Năm đó nàng rời đi, không lời hẹn ước, không ngày trở lại. Thế giới của cô như một cuốn phim tua chậm, dừng lại ngay khoảnh khắc bóng lưng Pangjie khuất dần sau dòng người hối hả. Người ta nói thời gian là liều thuốc chữa lành mọi vết thương, nhưng đối với Mable thời gian chỉ là cái cớ để nỗi nhớ nàng ngày một đong đầy.
Cô không sợ cái thời gian dài đằng đẵng, cũng chẳng sợ đông đến rét buốt. Cô chỉ sợ đến ngày gặp lại, trong tay nàng lại đang nắm chặt một bàn tay khác, nhìn cô với ánh nhìn xa lạ!
Truyện này do Tớ đến gòi nè cho phép NovelToon đăng tải, nội dung chỉ là quan điểm của bản thân tác giả, không thể hiện lập trường của NovelToon
[BleJie] Chờ Cho Tới Khi Em Về! Comments