Bây giờ chỉ cần chờ tới ngày đám cưới là được rồi, nhốt nó lại để nó không chạy đi đâu được cả.
Từ trước tới giờ nó toàn đi học mà thôi, không có làm ra tiền, không có giúp ít được cái hư hết.
Coi như đây là cách nó kiếm tiền, nó trả ơn công nuôi dưỡng cho bà đi .
Bây giờ vừa mới ra trường, còn đang thất nghiệp nữa , biết bao giờ nó mới tìm được việc làm đây , tương lai rất mù mịt, không biết sao lúc trước Trương Kim Qui lại cho nó học nữa chứ.Nhà có công ty mà không chịu học kinh tế, không biết phụ giúp gia đình gì cả , xem ra bây giờ chỉ có thể trông chờ vào Ngọc Trân và thằng con trai út mà thôi..
Nghiên Hảo bị nhốt trong phòng, cô không đi ra ngoài được, cả ngày ở trong phòng chỉ biết khóc lóc mà thôi .
Hôn ước của chị hai mà, tại sao lại muốn cô lấy anh ta chứ .Lỡ như bên Trạm gia mà biết thì sao , cảm giác bị lừa dối nó sẽ đau đớn như thế nào .
Không lấy Trạm Hạo Thâm thì thôi, mắc cái mớ gì lại đi lừa gạt người khác, người ta mà biết chắc chắn sẽ không có tha cho Trương gia đâu .
Trương Kim Qui cũng không có nỡ nhốt con gái lại, nhưng mà hết cách rồi nên đành phải chịu mà thôi .
Ngọc Trân nó không chịu lấy Trạm Hạo Thâm , thì Nghiên Hảo đành phải lấy, coi như nó là vật hy sinh đi .
" Ba ...ba cũng muốn gả con đi hay sao ".
" Ngọc Trân không chịu lấy Trạm Hạo Thâm, ba cũng hết cách rồi".
" Nhưng mà con cũng là con gái của ba mà, hiện tại con chưa có muốn lấy chồng đâu , với lại mình làm vậy là đang lừa người ta đó ".
" Chỉ cần con gả qua đó thì mọi thứ đã xong xuôi hết rồi, Trạm Hạo Thâm cũng sẽ chấp nhận con mà thôi".
" Chấp nhận! Sao nghe nó rẻ mạc quá vậy, con cũng là con ruột của ba mà, ở trong nhà này chị hai muốn cái gì cũng được, còn con thì không.Chị hai luôn được sung sướng, cái gì ngon là cho chị ấy , còn cái gì khổ với khó khăn là cho con ".
" Ba ..ba ..coi như con đang trả hiếu cho ba đi, với lại bên Trạm gia không có chịu hủy hôn đâu , Trạm Hạo Thâm đã nói trước rồi".
" Nhưng mà con không có yêu anh ta thì làm sao mà cưới được đây, hức ..hức ..huhu"..
Nghiên Hảo vừa nói vừa khóc lớn rồi nắm lấy cánh tay của ông ấy .
" Từ từ rồi sẽ yêu, mà không yêu cũng chẳng có sao , nhà của Trạm Hạo Thâm giàu có lắm , qua đó con sẽ được ăn sung mặc sướng mà, không cần phải đi làm, không lo chuyện tiền bạc ".
" Qua đó mới được sung sướng còn ở đây thì không được sung sướng, có đúng không ba .Chỉ có chị hai mới được ăn sung mặc sướng trong cái nhà này mà thôi ". .
" Ba chỉ muốn tốt cho con mà thôi " .
" Tốt sao .. nếu tốt thì sao Trương Ngọc Trân không lấy Trạm Hạo Thâm mà đẩy qua cho con chứ " .
" Ông nói nhiều với nó làm cái gì, nhất định nó phải gả thay cho Ngọc Trân ". Thạch Ánh đi vào rồi hét lớn.
" Không có bàn ra nữa , con phải gả cho Trạm Hạo Thâm, nếu con không lấy nó thì mẹ không để yên cho con đâu " .
"Bà ăn nói đàng hoàng một chút đi " .
" Ăn nói đàng hoàng nó có nghe hay không, ông phải cứng lên , chẳng lẽ lại mềm lòng sao " .
" Trương Nghiên Hảo con qua đó làm thiếu phu nhân rồi, cớ sao lại không muốn chứ " .
" Người Trạm Hạo Thâm muốn cưới là chị hai chứ không phải con, làm như vậy là đang lừa gạt người ta đó ".
" Trạm Hạo Thâm không xứng với Ngọc Trân đâu , chắc nó không có phân biệt đâu là con đâu là Ngọc Trân , nên chuyện này con cứ yên tâm ".
" Con đường sự nghiệp của Ngọc Trân đang phát triển, con đừng có cản đường chị gái của mình nữa " .
" Cản đường sao ".
" Đúng vậy ..bây giờ con đang thất nghiệp thì con nên tận dụng cơ hội này đi, cơ hội chỉ đến có 1 lần mà thôi " .
" Vậy mẹ bảo chị hai tận dụng cơ hội này đi, nếu cơ hội này tốt thì không tới lượt của con đâu , cái gì tốt cái gì ngon mẹ điều dành cho chị hai mà thôi.Còn cái gì không tốt khó ăn mẹ mới dành cho con. .con nói rồi, con không có lấy Trạm Hạo Thâm đâu , con không muốn gạt người ta ". .
"' Chát. ..chát. ". .
" Bà điên rồi hả , tại sao lại đánh con ".
" Ông thấy nó nói chuyện với tôi chưa , càng ngày càng mất dạy ".
" Là do mẹ mà thôi, mẹ không có thương con ,lúc nào trong đầu của mẹ cũng chỉ có Trương Ngọc Trân mà thôi, " Nghiên Hảo vừa nói vừa khóc.
" Không thương mày mà nuôi mày khôn lớn tới tận bây giờ ". Thạch Ánh liền thay đổi xưng hô luôn .
" Mẹ nói mẹ không biết ngượng luôn mà, đồ con mặc toàn là quần áo cũ của chị hai , đồ ăn cũng toàn là mấy món mà chị hai chê , con có sự lựa chọn cho riêng mình sao ".
" Chị hai luôn được ưu tiên, còn con thì không, lúc ba không có ở nhà thì sao ,mẹ đánh con ,mẹ chửi con , mẹ nói con ngu ".
" Trần Thạch Ánh những gì mà Nghiên Hảo nói có phải là sự thật hay không " Trương Kim Qui liền nghiến răng nhìn vợ của mình.
Trương Kim Qui thường xuyên đi công tác , ông ấy ít khi ở nhà lắm , nhằm khi ở nước ngoài còn nhiều hơn là ở nhà nữa. Cho nên mọi quyền hành ở trong nhà, ông ấy đã giao hết cho vợ của mình.
Ông cũng không có suy nghĩ nhiều làm gì, điều là con ruột, cho nên bà ấy sẽ chăm sóc tốt mấy đứa con của mình mà thôi, ai có ngờ đâu lại thành ra như thế này.
" Những năm qua con không dám nói ra. ,bởi vì con thương mẹ, nhưng mà mẹ lại không thương con, trong mắt của mẹ chỉ có Trương Ngọc Trân mà thôi, không hề có con ở đây ".
" Em trai còn nhỏ thì không nói gì đi, con có thể thông cảm cho nó , nhưng mà chị hai là chị của con mà.Nhưng tại sao lúc nào mẹ cũng bắt con nhường chỗ chị ấy hết vậy, con thấy không công bằng gì hết "'
" Cái nhà này loạn hết rồi".
" Tôi .. tôi ." .
" Trương Nghiên Hảo mày lấy Trạm Hạo Thâm đi, nếu không Ngọc Trân nó sẽ bỏ nhà ra đi ".
" Chị ta còn muốn cái gì nữa , mẹ nói luôn 1 thể đi ".
"' Mày lấy Trạm Hạo Thâm đi, như vậy Ngọc Trân sẽ không bỏ nhà ra đi, coi như mày báo đáp công nuôi dưỡng cho cái nhà này ".
" Được. .. con chấp nhận " .
" Nghiên Hảo. ".
" Nhưng mà ".
" Nhưng cái gì ? Mày đã đồng ý rồi mà " .
" Từ đây trở về sau bà chỉ có 2 đứa con mà thôi, bà không phải là mẹ của tôi nữa ".
" Hừ ! Mày từ mặt tao sao ... được thôi .. muốn sao cũng được ".
" Trần Thạch Ánh bà quá đáng lắm rồi ..".
" Là nó muốn mà, sao ông lại trách tôi chứ "
" Cái gì nó cũng phải có lý do hết, tại bà đối xử bất công với Nghiên Hảo, nên nó mới như vậy, riết rồi tôi không biết bà làm mẹ cái kiểu gì nữa , nó là con ruột của bà đó ".
" Nó không cần tôi, thì tôi cũng không cần tới nó nữa , bây giờ tôi chỉ cần Ngọc Trân và thằng con trai út của tôi mà thôi ". .
" Bà cút ra khỏi đây cho tôi ".
" Đi thì đi, dù sao nó cũng chịu lấy Trạm Hạo Thâm rồi mà ".
Kim Qui tức chết đi được, sau đó ông liền đi lại dỗ dành đứa con gái của mình .
" Ngoan. ..đừng khóc nữa. .có ba ở đây rồi ".
" Không biết con có phải là con ruột của mẹ hay không nữa. .hức ..hức .. bà ấy đối xử rất bất công, con không chịu nổi nữa rồi ".
Rời khỏi đây chính là sự giải thoát cho chính mình, mỗi ngày cứ nhìn mẹ đối xử tốt với Ngọc Trân , cô không có chịu nổi đâu, cô rất ghen tị .
Với chị ta thì ngọt ngào, còn đối với cô là sự mắng nhiếc không có điểm dừng, mối quan hệ của hai người càng ngày nó càng xa cách hơn , và dường như sắp trở thành người dưng luôn rồi .
Updated 34 Episodes
Comments