PART 5: A DAY WE WERE STILL HERE

PHẦN 5: MỘT NGÀY CHÚNG TA CÒN Ở ĐÂY

Buổi sáng đến chậm, nhẹ như hơi thở.

Morning arrived slowly, softly, like a breath.

Hùng tỉnh dậy khi ánh nắng vừa chạm vào rèm cửa.

Hung woke up when sunlight brushed the curtains.

Hôm nay anh không đau nhiều. Không chóng mặt.

Today, he wasn’t in much pain. Not dizzy.

Chỉ là một ngày rất bình thường.

Just an ordinary day.

Dương đang đứng bên cửa sổ, pha cà phê bằng chiếc máy nhỏ mang từ nhà tới.

Duong stood by the window, making coffee with a small machine he brought from home.

“Mùi quen ghê.”

“It smells familiar.”

Dương quay lại, cười.

Duong turned around and smiled.

“Cà phê anh thích đó.”

“Your favorite coffee.”

Hùng chống tay ngồi dậy một chút.

Hung propped himself up slightly.

“Anh còn nhớ lần đầu em pha cho anh không?”

“Do you remember the first time you made it for me?”

Dương gật đầu.

Duong nodded.

“Đắng tới mức anh nhăn mặt.”

“It was so bitter you frowned.”

Hùng bật cười khẽ.

Hung laughed softly.

“Nhưng anh vẫn uống hết.”

“But I still drank it all.”

Dương đưa cốc nước ấm cho Hùng.

Duong handed Hung a cup of warm water.

“Hôm nay không cần mạnh mẽ.”

“You don’t have to be strong today.”

“Chỉ cần… ở đây.”

“Just… be here.”

Hùng nhìn Dương rất lâu.

Hung looked at Duong for a long time.

“Ở đây với em… là đủ rồi.”

“Being here with you… is enough.”

Buổi trưa, Dương đẩy xe lăn đưa Hùng ra vườn.

At noon, Duong wheeled Hung into the garden.

Lá cây rung nhẹ. Trời xanh dịu.

Leaves rustled gently. The sky was calm and blue.

Một đứa trẻ chạy ngang qua, cười rất to.

A child ran past, laughing loudly.

Hùng nhìn theo, rồi khẽ nói:

Hung watched, then said softly:

“Thật tốt… khi thế giới vẫn tiếp tục.”

“It’s nice… that the world keeps going.”

Dương đặt tay lên vai anh.

Duong placed a hand on his shoulder.

“Và anh vẫn đang ở trong đó.”

“And you’re still in it.”

Chiều xuống, Hùng mệt hơn một chút.

As afternoon came, Hung grew a little tired.

Dương không nói gì nhiều, chỉ ngồi cạnh, để vai Hùng tựa vào mình.

Duong didn’t say much, just sat beside him, letting Hung lean on his shoulder.

“Em này…”

“Duong…”

“Ừ?”

“Yeah?”

“Nếu sau này anh khỏe hơn,”

“If I get better someday,”

“mình nuôi một con mèo nhé?”

“can we adopt a cat?”

Dương sững lại, rồi cười.

Duong froze, then smiled.

“Anh nhớ lâu ghê.”

“You really remember everything.”

“Em thích mèo lắm mà.”

“You love cats.”

“Ừ.”

“Yeah.”

“Vậy anh phải khỏe.”

“Then you have to get better.”

Hùng gật đầu rất nhẹ.

Hung nodded softly.

“Anh sẽ cố.”

“I’ll try.”

Tối đến, phòng bệnh lên đèn.

Night came, and the room lights turned on.

Dương trải chăn, nằm gục bên giường như mọi khi.

Duong spread the blanket and fell asleep beside the bed, as usual.

Hùng nắm lấy tay cậu.

Hung held his hand.

Không phải để níu kéo.

Not to hold on desperately.

Chỉ để nhắc rằng:

Just to remind each other:

hôm nay,

today,

họ vẫn còn nhau.

they still had each other.

Và đôi khi,

And sometimes,

hạnh phúc…

happiness…

chỉ cần đơn giản như thế.

is just that simple.

Download

Like this story? Download the app to keep your reading history.
Download

Bonus

New users downloading the APP can read 10 episodes for free

Receive
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download NovelToon APP on App Store and Google Play