Chị à em rất muốn an ủi chị nhưng em ko biết rõ về những điều đó nên em ko thể an ủi chị chính xác đc thay vào đó em sẽ chúc mừng chị , chúc mừng chị cuối cùng cũng vượt qua đc rào cản đó , chúc mừng chị đã có thể rơi lẹ như người bình thường , chúc mừng chị đã có thể rơi đc lệ khi mình muốn , chúc mừng chị đã vượt qua những ngày tháng khó khăn khi bị bắt nạt , đánh đập , chửi rủa để thấy đc một ngày tươi đẹp hơn ( cái này em ko chắc lắm :3 )
2026-05-27
1
henry
mình không giỏi an ủi nhưng bạn ơi tuy rằng quên kỉ ức đau khổ chúng ta sẽ hạnh phúc hơn nhưng nếu như vậy chúng ta cũng chẳng biết tại sao chúng ta như vậy giữ lại nó giúp chúng ta trưởng thành và bạn là một người cực kì giỏi bạn không chọn bỏ cuộc mà lại bước tiếp đấy đã chứng tỏa bạn giỏi hơn rất nhiều người rồi bạn đừng buồn nhé tuy có thể không rực rỡ như mặt trời nhưng là ánh trăng dịu dàng
2026-05-27
1
Mélancolie
Tớ hiểu tình huống của cậu, vì chính tớ cũng bị như vậy, khoảng thời gian đấy khiến tớ tưởng bản thân đã đánh mất phần "người" của bản thân rồi cơ. Không thể khóc, không thể cảm nhận,...chẳng khác gì một con rối. Mà giờ tớ cũng đã cảm nhận được xíu rùi, dù trốn thuốc cũng một thời gian rồi :)))
Comments
Masato imaki
Chị à em rất muốn an ủi chị nhưng em ko biết rõ về những điều đó nên em ko thể an ủi chị chính xác đc thay vào đó em sẽ chúc mừng chị , chúc mừng chị cuối cùng cũng vượt qua đc rào cản đó , chúc mừng chị đã có thể rơi lẹ như người bình thường , chúc mừng chị đã có thể rơi đc lệ khi mình muốn , chúc mừng chị đã vượt qua những ngày tháng khó khăn khi bị bắt nạt , đánh đập , chửi rủa để thấy đc một ngày tươi đẹp hơn ( cái này em ko chắc lắm :3 )
2026-05-27
1
henry
mình không giỏi an ủi nhưng bạn ơi tuy rằng quên kỉ ức đau khổ chúng ta sẽ hạnh phúc hơn nhưng nếu như vậy chúng ta cũng chẳng biết tại sao chúng ta như vậy giữ lại nó giúp chúng ta trưởng thành và bạn là một người cực kì giỏi bạn không chọn bỏ cuộc mà lại bước tiếp đấy đã chứng tỏa bạn giỏi hơn rất nhiều người rồi bạn đừng buồn nhé tuy có thể không rực rỡ như mặt trời nhưng là ánh trăng dịu dàng
2026-05-27
1
Mélancolie
Tớ hiểu tình huống của cậu, vì chính tớ cũng bị như vậy, khoảng thời gian đấy khiến tớ tưởng bản thân đã đánh mất phần "người" của bản thân rồi cơ. Không thể khóc, không thể cảm nhận,...chẳng khác gì một con rối. Mà giờ tớ cũng đã cảm nhận được xíu rùi, dù trốn thuốc cũng một thời gian rồi :)))
2026-05-27
1