PART 4: PROMISES WE STILL HOLD ON TO

PHẦN 4: NHỮNG LỜI HỨA CHƯA BUÔNG TAY

Buổi tối hôm đó, bệnh viện yên tĩnh hơn thường lệ.

That evening, the hospital felt quieter than usual.

Hùng nằm dựa vào gối, thở đều, ánh mắt không còn mệt mỏi như trước.

Hung lay against the pillow, breathing steadily, his eyes less tired than before.

Dương ngồi bên giường, tay cầm cốc nước ấm, ánh nhìn dịu dàng.

Duong sat beside the bed, holding a cup of warm water, his gaze gentle.

“Em có sợ không?” Hùng hỏi khẽ.

“Are you scared?” Hung asked softly.

Dương im lặng một lúc, rồi gật đầu rất nhẹ.

Duong stayed silent for a moment, then nodded slightly.

“Sợ chứ.”

“Of course I am.”

“Sợ một ngày tỉnh dậy… không còn thấy anh nữa.”

“I’m scared of waking up one day… and not seeing you anymore.”

Hùng đưa tay ra.

Hung reached out his hand.

Dương nắm lấy ngay, như một phản xạ.

Duong took it instantly, like a reflex.

“Vậy thì…” Hùng mỉm cười,

“Then…” Hung smiled,

“hãy hứa với anh.”

“promise me something.”

Dương ngẩng lên.

Duong looked up.

“Hứa rằng dù chuyện gì xảy ra,”

“Promise that no matter what happens,”

“em vẫn sẽ sống.”

“you’ll keep living.”

Dương siết tay Hùng chặt hơn.

Duong tightened his grip.

“Nếu anh ở lại.”

“If you stay.”

Hùng khẽ cười.

Hung chuckled softly.

“Anh sẽ cố ở lại.”

“I’ll try to stay.”

“Không phải vì anh mạnh mẽ,”

“Not because I’m strong,”

“mà vì anh còn lời hứa với em.”

“but because I still have a promise with you.”

Ngoài cửa sổ, đèn thành phố lấp lánh.

Outside the window, city lights shimmered.

Dương cúi xuống, trán chạm trán Hùng.

Duong leaned down, pressing his forehead to Hung’s.

“Anh nhớ không,” Dương thì thầm,

“Do you remember,” Duong whispered,

“mình từng nói sẽ đi biển cùng nhau?”

“we once said we’d go to the sea together?”

Hùng nhắm mắt, mỉm cười.

Hung closed his eyes, smiling.

“Anh nhớ.”

“I remember.”

“Khi anh khỏe hơn,”

“When I get better,”

“em muốn nắm tay anh đi thật xa.”

“I want to hold your hand and go far away.”

“Không cần đi nhanh,”

“We don’t have to go fast,”

“chỉ cần… đi cùng nhau.”

“we just need… to go together.”

Hùng mở mắt, ánh nhìn ấm áp.

Hung opened his eyes, warmth filling his gaze.

“Vậy thì anh hứa.”

“Then I promise.”

“Hứa sẽ không buông tay,”

“I promise I won’t let go,”

“ít nhất là hôm nay.”

“at least, not today.”

Dương bật cười khẽ, nước mắt rưng rưng.

Duong laughed softly, tears shimmering.

“Thế là đủ rồi.”

“That’s enough for me.”

Đêm đó, Dương ngủ gục bên giường như mọi khi.

That night, Duong fell asleep beside the bed, as always.

Hùng nhìn cậu, rất lâu.

Hung watched him for a long time.

Trong lòng anh, lần đầu tiên sau nhiều tháng,

In his heart, for the first time in months,

không phải là nỗi sợ,

there wasn’t fear,

mà là một lời hứa đang sống.

but a promise that was still alive.

Bên ngoài, trời không mưa.

Outside, it wasn’t raining.

Và ngày mai —

And tomorrow —

dù chưa chắc chắn,

even if uncertain,

vẫn là một điều để chờ đợi.

was still something worth waiting for.

Download

Like this story? Download the app to keep your reading history.
Download

Bonus

New users downloading the APP can read 10 episodes for free

Receive
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download NovelToon APP on App Store and Google Play