0.2 - A revised history

Ta viết những dòng này bằng mực đen, trên giấy da đã được chuẩn bị sẵn, trong một căn phòng không cửa sổ. Ánh sáng đến từ ba ngọn nến, không hơn, không kém. Bởi ánh sáng quá nhiều khiến người ta nhìn thấy những điều không nên thấy.

Trước khi Konoha được gọi bằng cái tên ấy, vùng đất này không có hình hài rõ ràng. Chỉ có chiến tranh.

Những thung lũng bị chia cắt bởi thù hận, những con sông mang tên các trận đồ cũ, và những cánh rừng mà mỗi gốc cây đều từng chứng kiến máu đổ. Các dòng họ lớn nhỏ trỗi dậy rồi suy tàn như sóng vỗ. Không có vua. Chỉ có kẻ mạnh hơn hôm qua.

Người dân không gọi đó là loạn lạc. Họ gọi đó là trật tự tự nhiên.

Cho đến khi Hashirama của dòng Senju xuất hiện.

Sử sách gọi ông là Hashirama Kẻ Dẹp Loạn, người đã gom những mảnh đất rách nát thành một hình hài duy nhất, bằng gươm, bằng hôn ước, và bằng những lời thề được thốt ra trên xương người chết. Ông không phải là kẻ đầu tiên mơ về một vương quốc, nhưng là người đầu tiên đủ sức buộc giấc mơ ấy thành hiện thực.

Konoha, sau ngày thống nhất, mang hình dáng của một lòng chảo khổng lồ: núi bao quanh như vành miện, sông cắt ngang như mạch máu, rừng già ôm trọn những vùng đất thấp. Đó là vùng đất dễ phòng thủ, khó xâm lăng, và cũng khó rời bỏ. Người ta nói Hashirama chọn nơi này không chỉ vì địa thế, mà vì nó buộc những kẻ từng là thù địch phải nhìn thấy nhau mỗi ngày.

Người Konoha có một thói quen kỳ lạ: họ không gọi đất bằng tên hành chính, mà bằng tên dòng họ. Biển Uzumaki. Núi Hyuga. Vành nam Uchiha. Rừng Nara. Sa mạc Sabaku. Như thể đất không thuộc về vương quyền, mà vương quyền chỉ là kẻ tạm thời đứng tên hộ đất đai của các gia tộc.

Họ thờ cúng rất nhiều thứ. Thần rừng, thần gió, tổ tiên, những vị vua đã chết, và cả chính ký ức của mình.

Nhưng hơn tất cả, họ đều có chung một niềm tin, rằng thế giới này được tạo bởi Bảy vị Thần Cổ, mỗi vị thần tượng trưng cho một điều khác nhau. Sinh - Tử - Chiến - Trí - Trật tự - Hỗn loạn - Ký ức, họ đặt tên các vị thần như thế. Họ cho các vị đấng tối cao ấy là những người quyết định vận mệnh của Konoha, rằng thế giới sẽ diệt vong nếu làm trái lời Cổ Thần.

Thế nên đã có biết bao cuộc hiến tế diễn ra, hi sinh những mạng sống khác nhau để có thể nhìn thấy thứ gọi là 'lời tiên tri'.

Mỗi dòng họ cũng có nghi lễ riêng, mỗi lãnh địa có biểu tượng riêng, nhưng tất cả đều quỳ gối trước ngai vàng Senju. Ít nhất là trên giấy.

Ngai vàng ấy được truyền qua nhiều đời, mỗi đời lại bớt đi một phần hào quang ban đầu. Và rồi, vào một thời điểm mà sử thi gọi là êm ấm, vương quyền rời khỏi tay Senju để đến với Sarutobi.

Không có chiến tranh lớn được ghi lại. Không có phản loạn. Không có máu trên bậc đá, ít nhất là không trong những trang ta được phép chép. Sử thi nói rằng đó là sự đồng thuận của các gia tộc, là bước chuyển mình cần thiết để giữ ổn định cho Konoha. Một sự thay đổi hợp lẽ, hợp tình, và được toàn dân ủng hộ.

Ta đã chép lại điều đó, từng chữ một.

Nhưng những gì không được ghi lại, đó mới là phần thật sự của Konoha.

Trong phòng lưu trữ, có những bản thảo cũ hơn. Giấy đã ngả màu, mực đã phai, và một số đoạn bị cố tình cạo đi. Ta từng đọc chúng khi còn trẻ, trước khi hiểu rằng trí nhớ quá tốt là một dạng nguy hiểm. Những bản thảo ấy kể về các hiệp ước ký trong đêm, về hôn phối không có tình yêu, về những đứa trẻ được sinh ra để làm cầu nối, hoặc làm vật thế chấp.

Chúng không mâu thuẫn hoàn toàn với lịch sử chính thức. Chúng chỉ nói nhiều hơn mức cần thiết.

Khi Konoha lớn mạnh, lịch sử cũng được chỉnh sửa cho phù hợp. Những chiến thắng trở nên gọn gàng hơn. Những thất bại được gộp chung lại thành "cái giá phải trả". Và mỗi khi quyền lực đổi chủ, một vài đoạn trong biên niên sử được viết lại bằng nét chữ mới - cứng cáp hơn, tự tin hơn, và ít câu hỏi hơn.

Ta đã từng thắc mắc liệu có tồn tại một phiên bản lịch sử hoàn chỉnh hay không. Một bản ghi chép trung thực, không bị mài mòn bởi lợi ích và sợ hãi. Nhưng càng chép, ta càng hiểu rằng lịch sử không bao giờ đi trước quyền lực.

Sự thật luôn đến sau.

Nó đến muộn, lặng lẽ, và thường chỉ tồn tại trong lời thì thầm, nó nằm giữa hai trang giấy, trong những khoảng trống mà không ai muốn lấp đầy. Và đôi khi, nó không đến chút nào.

Ta đặt bút xuống, hoàn thành chương viết về Sự Thống Nhất Vĩ Đại của Konoha. Bản thảo này sẽ được sao chép, phân phát, và dạy lại cho các thế hệ sau. Trẻ em sẽ học nó như một câu chuyện khởi nguồn đáng tự hào. Người lớn sẽ trích dẫn nó khi cần biện minh.

Còn ta, ta cất đi bản nháp cũ hơn, nơi có những dòng chữ bị gạch xóa, và những câu hỏi chưa từng được trả lời.

Là một kẻ nhỏ bé ghi chép lại những câu chuyện cổ xưa, ta luôn phải hiểu rằng lịch sử không nói dối, nó chỉ nói điều mà quyền lực cho phép.

Và ở Konoha, quyền lực luôn biết chính xác mình muốn được nhớ như thế nào.

...oooOOOooo...

Download

Like this story? Download the app to keep your reading history.
Download

Bonus

New users downloading the APP can read 10 episodes for free

Receive
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download NovelToon APP on App Store and Google Play