Chương 12: Nữ nhân dơ bẩn

Nghe thấy lời hắn nói, nàng liền sững người, trái tim đột nhiên nhói lên, trong lòng dần loạn, hoảng sợ giống như bí mật giấu kín bấy lâu nay tưởng chừng đã biến mất lại đột nhiên bị vạch trần.

Nàng hốt hoảng, môi đỏ khẽ run, mấp máy thều thào:

" Huynh....huynh đã biết?!"

Tần Duật rũ mắt nhìn nàng, giọng nói đều là khinh thường chán ghét:

" Ngươi nghĩ có thể giấu được bao lâu? Đường đường mẫu nghi thiên hạ, lại trong bảy ngày hành hương tư thông với kẻ khác! Ngươi không thấy bản thân mình thật dơ bẩn hay sao?"

Từng câu từng chữ hắn nói giống như ma quỷ len lỏi vào đầu óc nàng. Ký ức bảy ngày kia tưởng như đã bị gạt bỏ hết nay lại mồn một rõ ràng xuất hiện. Nàng hoảng sợ ôm đầu, gương mặt vùi sâu vào vạt áo.

" Ta không có, ta không có!! "

Nàng hoảng sợ đến mức toàn thân run rẩy, thân thể nhỏ bé thu lại thành một đoàn.

Mà hắn, chứng kiến nàng như thế lại chẳng có chút động tâm. Hắn ngồi xuống, vươn tay nắm lấy tóc nàng lôi về phía sau, ép nàng ngẩng mặt đối diện với hắn.

" Ngươi dơ bẩn như vậy, hiện tại còn hạ xuân dược muốn cùng trẫm mưa móc? Ngươi nhìn lại bản thân ngươi, có thật sự rất ti tiện hay không?!"

Mắt nàng mù sương nhìn miệng hắn lạnh lùng buông xuống từng câu vũ nhục. Trái tim không kiềm được mà đau thắt lại. Bí mật dơ bẩn như thế bị chính người mình yêu vạch trần, hắn lại chẳng chút kiêng nể từng câu lăng mạ nàng ti tiện. Còn có nỗi đau đớn nào hơn như thế.

Nàng lắc đầu, chân tay vung loạn muốn tránh khỏi tay hắn. Mà nàng càng muốn tránh, hắn lại càng siết chặt lấy tóc nàng.

Tần Duật nhìn gương mặt nhỏ tinh xảo thấm đẫm nước mắt trước mặt, nàng bởi vì muốn tránh thoát hắn mà mặt nhỏ đã nghẹn khuất đỏ bừng, dục vọng như thủy triều bên trong lại càng gào thét đòi phóng thích.

Dược mạnh phát tác đến đỉnh điểm, hắn không còn không chế được bản thân nữa. Hai tay túm lấy người nàng ôm lên, giống như ném đồ vật mà ném tới trên giường.

Gia Ninh bị ném mạnh, đầu liền đập xuống cạnh giường mà choáng váng.

Nàng còn chưa kịp phản ứng đã bị hắn xông đến điên cuồng xé rách y phục.

" Buông ta ra! Tần Duật! Đừng chạm vào ta!!"

Nàng liên tục gào thét muốn kháng cự, nhưng lại không thể nào thoát khỏi được cánh tay hắn.

Bị cưỡng bức là cảm giác đáng sợ như thế nào, nàng cũng đã nếm đủ. Cho dù hắn có là người nàng yêu, nàng cũng không lại muốn bị cưỡng bức thêm lần nữa.

Hắn điên cuồng xé vạt áo, xuân dược ngấm sâu khiến hắn dần mất đi lí trí, không còn tỉnh táo. Trong đầu chỉ một mực điên cuồng muốn nhanh chóng thoả mãn dục vọng đang gào thét.

" Không phải ngươi muốn cùng trẫm hoan ái sao?! Hiện tại liền cho ngươi! Liền cho ngươi toại nguyện!!"

" Không muốn!! Ta không muốn!!"

Nàng liền tục lắc đầu, kêu khóc đến khàn cả cổ họng, nước mắt ướt đẫm gò má thơm. Y phục chẳng mấy chốc đã bị xé nát, yến đỏ cũng bị xé mất một nửa, còn sót lại mảnh vải vắt trên vai thon, lụa đỏ đối lập với da thịt oánh bạch, càng mang thêm nét câu nhân.

Gia Ninh hoảng sợ kêu lên, hình ảnh trong căn phòng tối tăm lại ám ảnh vây quanh nàng.

Hắn thô lỗ đánh nàng, cường ngạnh chiếm lấy nàng, điên cuồng cắn xé nàng. Nàng không muốn lại trải qua cảm giác ấy thêm lần nữa.

" Đừng chạm vào ta! Đừng chạm vào ta!"

Nàng giống như đột nhiên phát điên, không còn kiểm soát được bản thân nửa, điên cuồng la hét, điên cuồng phản kháng.

Tần Duật động tác đột nhiên khựng lại. Nhìn gương mặt nàng vì hoảng loạn mà tái nhợt đi. Phải sợ hãi đến mức nào con người ta mới trở nên kích động như thế. Phút chốc, trong lòng đột nhiên dấy lên cảm giác đau lòng.

Hắn tức giận lắc đầu, nỗ lực xoá tan đi cảm xúc khác thường trong lòng. Thầm rủa thứ xuân dược chết tiết khiến tinh thần hắn không còn tỉnh táo.

Sự thương hại cũng chỉ thoáng qua trong phút chốc, dục vọng bị kích thích lại bắt đầu kêu gào bao trùm hắn.

Nam nhân thô lỗ mà du tẩu khắp cơ thể nàng, mặc nàng đã gần như phát điên, liền mạnh mẽ xâm chiếm.

Gia Ninh cảm nhận nỗi đau đớn lan tràn khắp cơ thể, lại cũng không thể lên thành tiếng.

Nỗi uất ức, sợ hãi đến cùng cực biến thành tiếng nghẹn ngào nức nở nơi cổ họng.

Nàng buông thõng hai tay, không còn chống cự nữa, để mặc cho nam nhân phía trên phát tiết mà chà đạp.

Nàng nhắm đôi mắt, bàn tay phía dưới chăn không ngừng siết chặt, móng tay ghim sâu vào da thịt mà rỉ máu.

Suốt một đêm, hắn giày vò nàng đến không còn hơi sức. Phát tiết xong, hắn không nói một lời, lạnh lùng mặc lại y phục.

Trước khi đi, chỉ nhìn lại một lần nữ nhân đã thê thảm gục trên nệm giường, ánh mắt chán ghét giống như nhìn một món đồ chơi cũ nát đã vứt bỏ rồi lập tức rời đi.

Mãi cho đến khi tiếng cánh cửa tẩm điện kẽo kẹt đóng lại, nàng mới khẽ run run mi mắt ướt đẫm.

Nàng cứng đờ người, không một chút động đậy. Hai mắt đỡ đẫn nhìn lên xà nhà, nước mắt lại không tiếng động mà chảy ra.

Chapter
1 Chương 1 : Giam cầm
2 Chương 2 : Làm nhục
3 Chương 3 : Dạy dỗ
4 Chương 4 : Khắc lên tim nàng
5 Chương 5 : Hồi gia
6 Chương 6: Đại hôn
7 Chương 7 : Quý phi tàn phế
8 Chương 8: Mỹ nhân ốm yếu
9 Chương 9: Diễu võ giương oai
10 Chương 10: Vấn tội
11 Chương 11: Xuân dược
12 Chương 12: Nữ nhân dơ bẩn
13 Chương 13: Phong Tử Hiên
14 Chương 14: Giai thoại hoàng cung
15 Chương 15: Nam nhân tìm đến.
16 Chương 16: Quân cờ nhà họ Lục
17 Chương 17: Buông tay
18 Chương 18: Tần Du thổ lộ
19 Chương 19: Phượng hoàng nhỏ máu
20 Chương 20: Lạt mềm buộc chặt
21 Chương 21: Trong mắt ngươi, ta vốn đã là một kẻ độc ác
22 Chương 22: Săn bắn đầu xuân
23 Chương 23: Bắt gặp Phong Tử Hiên tắm rửa
24 Chương 24: Khi dễ
25 Chương 25: Thoát thân
26 Chương 26: Thích khách
27 Chương 27: Rơi xuống vực sâu
28 Chương 28: Bạch Tử Ngôn
29 Chương 29: Mối quan hệ khó xử
30 Chương 30: Trái tim lại rung động
31 Chương 31: Quấn quýt triền miên
32 Chương 32: Tìm thấy lối ra
33 Chương 33: Trở về
34 Chương 34: Tấn phong hoàng quý phi
35 Chương 35: Cướp đoạt túi thơm
36 Chương 36: Ngươi muốn hại chết con của trẫm?
37 Chương 37: Trẫm cho ngươi là được!
38 Chương 38: Ghen
39 Chương 39: Nhẫn nhịn
40 Chương 40: Bất an
41 Chương 41: Mất đi hài tử
42 Chương 42: Vu oan giá hoạ
43 Chương 43: Giam vào đại lao
44 Chương 44: Dụng hình
45 Chương 45: Nhận tội
46 Chương 46: Tru di cửu tộc
47 Chương 47: Trả thù
48 Chương 48: Được! Ngươi cứ hận ta đi
49 Chương 49: Sau này sẽ sống tốt
50 Chương 50: Bỏ trốn
51 Chương 51: Tây thành
52 Chương 52: Dạo quanh thị trấn
53 Chương 53: Tiểu gia hoả
54 Chương 54: Đổ bệnh
55 Chương 55: Phong Hương phủ
56 Chương 56: Nữ nhân xinh đẹp đều là hồ ly tinh
57 Chương 57: Gặp lại nam nhân
58 Chương 58: Trương thẩm không muốn, ta muốn!
59 Chương 59: Tiến nhập Phong Hương phủ
60 Chương 60: Nha hoàn gian nhà phụ
61 Chương 61: Lão quản gia sàm sỡ
62 Chương 62: Đưa đến thiện phòng
63 Chương 63: Lần này tránh không thoát
64 Chương 64: Bắt gian
65 Chương 65: Lăng nhục
66 Chương 66: Là tỷ?!
67 Chương 67:
68 Chương 68: Chủ ý của lão phu nhân
69 Chương 69: Ta muốn nàng làm nha hoàn thiếp thân của ta!
70 Chương 70: Chất vấn
71 Chương 71: Ta sai rồi
72 Chương 72:
73 Chương 73:
74 Chương 74: Tố Lan tỷ, hôm nay cho tỷ đi gặp đại ca ta.
75 Chương 75: Bỏ chạy
76 Chương 76: Ngươi muốn đi đâu?
77 Chương 77: Ta muốn lấy nàng làm thê tử
78 Chương 78: Là ngươi
79 Chương 79: Có hỷ
80 Chương 80: Hài tử là của ai
81 Chương 81: Hồi kinh
82 Chương 82: Tướng gia thê tử
83 Chương 83: Ngươi điên rồi
84 Chương 84: Vi đế làm nhất bái
85 Chương 85: Tiến cung
Chapter

Updated 85 Episodes

1
Chương 1 : Giam cầm
2
Chương 2 : Làm nhục
3
Chương 3 : Dạy dỗ
4
Chương 4 : Khắc lên tim nàng
5
Chương 5 : Hồi gia
6
Chương 6: Đại hôn
7
Chương 7 : Quý phi tàn phế
8
Chương 8: Mỹ nhân ốm yếu
9
Chương 9: Diễu võ giương oai
10
Chương 10: Vấn tội
11
Chương 11: Xuân dược
12
Chương 12: Nữ nhân dơ bẩn
13
Chương 13: Phong Tử Hiên
14
Chương 14: Giai thoại hoàng cung
15
Chương 15: Nam nhân tìm đến.
16
Chương 16: Quân cờ nhà họ Lục
17
Chương 17: Buông tay
18
Chương 18: Tần Du thổ lộ
19
Chương 19: Phượng hoàng nhỏ máu
20
Chương 20: Lạt mềm buộc chặt
21
Chương 21: Trong mắt ngươi, ta vốn đã là một kẻ độc ác
22
Chương 22: Săn bắn đầu xuân
23
Chương 23: Bắt gặp Phong Tử Hiên tắm rửa
24
Chương 24: Khi dễ
25
Chương 25: Thoát thân
26
Chương 26: Thích khách
27
Chương 27: Rơi xuống vực sâu
28
Chương 28: Bạch Tử Ngôn
29
Chương 29: Mối quan hệ khó xử
30
Chương 30: Trái tim lại rung động
31
Chương 31: Quấn quýt triền miên
32
Chương 32: Tìm thấy lối ra
33
Chương 33: Trở về
34
Chương 34: Tấn phong hoàng quý phi
35
Chương 35: Cướp đoạt túi thơm
36
Chương 36: Ngươi muốn hại chết con của trẫm?
37
Chương 37: Trẫm cho ngươi là được!
38
Chương 38: Ghen
39
Chương 39: Nhẫn nhịn
40
Chương 40: Bất an
41
Chương 41: Mất đi hài tử
42
Chương 42: Vu oan giá hoạ
43
Chương 43: Giam vào đại lao
44
Chương 44: Dụng hình
45
Chương 45: Nhận tội
46
Chương 46: Tru di cửu tộc
47
Chương 47: Trả thù
48
Chương 48: Được! Ngươi cứ hận ta đi
49
Chương 49: Sau này sẽ sống tốt
50
Chương 50: Bỏ trốn
51
Chương 51: Tây thành
52
Chương 52: Dạo quanh thị trấn
53
Chương 53: Tiểu gia hoả
54
Chương 54: Đổ bệnh
55
Chương 55: Phong Hương phủ
56
Chương 56: Nữ nhân xinh đẹp đều là hồ ly tinh
57
Chương 57: Gặp lại nam nhân
58
Chương 58: Trương thẩm không muốn, ta muốn!
59
Chương 59: Tiến nhập Phong Hương phủ
60
Chương 60: Nha hoàn gian nhà phụ
61
Chương 61: Lão quản gia sàm sỡ
62
Chương 62: Đưa đến thiện phòng
63
Chương 63: Lần này tránh không thoát
64
Chương 64: Bắt gian
65
Chương 65: Lăng nhục
66
Chương 66: Là tỷ?!
67
Chương 67:
68
Chương 68: Chủ ý của lão phu nhân
69
Chương 69: Ta muốn nàng làm nha hoàn thiếp thân của ta!
70
Chương 70: Chất vấn
71
Chương 71: Ta sai rồi
72
Chương 72:
73
Chương 73:
74
Chương 74: Tố Lan tỷ, hôm nay cho tỷ đi gặp đại ca ta.
75
Chương 75: Bỏ chạy
76
Chương 76: Ngươi muốn đi đâu?
77
Chương 77: Ta muốn lấy nàng làm thê tử
78
Chương 78: Là ngươi
79
Chương 79: Có hỷ
80
Chương 80: Hài tử là của ai
81
Chương 81: Hồi kinh
82
Chương 82: Tướng gia thê tử
83
Chương 83: Ngươi điên rồi
84
Chương 84: Vi đế làm nhất bái
85
Chương 85: Tiến cung

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play