3 - Vô Hồn.
Thẩm gia - một danh gia vọng tộc của Từ Sơn Tỉnh Lũy.
Trong tối ngoài sáng đều gây lên những cơn bão dữ dội.
Ngấm ngấm là một con mãng xà gian manh.
Ngoài mặt thì lại tựa một con cự long vảy vàng đang tung hoành vùng vẫy.
Chính là tập đoàn đang không ngừng mở rộng phạm vi của Thẩm gia.
Cùng với nhóm ám vệ được huấn luyện đầy tàn nhẫn trong bóng tối của họ.
Nhóm Ám vệ Hắc Thôi của Ám Môn - Thẩm gia.
Một mặt đảm trách an toàn trong bóng tối.
Một mặt có thể ám sát và làm nhiều chuyện ở nơi ẩn ngầm phía mặt khuất của xã hội.
Chung quy, là không thể lộ ra ánh sáng.
Thẩm gia hào quang lóa mắt, còn những Ám vệ này lại là cái bóng của Thẩm gia.
Những người này khi đã chọn trung thành với Thẩm gia thì sẽ có những đãi ngộ vô cùng tốt.
Bị thương bị bệnh thì sẽ được bệnh viện tư nhân Thẩm gia dùng cách điều trị tốt nhất để khôi phục.
Gia cảnh khó khăn cũng sẽ được cải thiện hẳn hoi.
Gia đình người thân đều sẽ nhận được trợ cấp.
Cho dù họ không may hy sinh hoặc chịu những chấn thương vĩnh viễn, thì trợ cấp đó vẫn sẽ không ngừng lại.
Chung quy, vẫn đảm bảo về lâu về dài.
Nhiều thanh niên muốn kiếm tiền chữa trị cho người thân hoặc trợ cấp cho mấy đứa em đến trường đã tìm đến đây.
Về tin tức vì sao đến được chỗ họ. Thì Thẩm gia có cách thức của riêng mình.
Dĩ nhiên, người đủ điều kiện vượt qua đợt huấn luyện khắc nghiệt cùng mười mấy, hai mươi đợt khảo hạch mới có thể tiến vào lực lượng này.
Ám Vệ Hắc Thôi hùng hậu trung thành, là nhờ vào cách thức được truyền từ nhiều đời của Thẩm gia đó.
Duy nhất người không được hưởng đãi ngộ này, chính là Thập Nhất.
Thập Nhất - Niệm Sơ
/ngủ thiếp đi trong góc hình phòng/
Thập Nhất - Niệm Sơ
/cho dù đã lâm sâu vào vô thức, nhưng chân mày vẫn nhíu chặt, đôi môi mím nhẹ, tựa như đang lạc trong cơn mơ kinh hoàng nào đó/
Hình phòng này, dành riêng cho tù nhân quan trọng mà gia chủ muốn đích thân thẩm vấn cùng những kẻ phản bội.
Thập Nhất tuy không phải cả hai loại đó.
Nhưng vẫn "may mắn" được lãnh đãi ngộ này.
Hơn nữa còn chẳng nhận được những trợ cấp hay hỗ trợ gì như những Ám Vệ Hắc Thôi bình thường khác.
Số tiền ít ỏi bản thân nhận được sau nhiều nhiệm vụ gian nan còn chẳng đủ để no bữa...
Huống hồ là trang trải sinh hoạt bình thường nhất.
Thập Nhất - Niệm Sơ
/mồ hôi đọng trên tóc cậu nhỏ giọt/
Nửa đêm, cơn sốt cao bắt đầu kéo tới.
Thập Nhất - Niệm Sơ
/hơi thở phả ra nóng bỏng/
"Chít chít..." - một con chuột nhắt bò ngang, đụng phải ngón tay cậu.
Thập Nhất - Niệm Sơ
/giật mình, mơ màng mở mắt/
Thập Nhất - Niệm Sơ
/đưa cánh tay bủn rủn lên trán/
Thập Nhất - Niệm Sơ
"Mình sốt thật rồi..."
Thập Nhất - Niệm Sơ
/liếc thoáng qua vết thương trên tay/
Một dòng dịch mủ vàng đục lẫn với máu loãng chảy ra.
Thập Nhất - Niệm Sơ
"Nhiệm vụ ngày mai, phải làm sao đây..."
Thập Nhất - Niệm Sơ
/chống tay cố đứng dậy/
Thập Nhất - Niệm Sơ
"Phải xử lý vết thương ngay thôi..."
Cho dù thế nào, thì "thứ thuốc kia" cũng quá độc hại khi cứ liên tục dùng nhiều đến thế...
Nhất Hào Ca cũng đã nói trước về hậu quả khủng khiếp kia cho cậu.
Nên nếu có thể chỉ xử lý vết thương thì đương nhiên cũng không cần uống "nó" - một thứ thuốc độc giải khát lâm thời.
Thập Nhất - Niệm Sơ
/cố lê thân ra khỏi dãy hành lang dơ bẩn tăm tối của hầm ngục/
Lũ gián và chuột bò qua bò lại nơi mấy góc khuất bóng ám hôn.
Cùng thứ mùi ẩm mốc hôi hám.
Bị bỏ lại sau lối ra vào của hầm ngục.
Gió lạnh rúng rính nhành cây.
Sương đêm đọng trên lá lộp độp rơi xuống đất.
Tẩm nhuận vào mặt bùn ẩm ướt.
Ánh trăng tàn khuyết treo cao, cũng không mấy tỏ tường,
Nhưng chút ánh quang lu mờ ấy vẫn đủ để mắt người nhìn thấy đường đi.
Thập Nhất - Niệm Sơ
/vòng ra con đường mòn đất nhỏ dẫn tới căn phòng gỗ tạm bợ của mình/
Thập Nhất - Niệm Sơ
/xiêu vẹo bước đi/
Thẩm Vị Hàn - tứ thiếu gia
Đi đâu đó? /đột nhiên cất tiếng/
Thập Nhất - Niệm Sơ
/giật nảy/
Thập Nhất - Niệm Sơ
/cố bước nhanh hơn/
Thẩm Vị Hàn - tứ thiếu gia
Tao gọi mày đó.
Thẩm Vị Hàn - tứ thiếu gia
Còn không mau đứng lại!
Thập Nhất - Niệm Sơ
/bám chân trên đất, đầu cúi thấp, không tiếp tục đi nữa/
Thẩm Vị Hàn - tứ thiếu gia
/bước đến bên cạnh cậu, nhếch mép/
Thập Nhất - Niệm Sơ
Ngày mai... Thập Nhất còn có nhiệm vụ. /lí nhí, giọng hơi run/
Thẩm Vị Hàn - tứ thiếu gia
Nhưng bây giờ, tao muốn chơi.
Thập Nhất - Niệm Sơ
Tứ thiếu gia...
Thẩm Vị Hàn - tứ thiếu gia
Mày muốn tao kéo đi, hay là tự đi?
Thẩm Vị Hàn - tứ thiếu gia
Hửm?
Thập Nhất - Niệm Sơ
/mím môi/
Thập Nhất - Niệm Sơ
/túm túm mép áo/
Thẩm Vị Hàn - tứ thiếu gia
/xoay chân bước về phía biệt thự/
Thẩm Vị Hàn - tứ thiếu gia
Mau chút đi!
Thập Nhất - Niệm Sơ
/đi theo/
Thập Nhất - Niệm Sơ
/lén nhìn lên bóng lưng cao gầy của Thẩm Vị Hàn/
Thập Nhất - Niệm Sơ
"Ngày nhỏ, chúng ta cũng rất thích chơi cùng với nhau..."
Thập Nhất - Niệm Sơ
"Không... Là Tiểu Sơ cùng Tiểu Hàn..."
Tiểu Hàn thích chọc cười tiểu đệ.
Tiểu Sơ lại vui vẻ ngây thơ.
Nhưng bây giờ, đứa trẻ vui vẻ kia đã chết.
Là linh hồn của nó chết đi.
Ngay cả tấm bia mộ cũng được dựng lên giữa nghĩa trang lạnh ngắt vào cái ngày định mệnh của mười năm trước.
Bây giờ chỉ còn một cái vỏ rỗng của Thập Nhất.
Là một Ám Vệ Hắc Thôi hèn mạt.
Mặc xác cho những kẻ vô tình tàn phá, xé rách.
Phòng riêng của Tứ thiếu gia.
Thẩm Vị Hàn - tứ thiếu gia
/ngồi ngã lưng trên chiếc ghế bành, vẻ mặt sảng khoái, hưởng thụ/
Thẩm Vị Hàn - tứ thiếu gia
Chậc. Dùng lưỡi động đi!
Thiếu niên cố sức điều khiển cái lười mềm mại của mình chuyển động nhiều hơn, nhưng...
Đôi mắt cậu thì vẫn cứ đờ đẫn, không lộ ra dù chỉ là một tia cảm xúc.
Cậu đã cất nó vào nơi sâu nhất trong tâm hồn.
Để bản thân không cảm giác được quá nhiều đau thương nơi hiện thực trần trụi này.
Thẩm Vị Hàn - tứ thiếu gia
/dùng tay nhấn đầu Thập Nhất sát vào bộ vị nào đó/
Thập Nhất - Niệm Sơ
Hưm... Nnn...
Thiếu niên cảm thấy ngạt thở.
Dù thế, cậu vẫn chỉ nhẹ cau mày lại, mắt cũng theo phản xạ sinh lý bình thường mà hơi đỏ lên.
Cứ như thể cậu đã quá quen thuộc với những việc như thế này.
Thập Nhất - Niệm Sơ
/mắt hơi hồng lên, ậng chút nước/
Vì dù có khóc thì cũng chẳng được ích gì.
Người ta sẽ không thương hại cậu chỉ vì một chút khó chịu.
Thì chỉ tổ tốn sức lực của chính bản thân mà thôi.
Thẩm Vị Hàn - tứ thiếu gia
/liên tục thụi sâu rồi rút ra/
Cho đến khi tầm mắt tên thanh niên lóe sáng sung sướng.
Thẩm Vị Hàn - tứ thiếu gia
/giữ chặt đầu cậu rồi thoải mái hừ một tiếng/
Thập Nhất - Niệm Sơ
/nghẹn tím mặt vì đường thở bị chặn/
Thập Nhất - Niệm Sơ
/bàn tay rướm máu quờ quạng theo bản năng/
Chẳng may lại lỡ chạm lên ống quần màu kem nhạt đẹp đẽ của Thẩm Vị Hàn!
Thập Nhất - Niệm Sơ
/hoảng hồn mở lớn mắt/
Thẩm Vị Hàn - tứ thiếu gia
/cũng dừng hẳn động tác/
Thẩm Vị Hàn - tứ thiếu gia
Sao mày dám làm bẩn quần tao?!
Thập Nhất - Niệm Sơ
/ngã nhoài xuống sàn phòng/
Thẩm Vị Hàn - tứ thiếu gia
Hôm nay, tao chỉ định nhẹ nhàng...
Thẩm Vị Hàn - tứ thiếu gia
Nhưng ai ngờ được, mày lại không biết điều như thế này.
Thập Nhất - Niệm Sơ
Xin... Xin lỗi...
Thập Nhất - Niệm Sơ
Thập Nhất không...
Thập Nhất - Niệm Sơ
Không cố ý...
Thẩm Vị Hàn - tứ thiếu gia
Mày còn dám bao biện?! /đá mạnh một phát vào cằm cậu/
Thẩm Vị Hàn - tứ thiếu gia
Mau!
Thẩm Vị Hàn - tứ thiếu gia
Cởi hết ra!
Thập Nhất - Niệm Sơ
Nhưng mà... Ngày mai...
Thập Nhất - Niệm Sơ
/run sợ/
Thẩm Vị Hàn - tứ thiếu gia
Muốn tao xé hết hay tự cởi?!
Thẩm Vị Hàn - tứ thiếu gia
HẢ?!
Thập Nhất - Niệm Sơ
/tay run run cởi từng chiếc cúc áo/
Nếu không, chắc chắn sẽ rất thê thảm.
Thẩm Vị Hàn - tứ thiếu gia
Khục khục khục...
Thẩm Vị Hàn - tứ thiếu gia
Tuy là mày dơ bẩn.
Thẩm Vị Hàn - tứ thiếu gia
Nhưng không thể chối cãi là thân thể này rất tiêu hồn.
Thẩm Vị Hàn - tứ thiếu gia
Tao chơi rất thích...
Thẩm Vị Hàn - tứ thiếu gia
/vỗ vỗ mặt cậu/
Thiếu niên mười bảy tuổi bị nhấn chìm sâu trong dục vọng nhuốc nhơ của người "anh trai" vốn đã từng rất yêu thương cậu.
Ai cũng cho rằng những trừng phạt này là đáng tội.
Kể cả bản thân Thập Nhất cũng tự cho là như thế.
Ngày hôm đó, một cái đẩy tay của cậu hoàn toàn là sai lầm.
Một sai lầm chẳng thể vãn hồi.
An Thủy Nguyệt - tác giả.
Chương mới ra lò.
An Thủy Nguyệt - tác giả.
Dự vài ngày tới sẽ bão nhiều truyện.
An Thủy Nguyệt - tác giả.
Từ truyện chat cho đến tiểu thuyết.
An Thủy Nguyệt - tác giả.
Hí hí.
Comments
Chồng em đây 😘
Thẩm Du chứ Thẩm Gia nỗi gì🫠
2024-09-23
0
✨️Crockter ISol💫
tội con t trời ơii🥹
2024-07-02
2
Yui
Tr oi con t😭😭
2024-05-20
1