Cậu Luôn Là Của Tôi-Câu Chuyện Tình Yêu Của Nàng CEO Lạnh Lùng
Minh Hân Không Như Vẻ Ngoài
Đi ăn xong ai về nhà nấy. Sáng hôm sau như thường lệ hai cô cùng đến trường. Hôm nay trông cô có vẻ có chuyện gì đó không vui nên đám sinh viên ngỗ nghịch không chọc giận gì đến cô. Vào lớp cô về chỗ ngồi nằm gục xuống bàn
Lam Ngụy An
Nè Minh Hân hôm nay cậu sao vậy? sắc mặt tệ quá
Hạ Minh Hân
Tới ngày nên đau bụng
Lam Ngụy An
À vậy sao có cần thuốc giảm đau không?
Hạ Minh Hân
Ừm cho mình một viên tạm đi
Mỗi tháng ngày này Minh Hân đều đau đến rã rời, cơ thể rất mệt mỏi dù có uống thuốc giảm đau nó chỉ giúp khoảng 1 đến 5 phần trăm thôi. Lục Thiên và Phú Hàn vào lớp
Vương Lục Thiên
Chào hai cậu!
Lam Ngụy An
Ừm chào hai cậu 😃
Trịnh Phú Hàn
Tụi mình có mua thức ăn sáng cho hai cậu này!
Lam Ngụy An
Oa cảm ơn nhé!
Vương Lục Thiên
Minh Hân thức ăn sáng này!
Hạ Minh Hân
Tôi không muốn ăn
Vương Lục Thiên
Cậu không được bỏ bữa đâu!
Hạ Minh Hân
Cậu ăn đi tôi không đói
Vương Lục Thiên
Dù thế nào cũng phải ăn một chút đi nè!
Hạ Minh Hân
Sao hôm nay cậu nói nhiều thế hả? (quát)
Minh Hân đứng lên bỏ ra ngoài, mọi người ngạc nhiên họ biết cô luôn không làm khó Lục Thiên nhưng hôm nay lại quát anh có vấn đề rồi. Phú Hàn đuổi theo cô, Ngụy An giải thích cho Lục Thiên
Lam Ngụy An
Lục Thiên cậu đừng buồn Minh Hân hôm nay nó rất mệt nên tâm trạng nó như vậy
Vương Lục Thiên
Vậy thì phải đưa cậu ấy đến bệnh viện
Lam Ngụy An
Ây ây không phải cậu ấy bị bệnh gì mà là...
Lam Ngụy An
Ừm là tới ngày ấy mà,con gái ai cũng thế!
Vương Lục Thiên
Ừm ừ mình hiểu rồi (ngại khi hiểu chuyện)
Phía Phú Hàn đỡ cô đến phòng y tế xong khi biết cô đến tháng thì đi mua túi giữ nhiệt, đúng là một chàng trai tinh tế mà.
Giờ giải lao tất cả đều rời khỏi lớp xuống sân, Minh Hân sau khi rời phòng y tế thì cô trở về lớp nằm dài trên bàn. Bỗng một người lay cô
Hạ Minh Hân
Chuyện gì? (ngước lên)
Vương Lục Thiên
Nước đường đỏ này cậu uống đi (đưa ly nước cho cô)
Hạ Minh Hân
(nheo mắt nhìn cậu)
Vương Lục Thiên
Ừm mình nghe nói con gái tới ngày uống cái này sẽ đỡ hơn
Hạ Minh Hân
(nhếch môi cười) Cảm ơn cậu
Vương Lục Thiên
Chắc cậu đau lắm nhỉ?
Đột nhiên cậu đưa tay lên bụng Minh Hân làm cô giật cả mình
Hạ Minh Hân
Cậu làm gì vậy?
Vương Lục Thiên
Mẹ mình nói ngày này nếu được xoa bụng sẽ bớt đau hơn (cũng ngại lắm)
Hạ Minh Hân
Sau này cậu làm người yêu ai chắc người đó hạnh phúc lắm nhỉ?
Vương Lục Thiên
Làm người yêu sao? (nhìn cô)
Hạ Minh Hân
Ừm mà nhìn tôi làm gì chẳng lẽ cậu muốn làm người yêu tôi à?
Vương Lục Thiên
Ừm (nói nhỏ) Cậu có thấy đỡ hơn không?(xoa bụng)
Vương Lục Thiên
Ngủ rồi à!
Lục Thiên nhìn cô cười nhẹ tay vẫn xoa cho cô tay còn lại cầm cuốn sách, Phú Hàn từ đầu đã nghe tất cả túi giữ nhiệt trong tay bị bóp chặt, quay người bỏ đi.
Hai tiết cuối cũng không thấy Phú Hàn đâu Ngụy An cảm thấy lo lắng, đến giờ ra về.
Lam Ngụy An
Phú Hàn cậu ấy không thấy đâu cả
Hạ Minh Hân
Cậu gọi cậu ta thử xem
Lam Ngụy An
Mình đã gọi rồi nhưng điều không nhất máy
Vương Lục Thiên
Chắc cậu ấy có việc bận nên về trước cậu gọi về nhà cậu ấy thử xem
Lam Ngụy An
Ừm mình gọi ngay
Vương Lục Thiên
(lại đỡ) Đau lắm sao?
Lam Ngụy An
Lục Thiên cậu đưa Minh Hân về nhé! Mình muốn đi tìm Phú Hàn một chút
Ngụy An rời đi, thấy Minh bước chậm Lục Thiên đứng lại quỳ khụy xuống đưa lưng về phía Minh Hân
Vương Lục Thiên
Cậu lên đi mình cõng
Hạ Minh Hân
Không sao tôi đi được
Vương Lục Thiên
Đi như cậu chừng nào về đến nhà?
Vương Lục Thiên
Một là cõng hai là bế cậu chọn cái nào?
Hạ Minh Hân
Hôm nay dám cãi lại tôi rồi nhỉ?
Vương Lục Thiên
Nhân cơ hội lúc cậu yếu thôi
Vương Lục Thiên
Lên đi nào!
Minh Hân leo lên cho cậu cõng, cậu kinh ngạc với cân nặng của cô đấy sao lại nhẹ thế này?
Vương Lục Thiên
Cậu ở nhà với ba mẹ à? mệt sao không bảo họ rước cậu?
Hạ Minh Hân
Tôi ở một mình
Hạ Minh Hân
Không cần phải ngạc nhiên họ bảo tôi thôi học để đi phát triển nối nghiệp gia đình nhưng tôi không muốn, cãi lại họ bỏ nhà ra đi
Vương Lục Thiên
Vậy còn tiền học?
Hạ Minh Hân
Tôi vừa làm vừa học
Vương Lục Thiên
Vậy sao? cậu làm thêm việc gì?
Hạ Minh Hân
Mọi thứ có thể làm gia sư, phục vụ,...
Vương Lục Thiên
Vậy tối nay cậu cũng phải đi làm?
Vương Lục Thiên
Nhưng cậu đang rất mệt
Hạ Minh Hân
Chịu thôi không làm tiền đâu mà học
Đưa cô đến nhà, thả cô xuống mở cửa, cùng cô bước vào căn nhà có tone chủ đạo hai màu là xanh dương cùng màu trắng nhìn có vẻ thoải mái khi đồ dùng được sắp xếp hợp lý, cô ngồi xuống sofa
Hạ Minh Hân
Nhà tôi có gì bừa bộn cậu thông cảm
Vương Lục Thiên
Không đâu rất gọn
Hạ Minh Hân
Tôi lấy nước cho cậu
Vương Lục Thiên
Cậu lên tắm rửa đi cho khỏe
Hạ Minh Hân
Ừm vậy cậu có về thì đóng cửa giúp tôi
Minh Hân vào phòng tắm rửa, xong cô bước xuống thấy balo và áo khoác cậu vẫn còn trên sofa nhưng lại không thấy người, nghe tiếng trong bếp cô đi vào
Hạ Minh Hân
"Cậu ta đang nấu cháo cho mình sao?"
Vương Lục Thiên
Ây....(lỡ chạm vào nồi cháo nóng)
Hạ Minh Hân
Có sao không? (chạy vào nắm tay Lục Thiên lên thổi)
Hạ Minh Hân
Sao bất cẩn vậy? Cậu có sao không?
Vương Lục Thiên
"Cậu ấy không phải như vẻ bề ngoài lạnh lùng của mình" (mỉm cười) Không sao cậu đừng lo
Hạ Minh Hân
Tôi cứ tưởng cậu đã về
Vương Lục Thiên
Ừm định về nhưng muốn nấu cho cậu ít cháo, không ngon thì đừng la nhé! tại lần đầu mình nấu!
Hạ Minh Hân
Vậy sao, tôi cảm thấy hạnh phúc đấy!
Vương Lục Thiên
Ừm cậu thử đi
Vương Lục Thiên
Này (múc muỗng cháo thổi nguội đút cho cô)
Hạ Minh Hân
(Nhẹ cười ăn cháo) Ừm không tệ đâu
Vương Lục Thiên
Vậy sao? Vậy thì tốt rồi
Hạ Minh Hân
Ừm hôm nay tôi đi dạy tôi tiễn cậu về
Vương Lục Thiên
Hay cậu nghỉ một hôm đi
Hạ Minh Hân
Không thể, con bé ấy ngoài tôi không chịu học với ai cả
Lục Thiên ngạc nhiên một người lạnh lùng như cô ai cũng sợ mà một đứa trẻ con lại thích sao, có lầm không vậy, thấy phản ứng của cậu cô buồn cười
Hạ Minh Hân
Sao vậy? Không tin sao?
Vương Lục Thiên
À không đâu, hay mình dạy thế cậu một hôm nhé!
Sau khi một hồi cậu thuyết phục thì Minh Hân cũng đồng ý, cả hai đến một căn biệt thự lớn bước vào cả hai lễ phép chào hỏi ba mẹ cô bé
Hạ Minh Hân
Cháu chào hai bác
Người ba
Ồ Minh Hân cháu đến rồi sao!
Người mẹ
LiLi đang trên phòng chờ cháu đấy! mà cậu trai này là bạn trai cháu sao?
Hạ Minh Hân
A không phải ạ
Vương Lục Thiên
Cháu là bạn học của Minh Hân hôm nay cậu ấy không được khỏe nên cháu dạy thế một hôm ạ
Người mẹ
À ra là vậy, nhìn hai cháu hợp nhau quá ta cứ tưởng
Người ba
Đúng vậy đấy, vậy làm phiền hai cháu giúp đỡ LiLi nhà bác!
Cả hai lên phòng cô bé, thấy LiLi đang không nghe lời quản gia ngồi học bài mà cứ đòi Minh Hân
LiLi
A chị Minh Hân đến rồi!(chạy lại ôm cô)
Hạ Minh Hân
Em lại không ngoan?
LiLi
Em...họ dạy em không hiểu gì cả, chỉ có chị là hiểu ý em
Hạ Minh Hân
Được rồi (ra hiệu cho quản gia ra ngoài) Được rồi
LiLi
Mà anh trai này là ai vậy chị?
Hạ Minh Hân
À đây là bạn của chị hôm nay anh ấy sẽ thay chị dạy em nhé!
LiLi
Không chịu đâu sao lại thế?
Hạ Minh Hân
Chị hôm nay không được khỏe, nếu hôm nay em ngoan học tốt thì anh ấy sẽ cho em bánh đúng không?(cười tươi nhìn cậu)
Vương Lục Thiên
À ừ đúng vậy "mình hiểu rồi"
Lục Thiên cuối cùng cũng hiểu, cô nói là thật con nít thích cô vì nụ cười đó khiến bao đứa trẻ yêu thích chính cậu cũng phải đơ vài giây ra. Cách hành xử của cô dịu dàng hiểu ý không như bình thường lạnh lùng ra con người cô không giống hình tượng lạnh lùng cô gầy dựng
Sau buổi học LiLi cũng rất thích cậu, học cũng rất ngoan
LiLi
Oa anh Lục Thiên dạy rất vui đấy!
Vương Lục Thiên
Vậy sao? em thích anh dạy chứ? (xoa đầu LiLi)
LiLi
Ưm rất thích ạ (cười tươi)
Ngồi xem anh dạy LiLi Minh Hân trong người hơi mệt cũng thiếp đi, nghe hai người nói chuyện vui vẻ cô cũng tỉnh giấc
Hạ Minh Hân
Xong rồi sao? LiLi em cảm thấy thế nào?
LiLi
Em rất thích anh Lục Thiên dạy ạ
Hạ Minh Hân
Vậy sao, tốt rồi
LiLi
Anh Lục Thiên là bạn trai của chị Minh Hân ạ?
Vương Lục Thiên
Không... không phải đâu
LiLi
Vậy sao hai người đẹp đôi vậy mà, mà hôm sau anh Lục Thiên sẽ đến nữa ạ?
Hạ Minh Hân
Không cậu ấy...
Vương Lục Thiên
Ừm sẽ đến cùng chị Minh Hân dạy em
Comments