhủ. Pk bình tĩnh, tht là bình tĩnh kh dc manh động...dọa bn nhỏ chạy mất
Lan nhìn thấy Phương xa xa. Liền bước nhanh đến. Trên môi nở nụ cười. Nhanh như gió Lan bay lại ôm chặt lấy Phương tht lâu, cằm tựa lên đầu Phương tay ôm chặt kh rời
Phương vẫn còn ngơ ngác. Lan rời cái ôm nhìn Phương r bật cười
Lan
"Chị vẫn nhỏ con, bé như cây kẹo y chang như cũ ha..."
Phương
"Nhớ chị kh"
Lan kh trl. Nắm lấy tay Phương, tay Phương lạnh đến mức như đống băng đến nơi, Lan nắm chặt hơn tay Lan ấm áp giữ chặt. Cả hai cùng nhau lên xe ik ra quán coffe gần đó. Vẫn là khung cảnh đó nhưng lần này kh còn ngại nx
Lan uống matcha latte, Phương uống cacao nóng. Ngồi gần nhau Phương kh ngần ngại gác chân lên đùi Lan như ch đương nhiên. Cả hai ngồi nch một lúc
Lan
/Ôm Phương/ e tưởng sẽ quên mùi hương chị r đó
Phương
/Xoa nhẹ đầu Lan/ chị hơi bất ngờ khi e ns sẽ bay vào
Lan
Thì hôm trc chị ns muốn ăn đồ e nấu mà...nên vào nấu cho chị ăn nè
Phương
Chỉ cần là e nấu thì cái gì chị cx ăn dc
Phương đưa hộp quà nhỏ cho Lan. Lan nhìn r mở ra thoáng sững ng vì trg hộp là 1 chiếc nhẫn bạch kim
Lan
/Ngạc nhiên/ e đã ns là tặng quà đừng đắt quá mà
Lan
/Hơi hờn dỗi/
Phương
/Xoa đầu Lan/ cái này rẻ lắm kh đắt
Gặp lại nhau kh rầm rộ, kh quà lớn, kh hoa, kh chụp cả trăm tấm ảnh. Chỉ có hai ng, một bàn tay nắm chặt và trái tim kh còn lo mất nhau nx
Vì sau tất cả những gì đã trải qua...cả hai đứa vẫn chọn bên nhau. Kh buông tay
Ngày trc chỉ cần rảnh một chút là nhắn, chỉ cần nhớ chút là điện, chỉ cần online là có nhau ngay
Bâyh kh cần pk như v nx vì cả 2 đã và đag ở cạnh nhau r
Kh có lời hứa nào dc ns ra, kh có" sau này đừng rời xa", kh có" dù ch gì cx pk bên nhau". Nhưng mọi hành động đều là một lời hứa âm thầm
Buổi đó hôm đó cả hai nhắn tin cho nhau. Tuy Lan đã vào Nam nhưng kh thể ở nhà Phương dc nên tối vẫn pk nhắn tin
Lan
"Sau chị sẽ hc ở đâu"
Phương
"Gia đình chị hơi rắc rối. Chắc chị sẽ ik lm sớm"
Phương
"Chỗ nào có tlai và có e...chị sẽ đến"
Lan
"Nhưng nếu ở đó kh có e thì s"
Phương
"/Mỉm cười/ thì chị sẽ tìm cách mang e theo"
Kh pk ns chs, cx kh pk thơ mộng hóa ch yêu xa. Mà là Phương tht sự muốn giữ Lan bằng bất kỳ cách nào còn có thể
Lan
"Chị kh sợ e đổi ý à"
Phương
"Sợ chứ...Nhưng chị tin e"
Phương
"Chị cx sợ bản thân chị sẽ đổi ý...Nhưng chị chắc chắn nơi đó sẽ có e"
Kh hay ns những lời hứa, kh ns" mãi mãi bên nhau", kh ns" dù tr có sập vẫn yêu". Nhưng từng hành động giữ lại. Đều là những lời hứa kh cần ns ra
Comments