Chap 12: Nói chuyện với Dương Nghiêm

Mộng Tịch nằm trên giường bệnh, tâm tình đã chuyển biến tốt hơn, cô cũng không nghĩ đến việc tự sát hay giày vò bản thân mình nữa. Nếu cô chết, người chịu thiệt chắc chắn là cha cô và nhà họ Chu. 

Cô không ngủ, chỉ là cơ thể còn rất đau nhức nên mới nằm lì ở giường. Tiếng cửa phòng bệnh được đẩy nhẹ ra, nhưng đủ để Mộng Tịch nghe được, cô đoán chừng là y tá vào tiêm thuốc.

“Mộng Tịch.”

Giọng nói trầm ấm của Dương Nghiêm vang lên, cô hơi ngạc nhiên vì sự xuất hiện của anh.

“Bác sĩ Dương, anh đến là có chuyện gì sao?” Cô gượng mình ngồi dậy, nghĩ rằng anh có chuyện quan trọng nên mới đích thân đến.

“Không có gì, chỉ là đến tiêm thuốc thôi.”

Mộng Tịch hơi bất ngờ vì câu trả lời này. Cô không tin một phó Khoa lại nhàn rỗi đến như vậy, ngay cả công việc hàng ngày của các y tá cũng tự mình đích thân đi làm.

Anh tiêm vào khủy tay Mộng Tịch, thuốc đi vào bên trong, cô thấy hơi nhức. Mộng Tịch vốn không giỏi chịu đau, mặt cô khẽ nhăn lại.

“Đã xong rồi.” 

Dương Nghiêm bỏ ống tiêm vào khay y tế rồi tháo bao tay ra. Nhân tiện, anh gỡ miếng gạc trên trán cô ra, kiểm tra vết thương trên đó.

“Đường may rất đẹp, không có dấu hiệu bị nhiễm trùng, hy vọng sẽ không để lại sẹo.”

Mộng Tịch khẽ mỉm cười, cô gật đầu cảm ơn anh. Hai ngày nay ở trong bệnh viện, đều là nhờ Dương Nghiêm tận tình giúp đỡ, chăm sóc cô. Còn cái người mà cô gọi là chồng kia, lại bặt vô âm tín. Cũng không biết là hắn đang bận rộn công việc, hay lại đang vui vẻ bên người phụ nữ khác nữa.

Dương Nghiêm đứng một bên quan sát động tĩnh của Mộng Tịch. Anh lấy ra trong túi áo một lọ thuốc nhỏ đưa cho cô.

“Buổi tối trước khi đi ngủ, bôi cái này vào chỗ đó. Nó sẽ làm dịu vết thương, giúp cô đỡ đau hơn.”

Mộng Tịch nhận lấy, chợt hiểu ra ý anh, mặt có chút thẹn mà đỏ lên. Cô biết anh là bác sĩ, hiển nhiên sẽ biết vùng thân dưới cô bị tổn thương nghiêm trọng thế nào. Đối với anh có lẽ vô cùng bình thường, còn với cô lại là chuyện kín đáo không muốn cho ai biết. Hơn nữa anh còn là đàn ông nên càng khiến sự ngại ngùng của cô thêm bội phần.

“Là bị người ta cưỡng ép sao?” Dương Nghiêm khẽ thở dài, anh vốn không định hỏi, song lại không có cách nào kiềm nén được.

Mộng Tịch có chút trầm tư, bàn tay nắm nhẹ lấy hai bên gấu áo bệnh nhân. Cô có thể chọn cách im lặng, nhưng mà cô lại chọn nói ra, bởi vì Mộng Tịch không muốn anh hiểu lầm theo những gì mà anh nghĩ.

“Không phải, là do tôi tự nguyện.”

Cô đưa mắt nhìn chỗ khác, miệng cười tự chế giễu bản thân. Bởi cái thứ mà cô tôn thờ bằng tình yêu, không tiếc lòng tự trọng của mình mà đổi lấy, đến cuối cùng, lại mang đến cho cô kết cục cay đắng như vậy.

“Dương Nghiêm, anh có nghĩ tôi là loại đàn bà trơ trẽn không? Cướp đi tình yêu của người khác, lại còn giở thủ đoạn, muốn người ta lên giường với mình.”

Anh nhất thời không biết nói gì, vì những gì cô trải lòng thật sự quá khác so với những điều anh từng nghĩ. Tuy vậy, Dương Nghiêm vẫn có một niềm tin đặc biệt với cô gái này, tin tưởng cô là vì có nỗi khổ riêng trong lòng.

“Mộng Tịch, sau này cô đừng tự hành hạ bản thân mình như thế. Thật ra chúng ta trong đời đều sẽ có những lúc quyết định sai lầm, nhưng mà nếu không thử, liệu rằng bản thân có cam tâm không? Tôi nghĩ rằng chuyện gì cũng phải có cái nguyên nhân của nó cả, mọi khía cạnh của cuộc sống này luôn thiên biến, chỉ có người trong cuộc mới có quyền định đoạt nó, là đúng hay sai mà thôi.”

Dương Nghiêm nói rất nhiều, anh cũng không biết Mộng Tịch nghe lọt tai được mấy lời. Anh vốn bận, không thể ở lại được lâu nên rời đi. Với lại, Dương Nghiêm cũng muốn cho cô một khoảng không gian riêng, để cô tịnh tâm suy nghĩ lại mọi chuyện. 

Anh đi rồi, Mộng Tịch ngồi một mình ở trong phòng, mắt hướng ra nhìn chùm hoa bằng lăng bên ngoài cửa sổ. Trời nổi gió mạnh, những bông hoa không ngừng lay động trước gió, nhưng vẫn cố níu mình lại trên mấy nhánh cây mảnh khảnh.

Cô khẽ cười, trách bản thân mình khờ dại. Đến cả những bông hoa nhỏ bé như thế vẫn đấu tranh kiên cường, mạnh mẽ để dành giật sự sống thì cô có quyền gì mà nhu nhược tước bỏ đi sinh mệnh quý giá mà cha mẹ cô ban tặng?

Cửa phòng bệnh lại được mở ra lần nữa, Mộng Tịch cứ ngỡ là Dương Nghiêm quay lại. Cô theo quán tín, ngoảnh đầu về hướng cửa:

“Bác sĩ…”

Cô nuốt lại chữ ‘Dương’ vào trong, bởi vì người đứng trước mặt cô lúc này, không phải anh mà là hắn- Tề Khang Vũ.

“Bất ngờ đến không nói nên lời à?”

Hắn khí chất cao ngạo, hai tay đút vào trong túi quần, thong thả tiến lại bên ghế sofa ngồi xuống. 

Mộng Tịch không hiểu sao Tề Khang Vũ lại đến đây, nhưng bây giờ cô vẫn chưa chuẩn bị tinh thần đối mặt với hắn. Cô nằm xuống, quay lưng lại với phía hắn rồi kéo chăn lên trùm kín mình.

Tề Khang Vũ đối với thái độ này của Mộng Tịch, trong lòng hắn cực kỳ khó chịu. Rõ ràng là những hậu quả này, đều là cô tự mình chuốc lấy, nhưng cô lại đóng vai nạn nhân, tỏ ra rằng mình đáng thương với đời. Hắn càng khinh rẻ mà đá xéo cô một cái:

“Chu Mộng Tịch, nghe nói cô tự sát nhỉ? Vậy tại sao không chết theo mẹ cô đi. Để lão già Chu kia phải đau khổ, hối hận vì đã gả cô cho tôi. Và kết cục sẽ tốt đẹp biết bao khi một nhà ba người họ Chu gặp nhau dưới cửu tuyền chứ.”

Cô nằm trên giường, nghe rõ mồn một những lời hắn nói. Tề Khang Vũ quả thật cay độc, hắn sỉ nhục cô đã đành, lại còn nguyền rủa cha cô và bất kính với người đã khuất là mẹ cô nữa. Mộng Tịch nhắm chặt mắt nhưng vẫn không ngăn được những giọt nước mắt nóng hổi đang ừng ực tuôn ra. Cô nắm chặt tay, khuôn ngực gồng lên kiềm nén tiếng nấc trong cổ họng.

Hot

Comments

no tran

no tran

Ly hôn là tốt nhất 🙁🙁🙁🙁🙁Vạch mặt thg Na9 ra vì tình yêu thương ☹️☹️☹️☹️☹️kể cả mẹ con phụ lão già cũng sẽ bị LIỆT THÊ

2022-09-05

0

Huệ Hoa

Huệ Hoa

đây mà là na9 sao...cực ghet,,ong cực bẩn nữa

2022-05-16

0

🦔nhím🦔

🦔nhím🦔

na9 như bị tâm thần ấy ạ má có bị chạm mạch ko anh:))

2022-02-27

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chap 1: Hôn nhân thương mại
2 Chap 2: Ở bên người phụ nữ khác
3 Chap 3: Bị gây khó dễ
4 Chap 4: Nổi cơn tức giận
5 Chap 5: Đợi
6 Chap 6: Tính kế
7 Chap 7: Cô còn có tư cách cầu xin sao? (H)
8 Chap 8: Độc ác
9 Chap 9: Tự sát
10 Chap 10: Đổ cháo lên đầu
11 Chap 11: Lời cảnh cáo từ Tề Trác Phong
12 Chap 12: Nói chuyện với Dương Nghiêm
13 Chap 13: Nổi sợ của Mộng Tịch
14 Chap 14: Trở thành kẻ ăn cắp
15 Chap 15: Căn nhà gỗ trong vườn
16 Chap 16: Nổi sợ của Tề Khang Vũ
17 Chap 17: Bóng đen quá khứ
18 Chap 18: Đem đổ đi
19 Chap 19: Ở cửa hàng trang sức, gặp tình nhân của hắn
20 Chap 20: Đến mộ mẹ
21 Chap 21: Dự tiệc (1)
22 Chap 22: Dự tiệc (2)
23 Chap 23: Khuyên tai ngọc phỉ thuý xanh
24 Chap 24: Bước đầu âm mưu
25 Chap 25: Trừng phạt giúp cô tình nhân bé nhỏ
26 Chap 26: Hoan ái với người phụ nữ khác (H)
27 Chap 27: Rối loạn nhân cách
28 Chap 28: Phát điên
29 Chap 29: Ám hại
30 Chap 30: Người chồng trên danh nghĩa!
31 Chap 31: Đột ngột thay đổi
32 Chap 32: Ảo giác
33 Chap 33: Yêu không đền đáp
34 Chap 34: Bổn phận vợ chồng
35 Chap 35: Chiếc váy bị bẩn
36 Chap 36: Chu Bá Thành về nước
37 Chap 37: Cưỡng ép (H)
38 Chap 38: Tiếng nổ vang trời
39 Chap 39: Âm mưu kinh hoàng được giấu kín
40 Chap 40: Bị dị ứng
41 Chap 41: Vương Lĩnh gặp tai nạn
42 Chap 42: Để Thẩm Tình gả cho Vương Lĩnh
43 Chap 43: Hôn lễ máu
44 Chap 44: Khiến ả đường đường chính chính bước vào Tề gia
45 Chap 45: Bắt cóc
46 Chap 46: Lựa chọn
47 Chap 47: Nghiệt duyên
48 Chap 48: Con gái nhà họ Chu
49 Chap 49: Một mình nhận tội
50 Chap 50: Tủi thân
51 Chap 51: Nghi hoặc
52 Chap 52: Là kỷ vật của mẹ em
53 Chap 53: Cô gái năm đó, là cô sao?
54 Chap 54: Người đàn ông trong tấm ảnh
55 Chap 55: Mễ Yến Thanh có thai
56 Chap 56: Xuân Ái và Bá Thành, từng yêu nhau sâu đậm
57 Chap 57: Trái đất tròn
58 Chap 58: Xô xát
59 Chap 59: Bất mê chấp ngộ
60 Chap 60: Giác mạc của cô, đem cho Yến Thanh đi
61 Chap 61: Anh đã từng đến mộ mẹ tôi bao giờ chưa?
62 Chap 62: Lòng dạ con người đáng sợ đến mức nào?
63 Chap 63: Không có nhiều hay ít, chỉ có còn yêu hay hết yêu
64 Chap 64: Trừ khi ông chết
65 Chap 65: Tra tấn tinh thần
66 Chap 66: Vạch mặt
67 Chap 67: Tận cùng của nổi đau
68 Chap 68: Kết thúc (1)
69 Chap 69: Kết thúc (2)
70 Chap 70: Sống cùng sống, chết cùng chết
71 Chap 71: Cóc ghẻ mà cứ ngỡ mình là thiên nga
72 Chap 72: Rốt cuộc cô muốn làm gì?
73 Chap 73: Hạ thuốc
74 Chap 74: Tôi sẽ tiễn anh xuống địa ngục!
75 Chap 75: Trút cơn thịnh nộ
76 Chap 76: Tội ăn cắp
77 Chap 77: Vì cái cớ gì, Tề Khang Vũ lại sinh ra cảm giác muốn bảo vệ cô?
78 Chap 78: Hành động kỳ lạ
79 Chap 79: Sẽ có ngày tôi cho anh được toại nguyện
80 Chap 80: Anh cưới tôi để làm gì?
81 Chap 81: Hãy tự biết rõ thân phận của mình một chút
82 Chap 82: So với vợ của hắn thì người phụ nữ kia là cái thá gì?
83 Chap 83: Hứa với mẹ, sẽ khiến hắn nếm trải cảm giác sống không bằng chết
84 Chap 84: Em lấy hắn, vì hận thù
85 Chap 85: Dìm xuống bồn rửa mặt
86 Chap 86: Trả đũa
87 Chap 87: Khách quý đến chơi, vinh dự quá rồi!
88 Chap 88: Cũng chỉ là một ả tình nhân suốt ngày lả lơi bên cạnh hắn
89 Chap 89: Chuyện mình làm thì tự mình chịu
Chapter

Updated 89 Episodes

1
Chap 1: Hôn nhân thương mại
2
Chap 2: Ở bên người phụ nữ khác
3
Chap 3: Bị gây khó dễ
4
Chap 4: Nổi cơn tức giận
5
Chap 5: Đợi
6
Chap 6: Tính kế
7
Chap 7: Cô còn có tư cách cầu xin sao? (H)
8
Chap 8: Độc ác
9
Chap 9: Tự sát
10
Chap 10: Đổ cháo lên đầu
11
Chap 11: Lời cảnh cáo từ Tề Trác Phong
12
Chap 12: Nói chuyện với Dương Nghiêm
13
Chap 13: Nổi sợ của Mộng Tịch
14
Chap 14: Trở thành kẻ ăn cắp
15
Chap 15: Căn nhà gỗ trong vườn
16
Chap 16: Nổi sợ của Tề Khang Vũ
17
Chap 17: Bóng đen quá khứ
18
Chap 18: Đem đổ đi
19
Chap 19: Ở cửa hàng trang sức, gặp tình nhân của hắn
20
Chap 20: Đến mộ mẹ
21
Chap 21: Dự tiệc (1)
22
Chap 22: Dự tiệc (2)
23
Chap 23: Khuyên tai ngọc phỉ thuý xanh
24
Chap 24: Bước đầu âm mưu
25
Chap 25: Trừng phạt giúp cô tình nhân bé nhỏ
26
Chap 26: Hoan ái với người phụ nữ khác (H)
27
Chap 27: Rối loạn nhân cách
28
Chap 28: Phát điên
29
Chap 29: Ám hại
30
Chap 30: Người chồng trên danh nghĩa!
31
Chap 31: Đột ngột thay đổi
32
Chap 32: Ảo giác
33
Chap 33: Yêu không đền đáp
34
Chap 34: Bổn phận vợ chồng
35
Chap 35: Chiếc váy bị bẩn
36
Chap 36: Chu Bá Thành về nước
37
Chap 37: Cưỡng ép (H)
38
Chap 38: Tiếng nổ vang trời
39
Chap 39: Âm mưu kinh hoàng được giấu kín
40
Chap 40: Bị dị ứng
41
Chap 41: Vương Lĩnh gặp tai nạn
42
Chap 42: Để Thẩm Tình gả cho Vương Lĩnh
43
Chap 43: Hôn lễ máu
44
Chap 44: Khiến ả đường đường chính chính bước vào Tề gia
45
Chap 45: Bắt cóc
46
Chap 46: Lựa chọn
47
Chap 47: Nghiệt duyên
48
Chap 48: Con gái nhà họ Chu
49
Chap 49: Một mình nhận tội
50
Chap 50: Tủi thân
51
Chap 51: Nghi hoặc
52
Chap 52: Là kỷ vật của mẹ em
53
Chap 53: Cô gái năm đó, là cô sao?
54
Chap 54: Người đàn ông trong tấm ảnh
55
Chap 55: Mễ Yến Thanh có thai
56
Chap 56: Xuân Ái và Bá Thành, từng yêu nhau sâu đậm
57
Chap 57: Trái đất tròn
58
Chap 58: Xô xát
59
Chap 59: Bất mê chấp ngộ
60
Chap 60: Giác mạc của cô, đem cho Yến Thanh đi
61
Chap 61: Anh đã từng đến mộ mẹ tôi bao giờ chưa?
62
Chap 62: Lòng dạ con người đáng sợ đến mức nào?
63
Chap 63: Không có nhiều hay ít, chỉ có còn yêu hay hết yêu
64
Chap 64: Trừ khi ông chết
65
Chap 65: Tra tấn tinh thần
66
Chap 66: Vạch mặt
67
Chap 67: Tận cùng của nổi đau
68
Chap 68: Kết thúc (1)
69
Chap 69: Kết thúc (2)
70
Chap 70: Sống cùng sống, chết cùng chết
71
Chap 71: Cóc ghẻ mà cứ ngỡ mình là thiên nga
72
Chap 72: Rốt cuộc cô muốn làm gì?
73
Chap 73: Hạ thuốc
74
Chap 74: Tôi sẽ tiễn anh xuống địa ngục!
75
Chap 75: Trút cơn thịnh nộ
76
Chap 76: Tội ăn cắp
77
Chap 77: Vì cái cớ gì, Tề Khang Vũ lại sinh ra cảm giác muốn bảo vệ cô?
78
Chap 78: Hành động kỳ lạ
79
Chap 79: Sẽ có ngày tôi cho anh được toại nguyện
80
Chap 80: Anh cưới tôi để làm gì?
81
Chap 81: Hãy tự biết rõ thân phận của mình một chút
82
Chap 82: So với vợ của hắn thì người phụ nữ kia là cái thá gì?
83
Chap 83: Hứa với mẹ, sẽ khiến hắn nếm trải cảm giác sống không bằng chết
84
Chap 84: Em lấy hắn, vì hận thù
85
Chap 85: Dìm xuống bồn rửa mặt
86
Chap 86: Trả đũa
87
Chap 87: Khách quý đến chơi, vinh dự quá rồi!
88
Chap 88: Cũng chỉ là một ả tình nhân suốt ngày lả lơi bên cạnh hắn
89
Chap 89: Chuyện mình làm thì tự mình chịu

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play