Ông bà Chương có ba người con, hai gái một trai, chị cả là Chương Hải Nghi đã lấy chồng mang thai, Chương Đình Phong hiện tại đang ở Anh du học và điều hành các chi nhánh ông Chương giao phó, Chương Hải Thiên hiện tại vẫn còn đang học, tương lai cũng sẽ du học và về phụ giúp tập đoàn của gia đình, là cô tiểu thư sinh ra đã ở vạch đích chưa có món đồ yêu thích nào không thể sử dụng.
Trên bàn ăn gồm có bốn người, bà ngoại La, ông bà Chương và Chương Hải Thiên . Lúc này, cô ái ngại đắn đo dè dặt lo sợ nhìn sang bà Chương đang chậm rãi ăn uống, vốn dĩ trong nhà cô chỉ sợ mỗi mình mẹ, ông bà nội, bà ngoại và đặc biệt là ba cô thì luôn xem cô như công chúa cưng chiều, từ nhỏ đến lớn chưa một lần lớn tiếng la lắng nặng lời.
“ Mẹ ơi, tối chủ nhật con xin phép đi ăn tối với bạn ạ, được không? ”
Bà Chương từ tốn gật đầu, vốn chỉ nghiêm khắc vài chuyện và luôn tâm lý đặt mình ở vị trí bạn bè với con, không gay gắt khó khăn bao giờ.
“ Con đi với bạn học hả? ”
Chương Hải Thiên mím môi ngượng ngùng, nhí lí lên tiếng:
“ Dạ không, một người bạn khác ạ! ”
Ông bà Chương ngay tức khắc hiểu ý nhìn nhau rồi nhìn sang Chương Hải Thiên, sắc mặt của cô ông bà phần nào đoán ra vấn đề. Và rồi, ánh mắt lần này của bà ấy có chút thận trọng quan sát đối phương, nhỏ nhẹ cất lời:
“ Bạn nào nhỉ, có đến nhà mình chơi chưa? ”
“ Vẫn chưa, nhưng mà mẹ cho con đi không? ”
Bà Chương lần nữa gật đầu, nhướn mày nói:
“ Nếu con không bận việc học thì cứ đi chơi, chỉ cần ba mẹ biết con đi đâu với làm gì để không phải lo lắng thôi, con cũng trưởng thành rồi \~ ”
Ngay sau đó khi ăn tối xong, Chương Hải Thiên lên phòng riêng tư lập tức sử dụng điện thoại nhắn tin cho Đàm Triệt thông báo, vốn dĩ đã có ba tin nhắn vừa gửi tới cho cô là từ đối phương, sự vui vẻ hân hoan của cô đã thể hiện hết trên khuôn mặt.
“ Mẹ em đồng ý rồi. ”
“ Vậy anh đặt phòng.
- Hôm đó anh đến đón em nhé?
- Em có ngại đi xe máy không? ”
Nhận câu hỏi này Chương Hải Thiên có chút bất ngờ, căn bản cô chưa từng khinh khi hay kiêu hãnh chảnh chọe ỷ mình tiểu thư cao sang quyền quý, cô vốn dĩ không thiếu thốn nên chẳng có nhu cầu đòi hỏi khao khát, cảm xúc của cô hiện tại vô cùng đơn giản là ‘ thích anh ’.
“ Không ạ.
- Anh đừng nói vậy chứ. ”
Đột nhiên, cùng lúc bà Chương gõ cửa thông báo, vốn dĩ lo lắng về người bạn của Chương Hải Thiên muốn biết rõ danh tính và mối quan hệ giữa cả hai.
“ Mẹ vào đi ạ \~ ”
Chương Hải Thiên đặt điện thoại sang một bên, vui cười hạnh phúc nhìn bà Chương mở cửa bước vào, sau đó nhận lấy ly sữa bà ấy đưa tới cho mình, cuộc sống vô cùng màu hồng được ba mẹ bảo bọc yêu thương chiều chuộng.
Và rồi, bà Chương ngồi xuống bên cạnh, ánh mắt nhìn xuống điện thoại màn hình đang phát sáng và âm thanh cứ reo vang ting ting, vốn dĩ cô cũng đã mười bảy tuổi nên bà cũng chẳng cấm cản việc quen người yêu, nhưng chỉ lo sợ cuối cấp yêu đương khiến cô xao lãng việc học.
“ Là bạn trai hay bạn gái vậy? ”
Chương Hải Thiên trở nên lo lắng căng thẳng, đưa ánh mắt dò xét nhìn bà Chương, chậm rãi cất lời:
“ Dạ là bạn trai, anh ấy là luật sư ạ! ”
Thái độ bà Chương vẫn rất bình thường, lên tiếng hỏi tiếp:
“ Bao nhiêu tuổi, nhà ở đâu? ”
“ Anh ấy hai mươi bốn tuổi, là trẻ mồ côi sống trong cô nhi viện từ nhỏ, hiện tại thì Đàm Triệt đang ở căn hộ chung cư. Mẹ ơi, anh ấy học giỏi lắm, có cả bằng Thạc sĩ ở Anh á mẹ, anh ấy tâm sự với con rằng lúc du học phải vừa học vừa làm, nhiều khi tiết kiệm để tiền đóng học phí phải ăn mì gói hay ăn đồ thừa ở quán ăn cho qua bữa, Đàm Triệt thực sự rất nổ lực vượt khó và có ý chí cầu tiến, con người như vậy đáng được trân trọng phải không mẹ? ”
Chương Hải Thiên mím môi, ánh mắt không ngừng thăm dò thái độ của bà Chương trước xuất thân của Đàm Triệt, nhưng sắc mặt của bà không thay đổi gì mấy thậm chí còn có chút tội nghiệp thương xót.
“ Hai đứa quen nhau chưa? ”
“ Chưa ạ, tụi con chỉ là bạn bè nhau thôi, nhưng mà...con thích anh ấy! ”
“ Thích thì thích, quen thì quen ba mẹ không cấm cản, nhưng con phải tập trung việc học, năm nay là năm cuối cấp với con phải đi du học, ba mẹ không chấp nhận việc con bỏ dỡ việc học đâu, phải tốt nghiệp thì mới tính chuyện lấy chồng. ”
Chương Hải Thiên mừng rỡ ôm lấy bà Chương, vốn dĩ việc yêu đương chắc chắn không ảnh hưởng đến việc học của cô, cô nghĩ nếu yêu nhau thật lòng sẽ chẳng ngại yêu xa, bốn năm cũng là một thử thách sự chung thủy và tình yêu giữa cả hai.
“ Con không lấy chồng sớm đâu \~ ”
Bà Chương mỉm cười vỗ yêu vào trán Hải Thiên , nói:
“ Thôi đi cô, việc quan trọng của cô bây giờ là học! ”
“ Mẹ yên tâm đi ạ, con có gia sư là anh ấy rồi, kết quả tốt nghiệp không bao giờ khiến ba mẹ thất vọng đâu! ”
Updated 31 Episodes
Comments
Loan Cẩm🍀💖
Chúc mừng tg có chuyện mới nè🌷❤️
2026-01-30
1