Một cảnh tượng kinh hoàng hiện ra trước mắt khiến bất cứ ai cũng phải lạnh tóc gáy. Sàn nhà nhớp nháp, vương vãi đầy lông gà và bị nhuộm đỏ bởi một thứ chất lỏng đặc quánh, thẫm lại như đã tuôn chảy từ rất lâu. Tiếng gà kêu thảm thiết lịm dần vào thinh lặng, thay thế bằng âm thanh nhai nuốt ngấu nghiến đầy rợn người. Nhưng nỗi khiếp đảm thực sự lại nằm ở Duri – cậu ta đang ngồi bệt dưới đất, mê mải ăn sống con mồi, ánh mắt dán chặt vào ngăn bếp mà không hề để tâm đến xung quanh.
BoBoiBoy đứng đó, mồ hôi vã ra như tắm vì kinh hãi. Trong nỗ lực lùi lại để trốn thoát, cậu vô tình giẫm phải một cánh tay chẳng biết đã xuất hiện tự bao giờ. Tiếng động nhỏ ấy lập tức đánh động "kẻ săn mồi". Ngay lập tức, âm thanh nhai nuốt dừng bặt. Không gian rơi vào một sự tĩnh lặng đến gai người trước khi Duri bắt đầu chuyển động. Không phải một cái quay người tự nhiên, cổ cậu ta vặn xoắn một góc 90⁰, xoay phắt lại phía sau với tiếng xương gãy "rắc" giòn tan vang vọng khắp căn phòng bếp u tối. Ánh mắt Duri dán chặt vào BoBoiBoy trong một tư thế vặn vẹo dị dạng, xóa tan mọi dấu vết của người bạn hiền lành thường ngày.
2026-03-24
1
Nise
nhưng ăn nhiều quá thì hết nhanh lắm nghe t Duri nhốt bé lại mỗi ngày xẻo một miếng như vậy sẽ có độ tươi và không sợ hết nhanh🌚
Comments
Nise
mà miêu tả cũng ổn rồi đó nhưng viết
Một cảnh tượng kinh hoàng hiện ra trước mắt khiến bất cứ ai cũng phải lạnh tóc gáy. Sàn nhà nhớp nháp, vương vãi đầy lông gà và bị nhuộm đỏ bởi một thứ chất lỏng đặc quánh, thẫm lại như đã tuôn chảy từ rất lâu. Tiếng gà kêu thảm thiết lịm dần vào thinh lặng, thay thế bằng âm thanh nhai nuốt ngấu nghiến đầy rợn người. Nhưng nỗi khiếp đảm thực sự lại nằm ở Duri – cậu ta đang ngồi bệt dưới đất, mê mải ăn sống con mồi, ánh mắt dán chặt vào ngăn bếp mà không hề để tâm đến xung quanh.
BoBoiBoy đứng đó, mồ hôi vã ra như tắm vì kinh hãi. Trong nỗ lực lùi lại để trốn thoát, cậu vô tình giẫm phải một cánh tay chẳng biết đã xuất hiện tự bao giờ. Tiếng động nhỏ ấy lập tức đánh động "kẻ săn mồi". Ngay lập tức, âm thanh nhai nuốt dừng bặt. Không gian rơi vào một sự tĩnh lặng đến gai người trước khi Duri bắt đầu chuyển động. Không phải một cái quay người tự nhiên, cổ cậu ta vặn xoắn một góc 90⁰, xoay phắt lại phía sau với tiếng xương gãy "rắc" giòn tan vang vọng khắp căn phòng bếp u tối. Ánh mắt Duri dán chặt vào BoBoiBoy trong một tư thế vặn vẹo dị dạng, xóa tan mọi dấu vết của người bạn hiền lành thường ngày.
2026-03-24
1
Nise
nhưng ăn nhiều quá thì hết nhanh lắm nghe t Duri nhốt bé lại mỗi ngày xẻo một miếng như vậy sẽ có độ tươi và không sợ hết nhanh🌚
2026-03-24
1
Shine:3
Đọc xong thì không biết Boi sẽ đi về đâu🥲
2026-03-23
2