_2 [ Lớn Cùng Nhau ]

✫ °* ˜ *° ✫
Thời gian thấm thoắt trôi như con sóng ngày ngày vỗ bờ, nhẹ nhàng mà không thể cưỡng lại.
Quang Anh nay đã mười tám, nhưng nếu không nghe tuổi, người ta còn tưởng hắn vẫn là đứa trẻ lên mười.
Và đương nhiên, hắn vẫn dính lấy Đức Duy như thể cậu sinh ra là để trông chừng người kia.
Còn Đức Duy – nay mười sáu tuổi, cao gần bằng Quang Anh, mặt mũi thanh tú, đôi mắt cậu như mùa mưa dịu và sâu, nhưng cũng dễ nuốt người.
Duy học gì cũng giỏi.
May vá, nấu nướng, cầm kỳ thi họa dạy cái gì, cậu cũng tiếp thu nhanh như gió.
Người trong phủ thường nói.
Nhân Vật Phụ
Nhân Vật Phụ
: Duy đẹp như tạc tượng, đã vậy còn giỏi.
Nhân Vật Phụ
Nhân Vật Phụ
: Ghen tị ghê, nhưng đôi khi nhìn vào mắt nó cứ rợn rợn.
Nhân Vật Phụ
Nhân Vật Phụ
: Nhìn nó cứ như tiên giáng thế.
Nhưng chính cái sự “không giống người trần mắt thịt” ấy khiến Duy luôn giữ khoảng cách.
Ngoài Quang Anh ra, cậu gần như chẳng thân ai.
_
Một chiều đầu hạ, biển nổi sóng lớn.
Người trong nhà bảo nhau không được ra ngoài.
Thế mà khi Quang Anh tỉnh dậy khỏi giấc ngủ trưa, chẳng thấy Duy đâu.
Hắn chạy khắp phủ, hỏi hết cả người làm.
Ai cũng lắc đầu.
Chẳng hiểu vì sao, Quang Anh lại chạy thẳng ra bãi đá sau núi.
Biển gầm gừ. Trời đen như nổi giông.
Giữa những tảng đá lớn ướt sũng, có một người đang nằm co lại.
Chân trầy xước. Máu đỏ loang theo nước mưa.
Đức Duy.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Duy!!
Quang Anh nhào tới, quỳ xuống, không màng ướt quần áo.
Hắn chạm tay vào người kia, thấy làn da lạnh ngắt, hơi thở yếu ớt như sợi tơ.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Duy làm gì ở đây hả?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Trời giông vậy mà cũng ra biển?
Duy cố nhúc nhích, nhưng không đứng dậy nổi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//hốt hoảng//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chết cha!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Trời ơi, chân Duy chảy máu rồi!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cậu út… đừng la…
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//thì thào, giọng yếu//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không la sao được?!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Duy mà trúng gió thì sao?
Hắn vội tháo áo khoác, phủ lên người Duy, rồi bế bổng cậu dậy.
Dù chân dính bùn, trời mưa nặng hạt, Quang Anh vẫn cắn răng, bế cậu về.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Duy nhẹ thiệt á, giống như không có xương vậy...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhưng mà nặng lòng cậu lắm luôn.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nặng lòng...?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ừ. Nhìn Duy như vầy, tim cậu nó cứ thắt lại
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đau tim dễ sợ!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Duy làm cậu sợ mà muốn khóc luôn...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//dụi đầu vào ngực Quang Anh, thầm thì//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Duy xin lỗi…
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Còn biết xin lỗi!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Lần sau mà ra biển một mình nữa, cậu lấy dây xích Duy lại đó!
_
Về đến phủ, Quang Anh đặt Duy lên giường, đích thân đi lấy thuốc, lục tủ y dược, tự pha rượu xoa bóp.
Hắn ngồi hẳn xuống đất, quỳ dưới chân Duy, tay run run vừa xoa vừa thổi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Duy nè, chân đẹp phải biết quý nghe chưa?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhìn vậy cậu xót lắm á, hông lẽ giờ xích Duy trong nhà...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hông cho ra ngoài...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Thôi mà, cậu út…
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đừng nói gì hết, nằm im để cậu chăm Duy một bữa.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Dù cậu ngốc nhưng thương ai là thương tới cùng.
✫ °* ˜ *° ✫
Hot

Comments

୨ৎ 𝐙𝐲𝐲.𝐜𝐭𝐛 🐑✨

୨ৎ 𝐙𝐲𝐲.𝐜𝐭𝐛 🐑✨

anh ngốc hay do vẻ bề ngoài mét 8 bẻ đôi của anh😔

2025-08-08

5

Con mắm thúi

Con mắm thúi

Nảy giờ thấy khờ mà nói nhiều tưởng thấy người mình thương bị đau cái hết khờ, định dành lời khen mà gặp câu này nữa cũng gọi là khen vì có tiến bộ

2025-08-06

5

୨ৎ 𝐙𝐲𝐲.𝐜𝐭𝐛 🐑✨

୨ৎ 𝐙𝐲𝐲.𝐜𝐭𝐛 🐑✨

sắp hết ngốc gồi đó, cố lên anh zai

2025-08-08

6

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play