* tiến gần lại * bên dưới có tiếng động thì phải ?
vì sợ hãi liền lập tức bịt chặt miệng , nấp thật kĩ vào bên trong
" thằng kia ! mày có nhanh chuồn không ?! không chết cả lũ bây giờ ! "
sát thủ
biết rồi ! tao đi đây * chạy đi *
sau khi bọn cầm đầu đi khỏi , cô mới dám leo lên trên mặt đất và chạy thật nhanh về nhà của mình
Tô Thiên Hạ
" thế là mình được về rồi , trở lại nơi nhà cũ "
trước tiên phải làm là nhanh chóng cùng em trai ra khỏi chỗ này , không thì chuyện cũ sẽ lặp lại - người thân cuối cùng trên thế giới của cô sẽ biến mất
Tô Thiên Hạ
dậy nhanh ! dậy đi !
Tô Hữu Bằng
chị... có chuyện gì thế ạ ?
Tô Thiên Hạ
chúng ta phải nhanh chóng rời khỏi đây , nhanh chóng chạy nhanh thôi !
cô lập tức kéo người cậu em dậy , chạy thật sâu vào trong rừng
Tô Thiên Hạ
* dừng lại * được rồi , giờ có chuyện gì cũng phải nghe chị , biết chưa ?
Tô Hữu Bằng
* gật đầu *
cô thở dốc nhìn về phía nhà mình , từ trên cao đã bốc khói nghi ngút
trong phút chốc căn nhà cũ cháy rụi , chỉ còn một thứ gì còn sót
bọn bặm trợn cũng chuồn mất , bây giờ chỉ còn hai người vội vã nhặt nhạnh những gì còn lại
Tô Hữu Bằng
chị ? sao họ lại đốt nhà chúng ta ?
Tô Thiên Hạ
đừng lo , bố mẹ sẽ về thôi ! chị sẽ bảo bố bắt bọn người xấu !
Tô Hữu Bằng
vâng , chắc chắn là thế !
Tô Thiên Hạ
* rưng rưng *
Tô Thiên Hạ
" tạm thời đã cứu được em ấy rồi... tại sao lại không thể về sớm hơn chứ ?! "
xong , hai đứa trẻ cầm món đồ cũ ngồi trước cửa cho đến khi cảnh sát đến , họ được đưa đến cô nhi viện
Bằng Hữu nghe tin cha mẹ chết nó sốc đến nỗi khóc suốt mấy hôm , không chịu ăn cũng không chịu ngủ
Comments