Mặt trời treo cao trên đỉnh đầu, cái nắng ói ả xuyên qua tán lá chiếu xuống mặt đất.
Đã một tháng trôi qua từ ngày mà bọn họ rời khỏi thành
Trong khu rừng, rất nhiều bóng người len lỏi qua bụi cây. Nhìn thoáng qua như một quân xác sống vậy, mọi người đều mang nét mặt tiều tụy.
Trên đường tị nạn về phía Nam, bọn họ đã gặp rất nhiều người cũng trốn ra khỏi thành như họ.
Do nhiều ngày không ăn uống đủ nên ai nấy đều ủ rủ và mệt mỏi. Vì Đế Quốc thất thủ quá đột ngột nên rất ít người chuẩn bị được số lượng lương thực đủ để sử dụng trên dường đi.
Có người bắt được gà rừng hay thỏ, nhưng cũng chỉ đủ chia cho vài người trong gia đình một chút.
Ngoài bìa rừng hầu như không có thú rừng mà vào sâu bên trong thì có khả năng gặp yêu thú. Nên hầu hết mọi người đều không dám đi.
May mà trong đám dân ti nạn còn có người có khả năng chỉ huy.
Theo Rei quan sát từ xa, có vẻ hắn là một kỵ sĩ cấp bậc tập sự của một gia đình gia tộc nhỏ nào đó.
Đội của Rei không đi chung với đoàn người phía trước mà chọn đi lùi về phía sau.
Một nửa là muốn họ đi trước mở đường tránh trường hợp gặp yêu thú, tuy đoàn người tị nạn không đi quá sâu vào rừng nhưng vẫn có tỉ lệ ma thú chạy ra ngoài rừng.
Nửa còn lại là để ít bị người khác chú ý đến tình trạng cơ thể của năm người bọn họ.
Sắc mặt cả năm đều không tệ, tuy không quá tốt nhưng ít nhất họ không tàn tạ như đoàn người phía trước.
Nhìn sơ qua cũng hiểu là chuyện gì.
Dù sao thì trước khi chuẩn bị trốn khỏi Đế Đô, bốn người đều được Rei nhắc trước vài ngày nên đồ ăn thức uống của họ rất nhiều.
Robert có một cái túi không gian, khi xưa được cha cậu ta tặng khi lên 10 tuổi.
Tuy chỉ là bán thành phẩm và không gian trong nhẫn không quá lớn.
Nhưng vì cái túi bán thành phẩm này mà cha cậu phải chạy vạy quan hệ khắp nơi mới có thể mua được nó.
Không gian trong nhẫn chỉ tầm khoảng 2-3m³, dùng để dồn một đống lương khô vào đó thì có thể ăn được nửa năm.
Tất nhiên, bọn họ vẫn phải mang túi lớn túi nhỏ trên người để che mắt người khác.
Khi đi ngang qua một cây cổ thụ, Alice liền ngồi phịch xuống cái rễ to nhất, khuôn mặt không giấu được sự mệt mỏi.
Giọng nói cũng hơi uể oải cho thấy cô bé cũng kiệt sức.
"Mệt chết mất, chúng ta còn phải đi tới bao giờ nữa. Hai cái chân của em muốn gãy luôn rồi".
Robert nhìn về hướng con đường chính phía xa bị khu rừng che kín, tay cậu chỉnh lại cặp kính đã dán băng không biết bao nhiêu lần.
Giọng nói cũng mang theo một chút mệt mỏi.
"Nếu Đế Quốc chống lại được thủy triều ma thú thì chắc chúng ta có thể đi nhờ xe của một thương nhân nào đó rồi. Nhưng cho tới bây giờ vẫn không thấy một thương nhân nào, có khi Đế Quốc đã sụp đổ rồi.
Elena cố gượng một nụ cười sau đó nói vài lời động viên để tăng sinh khí cho mọi người.
Cô thật ra cũng rất mệt nhưng không dám than vãn vì như vậy sẽ khiến bầu không khi càng thêm khó chịu.
Wiliam cũng không còn năng động như mọi khi. Cả tháng trời đi bộ ăn lương khô rồi lại đi bộ ăn lương khô khiến cậu ta muốn chạy nhảy cũng không nổi.
Lúc này Rei mới dừng lại, cậu quay lại nói vài lời.
"Chưa chắc Đế Quốc có Hoàng Đế trấn thủ. Thực lực của ngài ấy ai cũng biết mạnh như nào, Đế Quốc e là khó mà diệt vong.
Cậu nhìn sơ qua sắc mặt bốn người rồi quyết định.
"Hôm nay cứ dừng chân tại đây cũng được, ngay kế bên cây cổ thụ này cũng có một khoảng trống, chúng ta sẽ cắm lều trại ở đó"
"Hoan hô, nằm nghỉ là tốt nhất"
Vừa được nghe nghỉ Alice đã nhảy lên một cái, khuôn ủ rủ lúc nảy cũng gần như bay biến sạch, cái miệng nhỏ cười tươi như hoa.
Nhìn Alice vui vẻ như vậy, Elena cũng khẽ mĩm cười bầu không khí cũng bớt nặng nề hẵn
Cô quay qua Rei hỏi một câu mà ai cũng muốn biết.
"Rei, anh chúng ta phải đi bao lâu nữa mới tới thị trấn Louis"
Bốn đôi mắt đều tập trung nhìn vào cậu như muốn nói bao giờ mới tới nơi.
Rei chỉ khẽ lắc đầu, cậu bất lực nói.
"Anh cũng không chắc, có thể là một tháng cũng có thể là hai tháng. Anh cũng chỉ nhìn qua bản đồ nên không biết chắc là bao xa".
"Chúng ta phải cố chịu đựng thôi. Cho dù có tới được thị trấn Louis cũng phải rời khỏi đo thật nhanh. Trấn đó nằm áp sát Đế Đô cũng không an toàn gì".
Ánh mắt cô gái suy tư một chút, liền đáp.
"Vậy điểm đến của chúng ta sẽ là Công Quốc Cyan à".
"Có thể mà cũng không thể".
Cậu trả lời một câu lấp lửng.
Thấy vẻ mặt u ám của Elena, Rei liền chữa lại lời nói trước đó của mình
"Có thể là vì Công quốc Cyan đúng là khá xa Đế Quốc, chúng ta có thể ở đó một khoảng thời gian".
"Không thể là nếu đội quân ma thú lại tấn công bất ngờ như ở Đế Quốc thì Công sẽ còn thảm hơn".
"Vậy rốt cuộc ở đâu mới an toàn đây hay có khi anh chỉ lo thái quá thôi Rei".
Alice vừa dọn dẹp lá cây xung quanh vừa lẫm bẫm.
"Ý anh là mục tiêu của chúng ta là Vương Đô sao".
Robert nhìn thẳng vào mắt giọng nói không kiềm được sự háo hức.
Anh biết cậu ta háo hức điều gì, Vương Đô của Vương quốc Antrestin là thiên đường của mọi thương nhân.
Thương nhân qua lại không đếm xuể, phong phú đủ các loại mặt hàng. Quanh năm thương nhân ra vào Vương Đô không ngớt.
"Đúng vậy, nơi an toàn nhất hiện tại và cũng là địa điểm chúng ta phải tới. Vương Quốc Antrestin, quân đội Vương Quốc không yếu hơn Đế Quốc họ còn được Giáo Hội Ánh Sáng hỗ trợ nên có thể đảm an toàn".
"Nhưng nói thì như vậy chứ chúng ta phải tới được thị trấn trước đã".
Vừa nói dứt câu một cái cây đồ sầm xuống phát ra tiếng động cực lớn.
Nguồn gốc âm thanh đến từ phía đoàn người tị nạn phía trước
Một cơn ớn lạnh từ lòng bàn chân xộc lên đỉnh đầu Rei, làm cậu nổi hết cả gai ốc
Lúc này nếu ở đây chỉ có một mình Rei ở đây thì hẳn đã chạy mất dạng rồi. Nhưng còn phải lo cho bốn người họ, cậu ta cần phải biết tình hình phía trước để sắp xếp đường lui cho cả năm người.
"Mau ra đằng sau cây cổ thụ ẩn nấp, đợi tôi quay về".
Quay đầu lại quát lớn một tiếng, hai chân chạy vụt mất sau bụi cây hướng về phía đoàn người tị nạn.
Lúc này ở trên bầu trời, nơi mà tất cả mọi người đều không để ý.
Có một bóng người nhỏ nhắn, cô bé ấy đứng lơ lửng trên không.Cái áo choàng đen bay phấp phới theo làn gió.
Mái tóc tím nhạt dài ngang lưng, ánh mắt đỏ cho người ta cảm giác kì lạ, sâu trong đôi mắt đó là hai vòng tròn ma pháp đang xoay chuyển
Ánh mắt của cô bé di chuyển qua lại giữa thiếu nữ thanh tú có mái tóc xanh ngọc và cậu thiếu niên đang di chuyển nhanh qua những bụi cây ở phía dưới.
Giọng nói vang lên hơi trẻ con, nhưng lại có khí chất bất thường
"Thú vị, mới bước chân ra ngoài đã thấy được đồ đệ tốt như vậy. Nếu ta mà đem về dạy dỗ một phen, sau đó đi khoe với ả đàn bà ngực bự kia, chắc chắn sẽ khiến ả ta ghen tị với ta tới chết".
"HAHAHAHAHAH....."
Sau một tràng cười dài cô bé lấy ra một tấm chân dung. Bên trong tấm chân dung là một người phụ nữ.
Mái tóc dài màu đỏ rối bù xù, mặt mày thì lem luốc, các bộ phận mắt mũi thì được méo xệch như là cố tính vẽ xéo vậy.
Hai cánh tay nhỏ nhắn bắt đầu xé bức chân dung một cách mạnh bạo ra thành nhiều mảnh.
Cái miệng nhỏ thì lại không ngừng lẫm bẩm.
"Con đàn bà lẳng lơ, đồ điếm, dại trai. Đồ đàn bà ngực to não phẳng".
Xả hết cơn bực tức trong người, cô bé liền nhìn chằm chằm vào bóng dáng Rei bên dưới.
Đôi mắt sắc sảo quan sát tỉ mỉ hành động của hắn, giọng nói không giấu được thích thú.
"Thằng nhóc này, hmmmm....Thú vị, vậy thì lấy nó làm lý do vậy".
Updated 34 Episodes
Comments