Chương 4: Trà xanh là ma đói đầu thai

Mỗi một bát ăn xong, tâm trạng của Đại Mộc từ hưng phấn chờ mong dần dần biến chuyển:

“Không phải chứ? Sao đuỹ trà xanh này vẫn còn ăn được nữa?”,

“Haha, cứ diễn tiếp đi, xem tôi vạch trần bộ mặt thật của cô!”,

"Địu mía, ả ta vẫn còn ăn được nữa hả?”,

"Mẹ ơi cứu mạng huhu",

"Buồn nôn quáaaaaa!!!”.

Hắn không hiểu, tại sao hắn thấy mình đã ăn no, no căng rốn, đến nỗi trào cả lên cổ họng, không thể ăn thêm được nữa nhưng tiện nhân kia vẫn hăng hái ăn hết miếng này đến miếng khác, không hề có vẻ đã no?

Không sục tìm WC, cũng không ăn đến tái mặt mà nôn mửa, ngược lại nét mặt toả sáng, tràn đầy sức sống???

Không nói Đại Mộc, quần chúng hóng hớt trực tiếp và người đang xem livestream cũng bất ngờ, sao lại thế này?!!

"Tôi có ghi chú lại này! Triệu Chi Ý đã ăn hai suất sủi cảo chiên, mười xiên thịt dê nướng, bánh đúc đậu cay, bánh nếp đường nâu, thịt kho tiêu ớt, đậu hũ thúi mỗi món năm bát, mười cái đùi gà, mười cái cánh gà, ba cốc trà sữa, hai cốc Coca, một cốc nước chanh, một bát chè khoai dẻo! Đại Mộc ăn cũng không khác Triệu Chi Ý, chỉ có lúc đầu ăn thêm một suất sủi cảo hấp!”

"Đm, bụng Triệu Chi Ý là hố đen à? Ăn nhiều thế?!”

"Tôi nghĩ là giả, Triệu Chi Ý không thể ăn được như vậy!”

“Sao tôi thấy mặt Đại Mộc tái nhợt đi vậy? Hắn trông như sắp không ăn nổi nữa?”

“Trò hề quốc tế à, đuỹ trà xanh Triệu Chi Ý còn ăn được sao Đại Mộc lại không ăn được nữa!!”

“Mộc Mộc cố lên! Ăn chết cô ta!!!”

Đám người bu đông ở hiện trường có cảm giác trực quan hơn. Xem qua livestream thì có thể nói là làm giả nhưng khán giả trực tiếp tại hiện trường thì khác, mọi thứ đều diễn ngay trước mắt mình, sao có thể giả được?

Quan trọng nhất chính là nhìn cô ta ăn thấy ngon miệng quá!

Đầu tiên hoài nghi thử cắn một miếng, sau đó kinh ngạc vì mỹ vị thơm ngon nơi đầu lưỡi, rồi hai mắt sáng lên như hai bóng đèn một nghìn kilowat.

Quan trọng nhất là cô ấy ăn thật, không phải hai miếng nuốt trọn mà là cắn một miếng rồi nhai kỹ nuốt chậm, vừa ăn vừa gật gật đầu, khóe miệng cong cong, hai mắt lấp lánh, ăn hết rồi còn gật gù vỗ tay, rất vui vẻ và hài lòng, cảm giác giây tiếp theo cô ấy có thể thốt ra câu “Chủ quán, mang ra thêm một phần nữa đi”!

Các anh hùng bàn phím ùa vào livestream tính dìm chết Triệu Chí Ý lúc này cũng nuốt nước miếng, bụng sôi lên ùng ục, muốn ăn! Thèm quá!

Quần chúng vây xem tại hiện trường thì khác, Triệu Chi Ý vừa cùng Đại Mộc đi sang một quán khác, bọn họ ngay lập tức xúm lại mua những món Triệu Chi Ý vừa ăn, không biết có phải do tác dụng tâm lý không mà đúng là cực kì ngon?

Tự nhiên bán được hàng, mấy chủ quán ăn mặt mũi cứ gọi là tươi không cần tưới!

Triệu Chi Ý ăn cái gì bọn họ ăn theo cái đó, ăn uống một hồi, diễn biến tâm trạng từ “Oa? Ngon thật ý!”, tới “Ôi! No rồi!!”, “Không được, ăn nữa sẽ nôn mất”, "Bụng khó chịu quá, buồn nôn QAQ”.

Sau đó tâm trạng của họ cũng y như Đại Mộc, chịu hông nổi!!!

Tuy nhiên Triệu Chi Ý vẫn bình thường, như kiểu mấy món vừa rồi chỉ là khai vị.

"Món bún cay thập cẩm có vẻ rất ngon? Có được ăn không?”

"Được…”

"Món lẩu cá lạnh trông cũng không tệ? Có được ăn không?”

"Được…”

"Chúng ta nếm thử món lẩu khô đi! Được chứ?”

"Được... được...”

“Đúng rồi, tôi muốn uống trà sữa nữa. Trà sữa ngon lắm, chúng ta đi mua trà sữa đi! Chủ quán cho hai cốc trà sữa trân châu, không cho trân châu thay bằng thạch dừa, size to nhé!!”

“…!!!” Cô không cho tôi cơ hội nói chuyện à?!

Ban đầu người gọi món là Đại Mộc giờ đổi lại thành Triệu Chi Ý! Cô ta gọi hết món này đến món kia. Quá đáng hơn là cô ta luôn đạo đức giả hỏi “Có được không?”. Hắn rất muốn nói không được, nhưng cô ta sẽ dùng ánh mắt ngờ vực nhìn hắn, tựa như săn sóc hỏi hắn không được nữa ư, cho nên sao hắn có thể nói không được chứ?

Tức chết! Đũy trà xanh này muốn hắn chết vì bội thực à!

Ăn xong ước chừng mười cân bún thập cẩm cay, lúc lẩu cá lạnh được bưng ra, Đại Mộc xanh cả mặt. Lần đầu tiên hắn hy vọng có thể kết thúc livestream sớm, đáng tiếc chính phủ đã quy định thời gian livestream là hai tiếng, hơn nữa trong dự tính của hắn, hai giờ đã đủ khiến Triệu Chi Ý ói mửa thành trò cười, thậm chí còn có thể theo cô ta tới bệnh viện! Đến lúc đó, sớm kết thúc livestream hoặc là livestream luôn khoảnh khắc đó của Triệu Chi Ý.

Nhưng hắn đâu ngờ được là Triệu Chi Ý không chỉ có xuất sắc hoàn thành “nhiệm vụ” của hắn khi thời gian mới qua được một nửa, vẫn phải livestream thêm một giờ nữa!

Còn những một tiếng đồng hồ nữa hắn phải làm thế nào đây???

Sức ăn của hắn đã tới cực hạn rồi, nếu còn ăn tiếp, chỉ sợ người làm hề ở đây sẽ là hắn.

Phải nghĩ cách kết thúc livestream này ngay?

Ừm! Trước tiên là phải tha cho Triệu Chi Ý, giả bộ thương xót cho cô ta!

Bên này Đại Mộc còn đang nghĩ cách kết thúc livestream, bên kia Triệu Chi Ý đã vô cùng hào sảng, dựa theo kinh nghiệm lúc trước bảo với nhân viên phục vụ: “Cho năm cân lẩu! Hai cân cá trắm cỏ nấu với hạt sen! Chia hai nồi nhé, cảm ơn.”

Đại Mộc vừa mới lấy lại tinh thần: “???”

Bà nội mày! Ma đói đầu thai à!!

Lẩu cá lạnh ngon thật, hai nồi đỏ ớt mang ra, bên trên là thịt cá, bên dưới là giá đỗ, khoai tây konnyaku, dưa cải trộn váng đậu. Thịt cá tươi non, khoai tây konnyaku chế biến rất ngon, giá đỗ giòn giòn, trộn cùng nước chấm thần thánh độc quyền của quán, bên trên để thêm một chút rau mùi cô thích, ngon ngây ngất lòng người!

Đại Mộc càng nhìn Triệu Chi Ý “hưởng thụ” thì càng tức, cầm nắm tay, hắn không hề muốn nhìn thấy cảnh Triệu Chi Ý được đắc ý.

“Chi Ý à, không ngờ cô ăn khoẻ vậy, sao lúc trước không nghe nói nhỉ? Ơ! Tôi quên mất cô mới xuất viện, cơ thể chắc vẫn chưa khoẻ hẳn nhỉ? Tuy nói câu này không hay lắm, nhưng tôi khuyên cô nên đi gặp bác sĩ tâm lý đi. Cô ăn uống như vậy, rất có thể đã mắc phải chứng “ăn vô độ tâm thần”.”

Đại Mộc vừa dứt câu, khung bình luận của livestream lập tức sôi trào: Triệu Chi Ý ăn như hạm là do mắc chứng “ăn vô độ tâm thần”?! Hèn chi!!!

"Chứng “ăn vô độ tâm thần” là gì?” Cô chớp chớp đôi mắt to đầy nghi hoặc, rồi lại gắp một miếng khoai tây konnyaku kèm thêm vài cọng rau mùi cho vào miệng, hai mắt thỏa mãn cong thành hình trăng khuyết.

Đại Mộc: “…” Đáng ghét, trà xanh này lại dở chiêu mỹ nhân kế! Mùi trà đang bốc lên nồng nặc đây này!

Đại Mộc: “Chứng “ăn vô độ tâm thần” là một bệnh rối loạn ăn uống. Những người mắc phải chứng bệnh này thường không thể ngừng ăn và luôn ăn một lượng lớn thức ăn trong một thời gian ngắn, lúc nào cũng chỉ muốn ăn và ăn, ăn đến mức chết vì no mới dừng lại được! Đây là bệnh, mà bệnh thì phải chữa!” Đại Mộc lo lắng, tận tình khuyên bảo: “Cô đừng sợ đi bệnh viện, vấn đề này cũng bình thường thôi, chữa sớm thì khoẻ sớm. Cô hiểu hôn?”

Triệu Chi Ý bỗng nhiên hiểu ra “Ồ” lên một tiếng. Cô cảm thấy mình không mắc phải cái chứng của khỉ này bởi vì cô đã thấy no đâu. Dựa theo nguyên tắc làm bạn của con người "bạn quan tâm mình thì mình cũng quan tâm bạn”, Triệu Chi Ý chân thành hỏi thăm: "Thế anh có mắc cái chứng bệnh này không? Anh có muốn tới bệnh viện khám thử không?”

Đại Mộc giãy nảy lên: "Tất nhiên là không rồi! Tôi rất khỏe, không hề có bệnh tật gì! Tôi thật sự ăn được! Cô đừng có nói vớ vẩn!”

Triệu Chi Ý bị giật mình, niết đôi đũa, chớp mi ngơ ngác nhìn Đại Mộc: "Sao anh lại nổi giận? Tôi thấy anh quan tâm tôi nên tôi mới quan tâm lại thôi mà. Được rồi anh đừng giận nữa, coi như tôi chưa nói gì, mau ăn cá đi!”

Đại Mộc: “???”

Con ả đàn bà này đúng là giỏi dùng chiêu ngây thơ “vô số tội”, dám dùng ánh mắt nhút nhát, sợ sệt, oan ức nhìn hắn!

Đến hắn còn muốn vì ả vượt mọi chông gai, đạp gió rẽ sóng, nên đừng nói tới người khác!

Quả nhiên, livestream lại rùm beng.

"Địu địu địu mịe nó, Triệu trà xanh đẹp quá đi!”

Triệu Chi Ý ngũ quan xinh đẹp, môi hồng răng trắng, dù ống kính có chiếu thẳng mặt cũng hề thấy có chút tỳ vết nào, lại thêm hàng mi dài, cong cong như chiếc quạt nhỏ khẽ chớp chớp, đôi môi vì ăn cay nên càng thêm đỏ mọng, khiến người nhìn không khỏi thương yêu. Đặc biệt lúc này, khuôn mặt cô kiểu ngơ ngác, ngỡ ngàng bởi vì Đại Mộc đột nhiên to tiếng, đôi mắt chớp chớp sợ sệt, thoạt nhìn càng khiến người khác thương xót.

“Tuy là trà xanh, nhưng trong trường hợp này cái nết không đánh chết được cái đẹp rồi!”

"Tự nhiên tôi thấy Đại Mộc có hơi quá đáng. Tuy nhân phẩm Triệu Chi Ý chẳng ra gì, nhưng cô ta tự sát vừa mới xuất viện được mấy ngày, tâm lý chắc chắn vẫn chưa ổn định, vậy mà trước mặt nhiều người hắn lại nói tâm lý cô ấy có vấn đề, còn kêu đi khám, không sợ lại khiến Triệu Chi Ý tự sát sao?”

“Không phải điều này chứng tỏ Triệu trà xanh quá thông minh à?! Cô ta thật sự quá dơ dáy! Tôi thấy ghê tởm cô ta!”

“Nhưng không thể trách Triệu trà xanh được, Đại Mộc nói những lời đó chính là để gây khó dễ cho cô ấy, cô ấy phản đòn để tự vệ thì có gì sai? Tôi chỉ bội phục đầu óc của cô ấy, dăm ba câu đã khiến Đại Mộc cứng họng, không hổ là trà xanh đã thành tinh, đẳng cấp quá là cao luôn!”

“Haha, mấy đứa giờ này vẫn còn bênh Triệu Chi Ý thì đúng là cá mè một lứa với con ả đó? Ghê tởm!”

"Ê đừng cự nhau nữa! Đại Mộc hình như sắp nôn rồi!!!”

“?????”

Triệu Chi Ý thấy mặt Đại Mộc xanh xao nên vô cùng tốt bụng gắp cho hắn miếng đầu cá.

Triệu Chi Ý: Cô đã hào phóng san sẻ đồ ăn cho hắn, hắn nên bớt giận đi.

Nào ngờ, Đại Mộc mới cúi đầu nhìn qua, sau đó bụng quặn lên: "Oẹ ——”

Hắn che miệng suýt chút nôn ra trước ống kính máy quay nhưng nhịn lại được, nhấc đũa định gắp nhưng lần này không nhịn nổi nữa, không nói được gì, lập tức đứng dậy cuống cuồng tìm WC!

Triệu Chi Ý vẻ mặt lo lắng: “??? Hắn làm sao vậy? Không thoải mái sao? Có cần đưa đi bệnh viện không?”

Mọi người: “!!!”

Ả trà xanh này quá lợi hại cmnl!!!

Đại Mộc chạy trối chết, các nhân viên vội vàng tắt livestream đi.

Người xem đối diện với cái màn hình đen ngòm: “???”

Loạt hashtag #Triệu Chi Ý ăn, Đại Mộc nôn#, #Dạ dày vương - Đại Mộc nhè đồ ăn#, #Đại Mộc nôn đáng bị đấm#, #Dạ dày vương mới - Triệu Chi Ý# trở thành các từ khóa tìm kiếm nóng!

Trên đường về nhà, Triệu Chi Ý còn lo lắng sốt ruột dặn dò Tiểu Anh: “Không biết Đại Mộc giờ sao rồi, hắn không cho tôi theo tới bệnh viện. Haizzz cô chú ý một chút, có tin gì nhất định phải báo ngay cho tôi biết.”

Tiểu Anh còn đang lo không biết khi nào thì Triệu Chi Ý nôn, lúc này đang run bần bật: “…” Cô gái này vẫn chưa chịu thoát vai à?!

Cô thật cẩn thận nói: “Chị Chi Chi, chị thật lòng lo lắng cho Đại Mộc à?” Giả vờ đúng không!

Triệu Chi Ý gật đầu: “Ừ! Hắn tốt mà, chiêu đãi xa xỉ còn hào phóng, tôi không mong hắn xảy ra chuyện.”

Đại Mộc rất tốt bụng, món gì cũng gọi mười bát, không như lúc cô ở trên núi, tranh giành sứt đầu mẻ trán cũng chỉ được một hai bát thịt thừa, hoàn toàn không đủ no chứ đừng nói đến chuyện có ngon hay không.

Đâu giống Đại Mộc, cho cô ăn thoả sức!

Có người bạn hào phóng như vậy thì chắc chắn cô phải kết giao rồi!

Tiểu Anh: Đừng làm tôi sợ!!

Chapter
1 Giới thiệu
2 Chương 1: Bà chúa hội lười xuyên thành trà xanh bị cả cộng đồng mạng anti
3 Chương 2: Sơ lược về quá khứ của trà xanh Triệu Chi Ý
4 Chương 3: Công việc đầu tiên là livestream
5 Chương 4: Trà xanh là ma đói đầu thai
6 CHƯƠNG 5: Nghe kìa, hình như có ai đang hát
7 Chương 6: Nó không nghe lời
8 Chương 7: Áaaaaaaaaa!!!
9 Chương 8: Không ai được quấy rầy tôi làm việc!
10 Chương 9: Nắp quan tài được đậy lại
11 Chương 10: Làm ơn đừng hát nữa
12 Chương 11: Nụ cười hoà ái thân thiện
13 Chương 12: Không được tự do ca hát
14 Chương 13: Độc ác đến mức khiến người ta căm phẫn
15 Chương 14: Cậu là người chạy trốn nhanh nhất
16 Chương 15: Kỳ ngộ tại sân bay (1)
17 Chương 16: Kỳ ngộ tại sân bay (2)
18 Chương 17: Cô nhìn chân hắn kìa
19 Chương 18: Nanh vuốt của ma quỷ
20 Chương 19: Ma nhập
21 Chương 20: "Cô nói sao? Vân Triết chết rồi?"
22 Chương 21: "Chị Chi Chi, chị còn sống không?"
23 Chương 22: Trong phòng chờ kí cam kết giữ bí mật
24 Chương 23: Những câu chuyện bịa đặt
25 Chương 24: Giữ được rừng xanh sợ gì không có củi đốt
26 Chương 25: Rối gỗ bị trộm
27 Chương 26: Tôi phải bảo vệ sự trong sạch của Tiếu Tiếu
28 Chương 27: Tìm thấy rối gỗ bị mất
29 Chương 28: Thế giới này thật quá bất công
30 Chương 29: Ân nhân thật sự
31 Chương 30: Có thứ gì đó đang theo dõi tôi
32 Chương 31: Tai hoạ không đến một mình
33 Chương 32: A Chinh đến dỗ dành
34 Chương 33: Ba tấc lưỡi
35 Chương 34: Ánh mắt quá độc ác
36 Chương 35: Đơn hàng bí ẩn
37 Chương 36: Xem cô còn cười nổi không
38 Chương 37: Fan cuồng muốn xử đẹp Triệu Chi Ý
39 Chương 38: Nếu có quỷ thần thì xin hãy phù hộ cho tôi
40 Chương 39: Những kẻ tàn ác thì thường không được sống thảnh thơi
41 Chương 40: Khúc gỗ không biết diễn trong lời đồn
42 Chương 41: Tình cảm sâu sắc
43 Chương 42: Đi giao hàng bị trộm xe máy
44 Chương 43: Đánh kẻ trộm cắp
45 Chương 44: Chủ và trộm cùng ngất
46 Chương 45: Mua chuộc người bên cạnh
47 Chương 46: Gặp quỷ ở tầng hầm
48 Chương 47: Biết thế ở nhà ngủ
49 Chương 48: Cô gái váy trắng
50 Chương 49: Kẹo mút to đùng
51 Chương 50: Không có dấu vết của người thứ 3
52 Chương 51: Dấu chân máu
53 Chương 52: Thiên sứ nhỏ thiện lương
54 Chương 53: Ác mộng của Tần Chinh
55 Chương 54: Quay trở lại với bộ phim Tiên Trần
56 Chương 55: Chủ nhân chiếc vòng là ai?!
57 Chương 56: Đoàn mình di chuyển lên núi
58 Chương 57: Cô ta dùng mỹ phẩm gì?!
59 Chương 58: Tiểu quỷ Trần Tiểu Khả
60 Chương 59: Chấp niệm của Trần Tiểu Khả
61 Chương 60: Người ta thích tôi hơn anh
62 Chương 61: Anh khỏi bệnh rồi
63 Chương 62: Trần Tiểu Khả hoá điên
64 Chương 63: Vẻ đẹp tâm hồn mới là đích thực
65 Chương 64: Cái tội thích thổi gió
66 Chương 65: Cảnh quay cuối của Liên Ngọc Phi
67 Chương 66: Bắt quỷ làm tù nhân
68 Chương 67: Lời đồn đoàn phim có ma
69 Chương 68: Đạo diễn tôi xin ông đó
70 Chương 69: Đứa con của trời
71 Chương 70: Phải đi thôi
72 Chương 71: Tạm biệt Tiểu Trương
73 Chương 72: Oan gia Cố Khải Chi
74 Chương 73: Công việc mới
75 Chương 74: Đừng nói chuyện đạo đức với tôi
76 Chương 75: Thật hay thách
77 Chương 76: Khi ba trà xanh hợp lại
78 Chương 77: Người không có bóng
79 Chương 78: Hồn quay về xác
80 Chương 79: Ba mặt một lời
81 Chương 80: Trạm chuyển phát có ma
82 Chương 81: Đạo sĩ trừ tà
83 Chương 82: Được khai sáng món ngon
84 Chương 83: Một kiểu nguyền rủa hữu ích
85 Chương 84: Mùi thịt thơm quá
86 Chương 85: Còn một bé gái ở trên lầu
87 Chương 86: Ngàn cân treo sợi tóc
88 Chương 87: Lỗi tại tôi, tay nhanh hơn não
89 Chương 88: Tiểu tiên nữ váy trắng
90 Chương 89: Kết bạn nhé
91 Chương 90: Quá khứ của Chiêu Chiêu
92 Chương 91: Fan cứng của Triệu Chi Ý
93 Chương 92: Con là anti của idol bố
94 Chương 93: Đây rốt cuộc là dàn bạn bè thần tiên gì thế này!
95 Chương 94: Đến phim trường
96 Chương 95: Giàu cỡ tôi thì sao phải cố gắng
97 Chương 96: Vứt rác
98 Chương 97: Đứa nào vứt rác xuống đây
99 Chương 98: Đám cháy lúc nửa đêm
100 Chương 99: Đứa nhỏ bị cháy xém rồi
101 Chương 100: Có quà, có quà
102 Chương 101: Dễ thoả mãn
103 Chương 102: Chuyện đóng phim
104 Chương 103: Oan gia ngõ hẹp
105 Chương 104: Thực hư về cặp đôi Tần Chinh và Hạ Tiếu Tiếu
106 Chương 105: Phàm nhân vô tri
107 Chương 106: Out trình Tần thiếu
108 Chương 107: Hai nam thần sợ hết cả hồn
109 Chương 108: Phải mua xe
110 Chương 109: Cố Khải Chi mất tích
111 Chương 110: Dàn dựng một vụ tai nạn
112 Chương 111: Tụi mày động nhầm người
113 Chương 112: Tôi sẽ không khai ra
114 Chương 113: Ân nhân này nghe quen quen
115 Chương 114: Chỉ muốn ăn
116 Chương 115: Kẻ chủ mưu là ai
117 Chương 116: Trương đại sư là ai
118 Chương 117: Nhập mộng
119 Chương 118: Như một mảnh lưu ly dễ vỡ
120 Chương 119: Chiếc vòng tay ngôi sao
121 Chương 120: Lòng dạ thật độc ác
122 Chương 121: Kết bạn đi
123 Chương 122: Giết người diệt khẩu?
124 Chương 123: Cô quá lương thiện
125 Chương 124: Họp báo phim
126 Chương 125: Tại sao lại đối xử với tôi như vậy?
127 Chương 126: Tham gia show giải trí mới
128 Chương 127: Lạm phát tiền âm phủ
129 Chương 128: Đến giẻ lau cũng không được cầm
130 Chương 129: Tiểu Minh có điều đặc biệt
131 Chương 130: Phát bệnh?!
132 Chương 131: Ồn ào lúc nửa đêm
133 Chương 132: Dày vò
134 Chương 133: Cả nhà gặp ma
135 Chương 134: Cô ấy diễn giỏi thật
136 Chương 135: Đồ mê tiền
137 Chương 136: Bí mật giữa hai người
138 Chương 137: Tiểu quỷ về nhà
139 Chương 138: Tổ chức đám cưới
140 Chương 139: Phải đổi tên thành Khách sạn ma ám
141 Chương 140: Tìm người mất tích
142 Chương 141: Tiểu Du là tiểu công chúa lương thiện mà
143 Chương 142: Nữ quỷ béo muốn báo thù
144 Chương 143: Cảm ơn tôi đi
145 Chương 144: Tào An Chí gặp ma
146 Chương 145: Trả thù nhà họ Tào
147 Chương 146: Nếu thế cực đảo chiều thì sao
148 Chương 147: Sự thật
149 Chương 148: Xin lỗi Triệu Chi Ý
150 Chương 149: Mọi người hãy tin vào khoa học
151 Chương 150: Thông báo tuyển dụng
152 Chương 151: Trường học
153 Chương 152: Trẻ con
154 Chương 153: Nợ mạng
155 Chương 154: Ác ma
156 Chương 155: Đừng quấy rầy tôi làm việc
157 Chương 156: Tập hai lên sóng
158 Chương 157: Bão dư luận
159 Chương 158: Tần Thiếu Ngự gặp ma
160 Chương 159: Cao nhân chân chính
161 Chương 160: Khách sạn linh dị lâm vào khủng hoảng
162 Chương 161: Khách mới
163 Chương 162: Bóng dáng màu trắng
164 Chương 163: Cô ấy không nhìn thấy
165 Chương 164: Bên cạnh Lý Thịnh có người kì quái nào không?
166 Chương 165: Chơi nhạc cụ
167 Chương 166: Ông nội tới
168 Chương 167: Tần lão
169 Chương 168: Ý tưởng Album tiếng cồng chiêng
170 Chương 169: Bài hát hay
171 Chương 170: Ma âm chói tai
172 Chương 171: Single - Đơn khúc
173 Chương 172: Khách mời số 5
174 Chương 173: Livestream hiện trường
175 Chương 174: Xử lý khủng hoảng
176 Chương 175: Nữ quỷ áo cưới
177 Chương 176: Chia ra mà ăn
178 Chương 177: Tập 4 lên sóng
179 Chương 178: Đăng bài
180 Chương 179: Châu Trạch
181 Chương 180: Triệu Chi Ý, buông anh ấy ra
182 Chương 181: Tỉnh lại đi!
183 Chương 182: Ngất xỉu
184 Chương 183: Ca khúc mới ra mắt
185 Chương 184: Thiên tài âm nhạc
186 Chương 185: Hiệu ứng thần khúc
187 Chương 186: Show giải trí mới
188 Chương 187: Tổ đội làm nhiệm vụ
189 Chương 188: Cầu thang ma ám
190 Chương 189: Châu Trạch biến mất
191 Chương 190: Cả đám gặp nạn
192 Chương 191: Chị Triệu đến đây
193 Chương 192: Dám xúc phạm ta
194 Chương 193: Chị Triệu đâu rồi
195 Chương 194: Bộ Đặc quản tiến vào xử lý
196 Chương 195: Chị Triệu là thiên thần
197 Chương 196: Cố Thần hiền thục
198 Chương 197: Lão trời chó má
199 Chương 198: Vì sao Nguỵ Vũ vẫn chưa tỉnh lại
200 Chương 199: Vây kín bệnh viện
201 Chương 200: Tiểu lão đầu đâu rồi
202 Chương 201: Tìm được Tiểu lão đầu rồi
203 Chương 202: Khương Viện
204 Chương 203: Xin chào
205 Chương 204: Ấn trở lại
206 Chương 205: Khương Viện tỉnh lại
207 Chương 206: Về nhà ăn cơm
208 Chương 207: Hắn xong đời rồi
209 Chương 208: Làm thêm
210 Chương 209: Thôn làng
211 Chương 210: Toang rồi!
212 Chương 211: Thôn Tần Gia
213 Chương 212: Thôn chết cháy
214 Chương 213: Chân tướng
215 Chương 214: Khó ăn
216 Chương 215: Bé rối gỗ là lạ
217 Chương 216: Ngôi sao
218 Chương 217: Thay hết
219 Chương 218: Đàn em trung thành
220 Chương 219: Chu đạo trưởng
221 Chương 220: Kết thúc
Chapter

Updated 221 Episodes

1
Giới thiệu
2
Chương 1: Bà chúa hội lười xuyên thành trà xanh bị cả cộng đồng mạng anti
3
Chương 2: Sơ lược về quá khứ của trà xanh Triệu Chi Ý
4
Chương 3: Công việc đầu tiên là livestream
5
Chương 4: Trà xanh là ma đói đầu thai
6
CHƯƠNG 5: Nghe kìa, hình như có ai đang hát
7
Chương 6: Nó không nghe lời
8
Chương 7: Áaaaaaaaaa!!!
9
Chương 8: Không ai được quấy rầy tôi làm việc!
10
Chương 9: Nắp quan tài được đậy lại
11
Chương 10: Làm ơn đừng hát nữa
12
Chương 11: Nụ cười hoà ái thân thiện
13
Chương 12: Không được tự do ca hát
14
Chương 13: Độc ác đến mức khiến người ta căm phẫn
15
Chương 14: Cậu là người chạy trốn nhanh nhất
16
Chương 15: Kỳ ngộ tại sân bay (1)
17
Chương 16: Kỳ ngộ tại sân bay (2)
18
Chương 17: Cô nhìn chân hắn kìa
19
Chương 18: Nanh vuốt của ma quỷ
20
Chương 19: Ma nhập
21
Chương 20: "Cô nói sao? Vân Triết chết rồi?"
22
Chương 21: "Chị Chi Chi, chị còn sống không?"
23
Chương 22: Trong phòng chờ kí cam kết giữ bí mật
24
Chương 23: Những câu chuyện bịa đặt
25
Chương 24: Giữ được rừng xanh sợ gì không có củi đốt
26
Chương 25: Rối gỗ bị trộm
27
Chương 26: Tôi phải bảo vệ sự trong sạch của Tiếu Tiếu
28
Chương 27: Tìm thấy rối gỗ bị mất
29
Chương 28: Thế giới này thật quá bất công
30
Chương 29: Ân nhân thật sự
31
Chương 30: Có thứ gì đó đang theo dõi tôi
32
Chương 31: Tai hoạ không đến một mình
33
Chương 32: A Chinh đến dỗ dành
34
Chương 33: Ba tấc lưỡi
35
Chương 34: Ánh mắt quá độc ác
36
Chương 35: Đơn hàng bí ẩn
37
Chương 36: Xem cô còn cười nổi không
38
Chương 37: Fan cuồng muốn xử đẹp Triệu Chi Ý
39
Chương 38: Nếu có quỷ thần thì xin hãy phù hộ cho tôi
40
Chương 39: Những kẻ tàn ác thì thường không được sống thảnh thơi
41
Chương 40: Khúc gỗ không biết diễn trong lời đồn
42
Chương 41: Tình cảm sâu sắc
43
Chương 42: Đi giao hàng bị trộm xe máy
44
Chương 43: Đánh kẻ trộm cắp
45
Chương 44: Chủ và trộm cùng ngất
46
Chương 45: Mua chuộc người bên cạnh
47
Chương 46: Gặp quỷ ở tầng hầm
48
Chương 47: Biết thế ở nhà ngủ
49
Chương 48: Cô gái váy trắng
50
Chương 49: Kẹo mút to đùng
51
Chương 50: Không có dấu vết của người thứ 3
52
Chương 51: Dấu chân máu
53
Chương 52: Thiên sứ nhỏ thiện lương
54
Chương 53: Ác mộng của Tần Chinh
55
Chương 54: Quay trở lại với bộ phim Tiên Trần
56
Chương 55: Chủ nhân chiếc vòng là ai?!
57
Chương 56: Đoàn mình di chuyển lên núi
58
Chương 57: Cô ta dùng mỹ phẩm gì?!
59
Chương 58: Tiểu quỷ Trần Tiểu Khả
60
Chương 59: Chấp niệm của Trần Tiểu Khả
61
Chương 60: Người ta thích tôi hơn anh
62
Chương 61: Anh khỏi bệnh rồi
63
Chương 62: Trần Tiểu Khả hoá điên
64
Chương 63: Vẻ đẹp tâm hồn mới là đích thực
65
Chương 64: Cái tội thích thổi gió
66
Chương 65: Cảnh quay cuối của Liên Ngọc Phi
67
Chương 66: Bắt quỷ làm tù nhân
68
Chương 67: Lời đồn đoàn phim có ma
69
Chương 68: Đạo diễn tôi xin ông đó
70
Chương 69: Đứa con của trời
71
Chương 70: Phải đi thôi
72
Chương 71: Tạm biệt Tiểu Trương
73
Chương 72: Oan gia Cố Khải Chi
74
Chương 73: Công việc mới
75
Chương 74: Đừng nói chuyện đạo đức với tôi
76
Chương 75: Thật hay thách
77
Chương 76: Khi ba trà xanh hợp lại
78
Chương 77: Người không có bóng
79
Chương 78: Hồn quay về xác
80
Chương 79: Ba mặt một lời
81
Chương 80: Trạm chuyển phát có ma
82
Chương 81: Đạo sĩ trừ tà
83
Chương 82: Được khai sáng món ngon
84
Chương 83: Một kiểu nguyền rủa hữu ích
85
Chương 84: Mùi thịt thơm quá
86
Chương 85: Còn một bé gái ở trên lầu
87
Chương 86: Ngàn cân treo sợi tóc
88
Chương 87: Lỗi tại tôi, tay nhanh hơn não
89
Chương 88: Tiểu tiên nữ váy trắng
90
Chương 89: Kết bạn nhé
91
Chương 90: Quá khứ của Chiêu Chiêu
92
Chương 91: Fan cứng của Triệu Chi Ý
93
Chương 92: Con là anti của idol bố
94
Chương 93: Đây rốt cuộc là dàn bạn bè thần tiên gì thế này!
95
Chương 94: Đến phim trường
96
Chương 95: Giàu cỡ tôi thì sao phải cố gắng
97
Chương 96: Vứt rác
98
Chương 97: Đứa nào vứt rác xuống đây
99
Chương 98: Đám cháy lúc nửa đêm
100
Chương 99: Đứa nhỏ bị cháy xém rồi
101
Chương 100: Có quà, có quà
102
Chương 101: Dễ thoả mãn
103
Chương 102: Chuyện đóng phim
104
Chương 103: Oan gia ngõ hẹp
105
Chương 104: Thực hư về cặp đôi Tần Chinh và Hạ Tiếu Tiếu
106
Chương 105: Phàm nhân vô tri
107
Chương 106: Out trình Tần thiếu
108
Chương 107: Hai nam thần sợ hết cả hồn
109
Chương 108: Phải mua xe
110
Chương 109: Cố Khải Chi mất tích
111
Chương 110: Dàn dựng một vụ tai nạn
112
Chương 111: Tụi mày động nhầm người
113
Chương 112: Tôi sẽ không khai ra
114
Chương 113: Ân nhân này nghe quen quen
115
Chương 114: Chỉ muốn ăn
116
Chương 115: Kẻ chủ mưu là ai
117
Chương 116: Trương đại sư là ai
118
Chương 117: Nhập mộng
119
Chương 118: Như một mảnh lưu ly dễ vỡ
120
Chương 119: Chiếc vòng tay ngôi sao
121
Chương 120: Lòng dạ thật độc ác
122
Chương 121: Kết bạn đi
123
Chương 122: Giết người diệt khẩu?
124
Chương 123: Cô quá lương thiện
125
Chương 124: Họp báo phim
126
Chương 125: Tại sao lại đối xử với tôi như vậy?
127
Chương 126: Tham gia show giải trí mới
128
Chương 127: Lạm phát tiền âm phủ
129
Chương 128: Đến giẻ lau cũng không được cầm
130
Chương 129: Tiểu Minh có điều đặc biệt
131
Chương 130: Phát bệnh?!
132
Chương 131: Ồn ào lúc nửa đêm
133
Chương 132: Dày vò
134
Chương 133: Cả nhà gặp ma
135
Chương 134: Cô ấy diễn giỏi thật
136
Chương 135: Đồ mê tiền
137
Chương 136: Bí mật giữa hai người
138
Chương 137: Tiểu quỷ về nhà
139
Chương 138: Tổ chức đám cưới
140
Chương 139: Phải đổi tên thành Khách sạn ma ám
141
Chương 140: Tìm người mất tích
142
Chương 141: Tiểu Du là tiểu công chúa lương thiện mà
143
Chương 142: Nữ quỷ béo muốn báo thù
144
Chương 143: Cảm ơn tôi đi
145
Chương 144: Tào An Chí gặp ma
146
Chương 145: Trả thù nhà họ Tào
147
Chương 146: Nếu thế cực đảo chiều thì sao
148
Chương 147: Sự thật
149
Chương 148: Xin lỗi Triệu Chi Ý
150
Chương 149: Mọi người hãy tin vào khoa học
151
Chương 150: Thông báo tuyển dụng
152
Chương 151: Trường học
153
Chương 152: Trẻ con
154
Chương 153: Nợ mạng
155
Chương 154: Ác ma
156
Chương 155: Đừng quấy rầy tôi làm việc
157
Chương 156: Tập hai lên sóng
158
Chương 157: Bão dư luận
159
Chương 158: Tần Thiếu Ngự gặp ma
160
Chương 159: Cao nhân chân chính
161
Chương 160: Khách sạn linh dị lâm vào khủng hoảng
162
Chương 161: Khách mới
163
Chương 162: Bóng dáng màu trắng
164
Chương 163: Cô ấy không nhìn thấy
165
Chương 164: Bên cạnh Lý Thịnh có người kì quái nào không?
166
Chương 165: Chơi nhạc cụ
167
Chương 166: Ông nội tới
168
Chương 167: Tần lão
169
Chương 168: Ý tưởng Album tiếng cồng chiêng
170
Chương 169: Bài hát hay
171
Chương 170: Ma âm chói tai
172
Chương 171: Single - Đơn khúc
173
Chương 172: Khách mời số 5
174
Chương 173: Livestream hiện trường
175
Chương 174: Xử lý khủng hoảng
176
Chương 175: Nữ quỷ áo cưới
177
Chương 176: Chia ra mà ăn
178
Chương 177: Tập 4 lên sóng
179
Chương 178: Đăng bài
180
Chương 179: Châu Trạch
181
Chương 180: Triệu Chi Ý, buông anh ấy ra
182
Chương 181: Tỉnh lại đi!
183
Chương 182: Ngất xỉu
184
Chương 183: Ca khúc mới ra mắt
185
Chương 184: Thiên tài âm nhạc
186
Chương 185: Hiệu ứng thần khúc
187
Chương 186: Show giải trí mới
188
Chương 187: Tổ đội làm nhiệm vụ
189
Chương 188: Cầu thang ma ám
190
Chương 189: Châu Trạch biến mất
191
Chương 190: Cả đám gặp nạn
192
Chương 191: Chị Triệu đến đây
193
Chương 192: Dám xúc phạm ta
194
Chương 193: Chị Triệu đâu rồi
195
Chương 194: Bộ Đặc quản tiến vào xử lý
196
Chương 195: Chị Triệu là thiên thần
197
Chương 196: Cố Thần hiền thục
198
Chương 197: Lão trời chó má
199
Chương 198: Vì sao Nguỵ Vũ vẫn chưa tỉnh lại
200
Chương 199: Vây kín bệnh viện
201
Chương 200: Tiểu lão đầu đâu rồi
202
Chương 201: Tìm được Tiểu lão đầu rồi
203
Chương 202: Khương Viện
204
Chương 203: Xin chào
205
Chương 204: Ấn trở lại
206
Chương 205: Khương Viện tỉnh lại
207
Chương 206: Về nhà ăn cơm
208
Chương 207: Hắn xong đời rồi
209
Chương 208: Làm thêm
210
Chương 209: Thôn làng
211
Chương 210: Toang rồi!
212
Chương 211: Thôn Tần Gia
213
Chương 212: Thôn chết cháy
214
Chương 213: Chân tướng
215
Chương 214: Khó ăn
216
Chương 215: Bé rối gỗ là lạ
217
Chương 216: Ngôi sao
218
Chương 217: Thay hết
219
Chương 218: Đàn em trung thành
220
Chương 219: Chu đạo trưởng
221
Chương 220: Kết thúc

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play