"Người ta sinh ra từ tình yêu. Còn tôi sinh ra từ tham vọng."
Tôi là bản thử nghiệm đầu tiên của tội ác nhưng lại chẳng có chút giá trị nào cho mưu đồ của kẻ có tham vọng xấu xí đó. Chính vì thế tôi–thí nghiệm bị coi là phế phẩm đã bị vứt bỏ như một món đồ chơi hỏng.
─────────────────────────
Trong hành trình lang thang vô định , tôi bắt đầu bằng sự trống rỗng tuyệt đối. Tôi nhìn thấy những giọt nước mắt lăn trên má người khác mà không hiểu vì sao. Tôi nghe thấy tiếng cười vang giữa phố mà không biết điều gì khiến lồng ngực con người rung lên. Và tôi như “kẻ vô danh giữa những tâm hồn” hiện hữu mà không tồn tại, sống mà chẳng biết sống là gì.
Nhưng rồi, dần dần, từng mảnh ghép của cảm xúc bắt đầu hé lộ. Một bàn tay chìa ra, một nụ cười không tính toán, một cái nắm tay khi đêm xuống lạnh–những điều giản đơn nhất của loài người lại trở thành bài học lớn lao nhất cho một sinh vật vốn chỉ được sống trong sự vô cảm
"Cảm xúc của con người thật khó hiểu ! "
─────────────────────────
Truyện này do ᑕᗩᖇOT cho phép NovelToon đăng tải, nội dung chỉ là quan điểm của bản thân tác giả, không thể hiện lập trường của NovelToon
[ ĐN BNHA ] Người Học Việc Của Cảm Xúc Comments