Trời ơi cái bầu không khí ngượng ngùng này đọc mà tôi muốn co rúm cả ngón chân lại giùm nhân vật luôn á. Tác giả tả cái khúc im lặng bỗng nhiên kéo dài nó chân thật dã man, kiểu hai bên vừa mới thả thính hay xã giao xong cái bị rơi vào khoảng trống không biết nói gì tiếp theo. Khúc bạn Đặng Thành An lặng lẽ liếc sang Duy với Kiều, mặt như sắp gào lên vì ngượng thay làm tôi cười xỉu vì thấy giống hệt mấy đứa bạn thân của tôi ngoài đời. Cái câu căng ngang vậy trời của An đúng kiểu nói hộ nỗi lòng của người đọc lúc này luôn, vừa hồi hộp vừa thấy buồn cười.
2026-06-04
0
Kaiiii
Mê cái cách tác giả chèn thoại nội tâm của đám bạn vào để giải tỏa bớt cái sự ngột ngạt của hai nhân vật chính ghê. Nguyễn Thanh Pháp thốt lên một câu mẹ cảm thấy áp lực nghe nó vừa vô tri mà vừa đúng chất Gen Z không lệch đi đâu được. Sự tương phản giữa một bên là bầu không khí im lặng, sượng trân của Hoàng Đức Duy với Nguyễn Quang Anh, còn một bên là tâm trạng hoang mang, khóc thét của hội bạn đứng xem tạo nên một hiệu ứng gây cười rất duyên dáng. Viết văn phong nhắn tin đan xen miêu tả hành động mượt thế này bảo sao đọc một phát là bị cuốn vào mạch truyện luôn.
2026-06-04
0
Kaiiii
Cứu tôi với cái phân đoạn này dễ thương xỉu, đúng kiểu cứu tinh xuất hiện giải vây cho cả đám. Đang lúc không khí im lặng đến mức ngột ngạt thì anh Trần Đăng Dương lên tiếng giục thoại gì đó đi mấy đứa, đừng ngại nghe vừa buồn cười vừa thấy tâm lý dã man. Xong lại đến khứa Lê Quang Hùng chọc ghẹo gọi bé lùn lùn làm bạn Đặng Thành An xù lông lên phản kháng ngay lập tức. Cách tác giả đẩy đưa lời thoại qua lại giữa các nhân vật rất tự nhiên, vừa xóa tan được cái sự sượng trân lúc trước, vừa khéo léo tạo ra những mối quan hệ tương tác mới đầy tiềm năng.
Comments
Kaiiii
Trời ơi cái bầu không khí ngượng ngùng này đọc mà tôi muốn co rúm cả ngón chân lại giùm nhân vật luôn á. Tác giả tả cái khúc im lặng bỗng nhiên kéo dài nó chân thật dã man, kiểu hai bên vừa mới thả thính hay xã giao xong cái bị rơi vào khoảng trống không biết nói gì tiếp theo. Khúc bạn Đặng Thành An lặng lẽ liếc sang Duy với Kiều, mặt như sắp gào lên vì ngượng thay làm tôi cười xỉu vì thấy giống hệt mấy đứa bạn thân của tôi ngoài đời. Cái câu căng ngang vậy trời của An đúng kiểu nói hộ nỗi lòng của người đọc lúc này luôn, vừa hồi hộp vừa thấy buồn cười.
2026-06-04
0
Kaiiii
Mê cái cách tác giả chèn thoại nội tâm của đám bạn vào để giải tỏa bớt cái sự ngột ngạt của hai nhân vật chính ghê. Nguyễn Thanh Pháp thốt lên một câu mẹ cảm thấy áp lực nghe nó vừa vô tri mà vừa đúng chất Gen Z không lệch đi đâu được. Sự tương phản giữa một bên là bầu không khí im lặng, sượng trân của Hoàng Đức Duy với Nguyễn Quang Anh, còn một bên là tâm trạng hoang mang, khóc thét của hội bạn đứng xem tạo nên một hiệu ứng gây cười rất duyên dáng. Viết văn phong nhắn tin đan xen miêu tả hành động mượt thế này bảo sao đọc một phát là bị cuốn vào mạch truyện luôn.
2026-06-04
0
Kaiiii
Cứu tôi với cái phân đoạn này dễ thương xỉu, đúng kiểu cứu tinh xuất hiện giải vây cho cả đám. Đang lúc không khí im lặng đến mức ngột ngạt thì anh Trần Đăng Dương lên tiếng giục thoại gì đó đi mấy đứa, đừng ngại nghe vừa buồn cười vừa thấy tâm lý dã man. Xong lại đến khứa Lê Quang Hùng chọc ghẹo gọi bé lùn lùn làm bạn Đặng Thành An xù lông lên phản kháng ngay lập tức. Cách tác giả đẩy đưa lời thoại qua lại giữa các nhân vật rất tự nhiên, vừa xóa tan được cái sự sượng trân lúc trước, vừa khéo léo tạo ra những mối quan hệ tương tác mới đầy tiềm năng.
2026-06-04
0