Chapter 03. Trục xuất (3)

“Ah!”

Chưa bước được mấy bước, cổ áo choàng phía sau bỗng bị ai đó túm chặt, giật ngược lại. Cả người tôi bị kéo sộc về phía sau, vạt áo thắt vào cổ họng suýt nữa làm tôi nghẹn thở.

Tôi ho sặc sụa, quay lại gắt gỏng:

“Khụ! Anh làm cái trò gì đấy hả?!”

“Con nhỏ xảo quyệt.”

Hắn nói, giọng kìm nén sự tức giận nhưng khoé miệng lại nhếch lên một nụ cười đầy nham hiểm. Trên tay hắn đang đung đưa cái giỏ rau mà cô gái ban nãy đánh rơi trong lúc hoảng loạn.

Hắn dí cái giỏ vào sát mặt tôi:

“Liệu hồn mà mang đi trả người ta đi.”

“Hả?!” Tôi trợn mắt, dài giọng trả treo đầy oan ức. “Vô lý! Anh là người quỳ xuống dọa cô ấy chạy mất dép cơ mà? Tự làm tự chịu chứ!”

“Có làm không?”

Hắn vẫn cười, nụ cười đẹp trai đến chói mắt nhưng giọng thì hạ xuống tông trầm thấp, sặc mùi đe dọa. Ánh mắt hắn như muốn nói: Không làm thì biết tay ông. Rõ ràng là ỷ thế bắt nạt người yếu thế (và đang ở nhờ) như tôi.

“Chậc!”

Tôi tặc lưỡi, bĩu môi đầy khinh bỉ.

“Đồ ỷ thế hiếp người! Quân độc tài!”

Dù miệng lầm bầm chửi rủa, tay tôi vẫn chộp lấy cái giỏ một cách hậm hực. Tôi lườm hắn một cái muốn rách mắt rồi quay lưng, giậm chân bình bịch bước đi tìm cô gái tội nghiệp kia.

Được rồi, quân tử trả thù mười năm chưa muộn. Cứ đợi đấy!

Tôi vừa đi vừa kéo chặt mũ áo choàng che kín mặt, một tay giữ mép áo, tay kia xách cái giỏ nặng trịch dáo dác nhìn quanh.

Cô gái đó chắc chỉ hoảng quá chạy đi thôi, kiểu gì cũng sẽ quay lại tìm. Một giỏ rau củ đầy ắp thế này, chắc là mua cho gia đình hoặc quán ăn nào đó. Mất thì rắc rối to.

"Xem nào... dáng người nhỏ nhỏ, tai cụp..." Tôi lẩm bẩm, mắt quét qua đám đông.

Giờ mới để ý kỹ, nơi này quả thực là một nồi lẩu thập cẩm đa chủng tộc. Chỉ trong bán kính vài mét mà tôi đã thấy đủ loại Thú nhân: từ gấu, sói, hổ bặm trợn đến những người có nét giống con người hơn. Họ buôn bán, cười nói, trông cũng... hiền lành mà ta? Đâu có man rợ, khát máu như trong mấy cuốn sách giáo khoa Caelora mô tả đâu.

Bụp!

Đang mải suy nghĩ vẫn vơ, lại cái thói đi không nhìn đường, tôi đâm sầm vào một "bức tường thịt" đứng sừng sững giữa lối đi.

Lực phản chấn khiến tôi bật ngửa ra sau mấy bước, loạng choạng suýt ngã. Cái trán tội nghiệp chưa kịp lành vết thương cũ giờ lại bồi thêm cú đập đau điếng. Tôi cắn môi không dám kêu.

Sao tên này ăn cái quái gì mà người cứng như đá tảng vậy trời?

Tôi vừa xoa trán vừa ngước lên để xin lỗi.

Ngước lên.

Vẫn chưa thấy mặt.

Lại ngước lên nữa.

Phải ngửa cổ hết cỡ, cái mũ áo choàng suýt tuột ra sau, tôi mới nhìn thấy trọn vẹn "ngọn núi" trước mặt. Hắn to tổ bố, cao phải gấp rưỡi tôi, bề ngang chắc phải bằng ba người tôi gộp lại. Cơ bắp cuồn cuộn nổi lên dưới lớp áo da thú, trông như thể một cái búng tay của hắn cũng đủ làm tôi bay màu.

“Hửm?”

Hắn ngoái đầu lại, lỗ mũi phập phồng thở hắt ra một cái mạnh đến mức tôi cảm nhận được luồng gió thổi bay mấy sợi tóc loà xoà trước trán.

Tôi bắt đầu run như cầy sấy, người co rúm lại, luống cuống nhìn quanh tìm đường thoát.

“Ờm… Xin lỗi, tôi không cố ý— Aaaaaa! Ngươi làm gì vậy?! Thả tôi xuống!!!”

Chưa kịp nói hết câu, hai bàn tay to như cái quạt nan của hắn đã túm lấy nách tôi, nhấc bổng lên trời nhẹ tựa lông hồng. Chân tôi lơ lửng cách mặt đất cả mét, đạp đạp trong vô vọng.

“Thả tôi xuốnggggg!!!”

Tôi dùng hết sức bình sinh vùng vẫy, đạp chân vào bụng hắn, đấm tay thùm thụp vào bắp tay hắn. Nhưng vô ích, hắn đứng im như tượng đá, chẳng mảy may xi nhê gì.

Nước mắt tôi bắt đầu rưng rưng vì sợ. Tôi đảo mắt nhìn quanh cầu cứu, nhưng đám đông đi qua chỉ liếc nhìn rồi thản nhiên bước tiếp, chẳng ai có ý định can thiệp.

“Cô… không phải Thú—”

Giọng hắn ồm ồm vang lên như sấm rền, mũi hắn bắt đầu ghé sát vào người tôi.

“Chờ đã, Janet.”

Một giọng nói quen thuộc vang lên phía sau, bình thản và điềm đạm.

Khoảnh khắc đó, tôi như người chết đuối vớ được cọc. Tôi vội vàng quay đầu lại, giọng nghẹn ngào, nức nở:

“Anh cáo... Cứu tôi với...”

Tên cáo già đang đứng đó, khoanh tay trước ngực, nhìn cảnh tượng này với vẻ mặt... cực kỳ giải trí. Hắn nhếch mép cười, hoàn toàn không có ý định nhấc ngón tay lên giúp đỡ.

“Aaaaa!”

Tự dưng tên khổng lồ co tay lại, kéo tôi sát rạt vào mặt hắn. Mũi hắn khịt khịt, hít hà khắp người tôi như đang kiểm tra món hàng.

Tôi hoảng loạn giơ tay lên chặn, rướn người ra sau hết mức có thể để né tránh.

“Ngươi làm gì vậy hả? Đồ biến thái! Buông ra!” Tôi hét lên, chửi bới loạn xạ. Rồi lại quay sang tên cáo, khóc tu tu thành tiếng: “Anh cáo ơi... bảo hắn thả tôi xuống đi mà... huhu...”

“Thôi nào cô nương, tôi có định làm gì cô đâu mà khóc?”

Người khổng lồ tự dưng lên tiếng, giọng nói tuy ồm ồm nhưng ngữ điệu lại... nhẹ nhàng một cách kỳ quặc?

Khoan đã… Nãy tên cáo gọi người này là Janet – một cái tên nữ tính.

Tôi khựng lại, ngừng vùng vẫy. Não tôi bắt đầu "load" lại dữ liệu.

Nhưng mà... nhìn cái bắp tay to hơn đùi tôi, cái khuôn mặt góc cạnh đầy sẹo và bộ ngực phẳng lì (hoặc do cơ bắp quá to nên tôi không nhận ra)…

Người này... thực sự là phụ nữ hả?!

Tôi đơ người, treo lơ lửng trên tay "chị đại", mắt chớp chớp nhìn trân trân vào vị thú nhân trước mặt, quên cả sợ hãi vì cú sốc quá lớn này.

“Được rồi, Janet. Đừng doạ cô ta nữa. Là lính mới thôi.”

Giọng tên cáo vang lên cứu vớt tình thế. Janet chớp đôi mắt to tròn (nhưng nằm trên khuôn mặt hầm hố), nhìn tôi chằm chằm thêm một lúc như đang thẩm định, rồi mới nhẹ nhàng đặt tôi xuống đất.

Bàn tay to lớn của cô ấy đặt lên đầu tôi, xoa xoa như vỗ về một con thú cưng nhỏ:

“Xin lỗi vì làm cô sợ.”

Cảm giác... cứ là lạ sao ấy nhỉ?

Bàn tay thô ráp, to bằng cả cái mặt tôi đang xoa đầu tôi, nhưng lực đạo lại nhẹ nhàng đến bất ngờ. Tôi ngơ ngác ngước lên nhìn cô ấy, não bộ vẫn đang quay cuồng xử lý thông tin.

“Janet là Thú nhân gấu. Bát Đầu của làng Tam Sắc.”

Tên cáo thong thả giới thiệu, rồi bồi thêm một câu chí mạng:

“Nhìn to xác thế thôi, chứ Janet kém tuổi cô nhiều đấy. Bớt làm trò con bò đi.”

Hự!

Một mũi tên vô hình găm thẳng vào lòng tự trọng tuổi tác của tôi. Tôi bừng tỉnh khỏi cơn mê, quay sang liếc hắn cháy mắt, răng nghiến ken két. Cái tên này, không nói móc người ta một câu thì hắn ăn không ngon ngủ không yên à?

Tôi hít sâu, cố gắng lấy lại vẻ chuyên nghiệp xã giao. Tôi đưa tay phải ra trước mặt Janet, nở nụ cười thân thiện nhất có thể:

“À... ra vậy. Rất vui được gặp em, ha ha.”

Janet không bắt tay lại. Cô ấy nhìn chằm chằm vào bàn tay của tôi với vẻ tò mò kỳ lạ.

“A! Xin lỗi.” Tôi định rụt tay lại, nghĩ thầm chắc người ở đây không có thói quen bắt tay kiểu Caelora. Chưa kể tay tôi còn đang lem luốc bùn đất nữa. Ngại ghê.

Nhưng...

“AH! J-Janet?”

Cô ấy đột ngột chộp lấy cổ tay tôi, kéo phắt lên sát mặt mình. Tôi giật bắn người, chưa kịp hiểu chuyện gì thì mũi cô ấy đã dí sát vào mu bàn tay tôi. Cô ấy hít sâu, khịt khịt mũi liên tục, rồi dùng những ngón tay to lớn mân mê từng ngón tay tôi, vuốt ve làn da một cách... quá đà.

Một luồng hơi lạnh chạy dọc sống lưng. Tôi rùng mình, cố gắng giật mạnh tay lại nhưng vô ích.

Lực nắm của cô ấy như gọng kìm sắt, không hề suy chuyển dù chỉ một milimet. Ánh mắt cô ấy nhìn tay tôi... cứ như nhìn một món ăn ngon vậy.

“Janet!”

Giọng tên cáo vang lên, lần này sắc lạnh và nghiêm khắc hơn hẳn.

Nghe thấy tiếng gọi, Janet khựng lại, vẻ mặt có chút tiếc nuối nhưng vẫn ngoan ngoãn buông tay tôi ra. Tôi vội vàng lùi lại mấy bước, ôm lấy cổ tay đau nhức, tim đập thình thịch.

“Cầm lấy cái giỏ này, đi tìm cô gái làm rơi trả lại đi.”

Hắn đưa cái giỏ rau củ cho Janet, giọng điệu ra lệnh như một thủ lĩnh thực thụ.

Janet cầm lấy cái giỏ, ánh mắt vẫn nán lại trên người tôi thêm một chút đầy ẩn ý, rồi mới cúi người chào hắn và quay lưng lững thững rời đi, hoà vào dòng người đông đúc.

Tôi đứng đó, vuốt ngực thở phào, nhưng cảm giác ớn lạnh vẫn chưa tan biến hết.

“Cô không—”

Hắn bước tới, giờ mới chịu tỏ vẻ quan tâm, định hỏi han vài câu. Nhưng đáp lại hắn là cái nhìn ném lửa đầy tức giận của tôi. Nước mắt ấm ức kìm nén nãy giờ lại bắt đầu rịn ra nơi khoé mi.

Tôi đưa mu bàn tay quẹt mạnh ngang mắt, cố nuốt ngược cục nghẹn xuống để không oà khóc thành tiếng như đứa trẻ con, nhưng lồng ngực vẫn phản chủ mà nấc lên từng hồi không kiểm soát.

Hức.

“Xin lỗi,” Hắn ngập ngừng, giọng có chút bối rối hiếm thấy, “tôi... không nghĩ Janet lại bị kích động như vậy.”

Tôi quay phắt sang lườm hắn cháy mặt, tiếng nấc vẫn vang lên đều đều.

Không nghĩ? Câu bao biện kinh điển! Nếu Janet không kiểm soát được, lên cơn cắn đứt cổ tôi hay bẻ gãy tay tôi thì lúc đấy tôi còn đứng đây nghe anh xin lỗi được chắc?

Tôi vẫn găm ánh mắt hình viên đạn vào hắn, môi mím chặt. Tôi không dám mở miệng, vì biết chắc nếu nói lúc này giọng sẽ lạc đi, nghe thảm hại lắm.

Hức.

Tôi quay mặt đi, nhìn mông lung vào hư không.

Tự dưng thấy nhớ anh ta kinh khủng. Hay là bỏ quách tên này đi tìm anh ấy nhỉ? Chẳng muốn đi cùng cái tên vô trách nhiệm này tí nào. Nhưng biết tìm anh ấy ở đâu giữa cái chốn xa lạ này?

Hình như trước khi đi, anh ấy có dúi vào tay tôi cái gì đó để liên lạc…

Tôi lục lọi trí nhớ. Lúc đấy tôi khóc lụt cả nhà, đầu óc quay cuồng, có nhớ mình nhét nó vào đâu đâu—

Khoan đã…

AAAAAAA!!!

Tôi ôm đầu, hét lên trong tâm trí.

“Cô… lại bị làm sao đấy?”

Tên cáo đứng bên cạnh ngơ ngác hỏi. Vừa nãy hắn còn thấy chút tội lỗi vì tưởng làm cô tổn thương sâu sắc, giờ lại thấy cô ôm đầu giãy nảy như bị điên... Hắn thực sự cạn lời, không biết phải đối phó với sinh vật này thế nào.

“T-Tôi…”

Tôi quay sang nhìn hắn, mặt mếu máo như sắp tận thế, hoàn toàn quên sạch sành sanh chuyện giận dỗi ban nãy.

“...tôi để quên hành lý ở Cổng Phân Giới rồi…”

Hắn trợn tròn mắt, đơ người mất mấy giây như không tin vào tai mình.

“Thật luôn?” Hắn hỏi lại, giọng đầy vẻ hoang mang.

“Ừm.” Tôi gật đầu lia lịa, sụt sịt mũi ra vẻ đáng thương hết mức có thể. “Anh... anh có biết cách nào lấy lại không?”

Hắn nhìn tôi chằm chằm một lúc lâu, rồi thở dài thườn thượt đầy bất lực. Chắc hắn đang tự hỏi kiếp trước mình tạo nghiệp gì mà giờ phải dây dưa với tôi.

“Trước mắt cứ về Đại Điện đã. Nếu thấy hành lý vô chủ để đó, thể nào lính canh cũng gửi sang kho lưu trữ thôi. Tôi sẽ cho người đi lấy sau.”

“Anh cáo à…”

Tôi lập tức đan hai tay vào nhau, mắt chớp chớp lấp lánh nhìn hắn đầy ngưỡng mộ (và nịnh nọt).

Tự dưng thấy cái bản mặt khó ưa của anh ta cũng... không đến nỗi nào. Thậm chí còn toả ra hào quang của sự giàu có và quyền lực.

“Đi nhanh lên, sắp muộn rồi.” Hắn quay đi, nhưng bước chân có vẻ nhanh hơn để trốn tránh ánh mắt "biết ơn" quá đà của tôi.

“Rõ!”

Tôi hô to, hí hửng chạy theo sau.

He he, thôi thì cứ có chỗ ăn chỗ ở cái đã rồi tính tiếp. Người ta bảo “có thực mới vực được đạo”, giờ hành lý – nguồn sống duy nhất – cũng để quên mất rồi, không có tiền thì có mà cạp đất mà ăn. Chịu chết chứ làm sao xoay xở được giữa cái chốn lạ nước lạ cái này. Thế nên, bám theo “đại gia” vẫn là thượng sách! Chưa kể, đi theo hắn mình còn có cơ hội... tiêu tiền của hắn để trả thù cho bõ ghét. Ha ha ha ha! Ý tưởng tuyệt vời!

Trông anh ta có vẻ có “cơ to”, lại còn sai khiến được người khác, đi theo chắc chắn sẽ được ăn sung mặc sướng, chăn ấm đệm êm hơn là bám đuôi ông anh lang bạt kỳ hồ, nay đây mai đó kia.

Xin lỗi anh nhé, em cũng quý anh lắm, nhưng vật chất quyết định ý thức mà! Ha ha!

Download

Like this story? Download the app to keep your reading history.
Download

Bonus

New users downloading the APP can read 10 episodes for free

Receive
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download NovelToon APP on App Store and Google Play