Tôi hiểu mà, cũng cần người tâm sự nhưng sợ họ kì thị nên chỉ biết im im😞 Nếu được thì tôi có nhiều lắm, nhiều thứ muốn kể lắm!Chỉ cần biết là có sẵn lòng nghe những câu từ mang tính cực đoan lẫn kì lạ không thôi?
2026-05-31
3
H.Apple
Tôi cũng na ná bạn nhưng khác mỗi là về phần tâm lý. Từ cái hồi tôi còn bé, lúc đó chưa có anh chị em như bây giờ, bố đi làm, mẹ tôi thì chăm tôi. Hồi đó còn ở nhà nội, nhà nội thì trongnamkhinhnu nên là khi họ biết mẹ tôi sinh ra không phải nam, bà nội thì suốt ngày chửi mẹ tôi và tôi nên bố mẹ đã phải tìm một căn nhà thuê ở ngoài ở tạm. Rồi cho đến 2 năm sau, em hai chào đời, lúc đấy cảm xúc nửa buồn nửa vui, vui là vì có người chơi cùng, buồn là chẳng còn ai quan tâm đến mik là mấy. Cái lúc đó, nhìn mọi người cười nói bên nó, chăm nó như công chúa còn mik chỉ học và học. Khi biết là bố mẹ thích những đứa trẻ ngoan, tôi đã học và tuân thủ những quy tắc của một đứa học sinh giỏi, đến cuối kì năm học nào cx nhận được giấy khen nhưng cũng chẳng ai quan tâm đến tôi mấy, chỉ chăm chăm vào cái đứa không có nổi một tờ giấy khen, không bao giờ nghe lời và bướng. Tôi đã không ngừng học, nâng cao kĩ năng, lên lớp 5 thiếu đúng 4 điểm nx là đỗ vào trường giỏi rồi, nhưng chẳng ai quan tâm dù tôi có là điểm 10 mà chỉ để ý đến đứa mãi ở điểm dưới 8, kể cả nếu như tôi dưới trbinh thì tôi bị chửi còn nó được an ủi? Đến 2021, sinh linh cuối cùng đã chào đời, và họ vẫn đối xử như thế, vẫn luôn luôn như thế. Hai đứa kia dù có hư đến mấy, xấu đến mấy vẫn luôn được quan tâm sát sao, còn tôi - cái đứa luôn là người bị nêu đầu tiên khi có việc, kể cả không phải lỗi của tôi thì họ vẫn nhét vào rằng "mày lớn mà mày không biết chăm nó?".
2026-05-31
2
🌻<★⑅꒰kaino꒱˖。+>🪻
vậy tg dùng zalo kết bạn với tôi rồi nói chuyện ko cho đỡ buồn :D
Comments
H.Apple
Tôi hiểu mà, cũng cần người tâm sự nhưng sợ họ kì thị nên chỉ biết im im😞 Nếu được thì tôi có nhiều lắm, nhiều thứ muốn kể lắm!Chỉ cần biết là có sẵn lòng nghe những câu từ mang tính cực đoan lẫn kì lạ không thôi?
2026-05-31
3
H.Apple
Tôi cũng na ná bạn nhưng khác mỗi là về phần tâm lý.
Từ cái hồi tôi còn bé, lúc đó chưa có anh chị em như bây giờ, bố đi làm, mẹ tôi thì chăm tôi. Hồi đó còn ở nhà nội, nhà nội thì trongnamkhinhnu nên là khi họ biết mẹ tôi sinh ra không phải nam, bà nội thì suốt ngày chửi mẹ tôi và tôi nên bố mẹ đã phải tìm một căn nhà thuê ở ngoài ở tạm.
Rồi cho đến 2 năm sau, em hai chào đời, lúc đấy cảm xúc nửa buồn nửa vui, vui là vì có người chơi cùng, buồn là chẳng còn ai quan tâm đến mik là mấy. Cái lúc đó, nhìn mọi người cười nói bên nó, chăm nó như công chúa còn mik chỉ học và học. Khi biết là bố mẹ thích những đứa trẻ ngoan, tôi đã học và tuân thủ những quy tắc của một đứa học sinh giỏi, đến cuối kì năm học nào cx nhận được giấy khen nhưng cũng chẳng ai quan tâm đến tôi mấy, chỉ chăm chăm vào cái đứa không có nổi một tờ giấy khen, không bao giờ nghe lời và bướng. Tôi đã không ngừng học, nâng cao kĩ năng, lên lớp 5 thiếu đúng 4 điểm nx là đỗ vào trường giỏi rồi, nhưng chẳng ai quan tâm dù tôi có là điểm 10 mà chỉ để ý đến đứa mãi ở điểm dưới 8, kể cả nếu như tôi dưới trbinh thì tôi bị chửi còn nó được an ủi?
Đến 2021, sinh linh cuối cùng đã chào đời, và họ vẫn đối xử như thế, vẫn luôn luôn như thế. Hai đứa kia dù có hư đến mấy, xấu đến mấy vẫn luôn được quan tâm sát sao, còn tôi - cái đứa luôn là người bị nêu đầu tiên khi có việc, kể cả không phải lỗi của tôi thì họ vẫn nhét vào rằng "mày lớn mà mày không biết chăm nó?".
2026-05-31
2
🌻<★⑅꒰kaino꒱˖。+>🪻
vậy tg dùng zalo kết bạn với tôi rồi nói chuyện ko cho đỡ buồn :D
2026-05-25
3