Văn Án!
Em vs anh từng yêu nhau từ cấp 3 rồi đại học,chúng ta yêu nhau 7năm cưới nhau 5năm ,em nghĩ chúng ta có thể sống vậy tới cuối đời,nghĩ tới ngày em nhắm mắt xuôi tay mà vẫn có thể nhìn anh lần cuối em cũng đã mãn nguyện,chờ 7năm đó nó kéo em vào khoảng không chờ anh mãi...và cuối cũng em cũng đã thấy anh làm điều đó,điều mà em chờ đợi mong ngóng khi anh đã chao em chiếc nhẫn cho em,lần đầu giọt lệ em rơi vì hạnh phúc chứ ko phải bất hạnh...
Em đã từng có cuộc sống bất hạnh,điều đó làm anh thêm yêu em,nhưng 12 năm đã là khoảng thời gian khiến chúng ta có sự cãi vã...,nhiều lúc thấy em ngồi khóc uất ức trong góc tối lòng anh cũng đau nhói lắm chứ,anh đã từng hứa sẽ bảo vệ người anh yêu,sẽ làm người anh thương trở thành người hạnh phúc nhất vậy mà anh lại ko làm đc,anh thấy mình thật tệ,nếu được làm lại liệu em có chọn anh không?...
Kết thúc văn án!
Văn án thôi mà thấy mik viết như muốn viết tiểu thuyết vậy nè Mọi người ơi đọc hoan hỉ nhé!
-No Toxic
-Có vài chỗ viết sai chính tả(thiếu dấu hoặc thiếu chữ,sai số,có nhiều thời gian sẽ không chùng với số tuổi)
-Ko có H(có Skinship bạo thoai)
-Đọc và bình luận nhiều chút(thích đọc bình luận)
-Có viết những câu nói tục
-có gì sai sót có thể góp ý nhó Tác giả truyện:Hẹ Hẹ Hẹ
Làm Lại Kiếp Người...[Duonghung] Comments