Chương 19: Nhận lỗi

"Vừa nãy sao hoàng thượng lại nhận nó?" Tàu công công hơi khó hiểu hỏi.

Trước giờ Lý Thiên Thành chưa từng nhận bất cứ vật phẩm của phi tần khác, hiện tại lại đột nhiên thay đổi chủ ý.

"Trẫm không phải muốn nhận, chỉ là hiện tại cũng cần một ít!" Hắn chậm rãi nói.

Nhìn về phía trước cũng đến Từ Thanh cung rồi, hắn không chờ đợi gì mà bước vào. Bỗng chốc không khí trong phòng hơi khác lạ, làm hắn khó chịu chau mày.

Mùi dược nồng đến độ khiến hắn nhăn nhó, Lý Thiên Thành liếc quanh phòng, nhìn thấy một bát thuốc vẫn chưa vơi đáy đang nằm trên bàn, đảo mắt đến bên giường thì thấy Sở Diên đang yên ổn say giấc.

Hắn phất tay, ý bảo Tàu Dục Hàn ra ngoài, nhìn thấy biểu tình hoàng thượng hơi xao động, ông liền nhanh chóng rời khỏi.

Tiếng cửa được đóng lại, Lý Thiên Thành đi tới bên giường, nhìn khuôn mặt tái nhợt của Sở Diên. Phút chốc bao nhiêu cảm xúc lại một lần nữa dâng trào, hắn chạm nhẹ sườn mặt hốc hác của y.

Mới mấy ngày không gặp, bây giờ đã gầy thành bộ dạng này, thật khiến người hắn đau lòng.

Lý Thiên Thành lấy túi hương ban nãy, cẩn thận cho một ít vào lư để đốt. Hương trầm dịu dịu trong chốc lát đã lan tỏa hết căn phòng, hương thơm của nó khiến đầu óc thư giãn.

Lý Thiên Thành hơi giãn mày, hắn nhẹ nhàng chạm tay y, giọng nói ôn nhu gọi: "Sở Diên?"

Sau đó cúi người đặt lên trán y một nụ hôn, hắn lại nói: "Hà cớ gì cứ muốn cãi lời trẫm?"

Cớ sao lại không chịu ngoan ngoãn nghe lời hắn, lúc nào cũng khiến hắn khó chịu. Chỉ cần nguyện ý nghe lời hắn sẽ chết sao? Khó lắm à?

Cho đến hiện tại, thân xác điêu tàn vẫn không chịu nói những lời mật ngọt, khiến hắn yêu thương y hơn sao?

Lý Thiên Thành không hiểu, y là ngốc thật hay ngốc giả, là ngốc thật nên mới ngu ngốc đến mức làm trái ý hắn, ngu ngốc đến mức không rõ hắn thích ăn mềm không ăn cứng sao?

Và còn ngốc đến mức lo chuyện bao đồng, xem thường ý chỉ của hắn. Một người nắm trong tay sinh mệnh vô số người như hắn, chưa từng nghĩ sẽ vì một ai đó tự phản bác lại ý chỉ của mình.

Đã bao lần hắn thì thầm bên tai y, hắn nói hắn thích y ngoan ngoãn nghe lời hắn, hắn ghét nhất là kiểu người nói mãi chẳng hiểu. Vậy mà y thật sự là kiểu người mà hắn ghét, không biết tự lượng sức.

Nhưng mà hắn không từ bỏ được, chẳng rõ nguyên nhân gì, hắn lại muốn cùng y một chỗ, hắn muốn nghe y nói yêu hắn. Là nguyện ý yêu hắn, yêu đến mức ngay cả tim, phổi cũng không ngại moi ra cho hắn. Cho đến khi huyết nhục mơ hồ vẫn không dừng lại!

Lý Thiên Thành hắn một khi đã nhận định một thứ gì đó, cho dù nó xa đến đâu hắn cũng quyết tâm không để nó biến mất. Bằng mọi giá phải lấy được nó trở về, không để một ai khác cướp nó đi!

...

Cánh cửa đột nhiên bật mở.

Tuệ Lâm hối hả bước vào thì khựng lại, nàng nhìn Lý Thiên Thành đang ngồi bên cạnh Sở Diên, lòng nàng có chút gợn sóng.

"Hoàng thượng... " Nàng quỳ xuống, cúi đầu thỉnh an hắn.

Lý Thiên Thành không liếc tới, chỉ hỏi một câu.

"Y đã ngủ bao lâu rồi?" Hắn vừa nói, vừa vuốt ve từng lọn tóc lả lơi trên người y, khuôn mặt băng lãnh không nhìn ra biểu cảm.

Bàn tay vuốt ve sợi tóc, quấn nó lại một vòng rồi buông lỏng xuống. Vén nó ra một bên, chăm chú nhìn sườn mặt Sở Diên.

Tuệ Lâm cúi đầu, nàng nói: "Dạ bẩm, chỉ vừa mới đây thôi ạ, chủ tử sau khi uống thuốc được một nửa liền say giấc, ước chừng đã được hai canh giờ!"

Nghe vậy hắn lại im lặng, hóa ra đã được hai canh giờ, vậy mà hắn cứ tưởng y lại giống như hôm đó, ngủ một giấc tận ba ngày! Lúc nãy vừa bước vào hắn đã có một chú bất an trong lòng, nhưng hóa ra là do hắn tự nghĩ ra.

Nếu không có gì vậy thì hắn cũng không cần tiếp tục ở đây nữa, Lý Thiên Thành đứng dậy, dự định sẽ đi khỏi.

Bỗng chốc, một lực tương đối mạnh kéo hắn lại, cổ tay bị người khác nắm giữ khiến hắn nhíu mày, nhìn xuống thì thấy một bàn tay thon dài đang bắt lấy hắn, chặt đến mức không muốn buông.

Lý Thiên Thành dừng lại chốc lát, không có dự định sẽ rụt tay về, ánh mắt cứ như thế giao nhau, hồi lâu không động đậy.

Trong phút chốc, ngay lúc Lý Thiên Thành vừa rời khỏi, Sở Diên đã bắt lấy hắn, y không muốn hắn rời đi.

Sở Diên chính vì bị thứ tình cảm ấy lấn át tâm trí, y hiện tại không muốn bỏ qua một cách dễ dàng như vậy, xa hắn y cảm thấy bức rức khó chịu.

Trong lúc say giấc, y cảm giác được một bàn tay to lớn, luôn xoa nắn khuôn mặt y, rất nhẹ nhàng, không có mạnh bạo.

Y nhận thấy hắn cũng có tình cảm với y, chỉ là hắn không muốn bộc lộ nó ra, y cũng vậy cũng không muốn bộc lộ nó ra.

Nhưng y đã trót sa vào lưới tình rồi, lần này để hắn đi, biết bao giờ mới có thể gặp lại, lần này hắn đi có thể sẽ không còn tình cảm với y nữa.

Sở Diên muốn mặt dày đeo bám hắn, ngoan ngoãn một chút, chiều ý muốn của hắn, y có thể làm được, mong hắn đừng để lại cho y một cái bóng lưng.

"Hoàng thượng..." Y yếu ớt gọi tên hắn, nhìn hắn chăm chú.

Lý Thiên Thành muốn gỡ tay y, nhưng nhìn bàn tay trắng bệch không ngừng dùng lực bấu chặt hắn đến nỗi đỏ ửng lên, hắn lại mềm lòng dừng lại.

"Sở Diên sai rồi... sai rồi..." Y ủy khuất nhìn hắn, mong chờ hắn tha thứ.

Lý Thiên Thành không trả lời, hắn cũng nhìn y, nhưng tầm mắt là một vẻ ngờ nghệch.

"Ngươi sai ở đâu chứ?" Hắn trầm giọng hỏi, biểu tình lạnh lùng, không quan tâm đến biểu cảm đó của y.

Nhìn hai vị chủ tử đang sắp sửa làm hòa, Tuệ Lâm liền rón rén đi ra ngoài, nhẹ nhàng khép cửa lại, mừng thầm trong lồng.

Lần này nàng mong chủ tử nàng sẽ không làm chuyện bất lợi cho bản thân nữa, những lần như vậy chịu cực, chịu khổ cũng vẫn là chủ tử nàng thôi.

Trở lại bên trong, bầu không khí ngượng nghịu đến khó chịu. Sở Diên cố gắng lựa lời cho sao không động chạm đến hắn, y vẫn còn rất choáng, nên cũng không suy nghĩ được gì sâu xa, chỉ biết nhận lỗi.

Y nói: "Sở Diên sai rất nhiều, nhiều đến mức khiến người mãi không vui, Sở Diên đã rất cố gắng làm người vui, nhưng lời nói luôn làm người khó chịu..."

Hắn hỏi: "Tại sao luôn cãi lời trẫm?"

Sở Diên rũ mắt, chậm rãi rơi nước mắt.

"Sở Diên không phải muốn cãi, chỉ là không biết lựa lời, không nghĩ đến sẽ khiến người phật lòng!" Y nhìn hắn, bàn tay không tự chủ mà kéo vạt áo.

Thấy y rất có thành ý, hơn nữa hắn cũng không phải nhỏ nhen, chỉ cần thật lòng nhận lỗi với hắn, hắn sẽ nhẹ nhàng gật đầu cho qua.

Hồi lâu Lý Thiên Thành mới nói: "Nếu vậy đêm nay cho trẫm đi!"

Thuận thế hắn chạm vào lòng ngực y, không ngừng vuốt ve, ma sát bên trong, bàn tay luồn sâu vào lưng y, rồi kéo toạc y phục ra.

"Có được không? Ngươi nguyện ý không?" Hắn vừa xoa vừa hỏi.

Sở Diên mỉm cười, ôm chầm lấy hắn, để đầu tựa lên vai hắn, giọng nói nhẹ nhàng, khàn đặc.

"Được, chỉ cần người muốn, tất cả đều được cả, chỉ cần người muốn, Sở Diên đều cho người, tất cả đều cho người!"

"Vậy sao?" Hắn hỏi.

"Phải, tất cả những gì hoàng thượng muốn, Sở Diên luôn nguyện ý vâng lời, sau này sẽ không cãi lại nữa..." Sở Diên ủ dột nói.

"Được, nếu vậy nói yêu trẫm đi?"

Sở Diên ngoan ngoãn nói: "Yêu người, Sở Diên yêu người!"

Hot

Comments

Huyền Meii

Huyền Meii

hayy

2022-04-26

0

An Lạc Tư

An Lạc Tư

cũng biết nhận lỗi?

2022-04-25

0

Yew:3

Yew:3

Trầm thật sự tồi

2022-04-02

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Năm Dục Hiên thứ hai
2 Chương 2: Tàn ác
3 Chương 3: Tuyển tú
4 Chương 4: Lo sợ
5 Chương 5: Ngày tháng không yên
6 Chương 6: Trong cung xảy ra chuyện
7 Chương 7: Hôn mê
8 Chương 8: Tỉnh dậy
9 Chương 9: Dạy dỗ
10 Chương 10: Khoảng cách
11 Chương 11: Ấm áp
12 Chương 12: An yên
13 Chương 13: Cảnh sắc tàn phai
14 Chương 14: Làm lơ
15 Chương 15: Tàn nhẫn
16 Chương 16: Cực hình
17 Chương 17: Cảnh tỉnh
18 Chương 18: Cả người vô lực
19 Chương 19: Nhận lỗi
20 Chương 20: Cùng người đồng tâm (H)
21 Chương 21: Kí ức chẳng mấy tốt đẹp - thượng
22 Chương 22: Kí ức chẳng mấy tốt đẹp - hạ
23 Chương 23: Dịu dàng
24 Chương 24: Bình đạm an nhiên
25 Chương 25: Âm thầm tính toán
26 Chương 26: Hoàng hậu đã mang long thai
27 Chương 27: Tủi thân
28 Chương 28: Dao động
29 Chương 29: Tâm trạng lúc nào cũng vậy
30 Chương 30: Yên bình chưa tới hắc ám lại lên
31 Chương 31: Trẫm hoàn toàn không cố ý
32 Chương 32: Rất đau
33 Chương 33: Thương tiếc
34 Chương 34: Kẻ may mắn, liệu có được an nhàn
35 Chương 35: Trẫm nhất định không tha cho ngươi
36 Chương 36: Lãnh cung
37 Chương 37: Gượng dậy
38 Chương 38: Niềm vui thắng lợi
39 Chương 39: Vở kịch của kẻ chiến thắng
40 Chương 40: Truyền thuyết về đau thương
41 Chương 41: Diệt trừ tai họa
42 Chương 42: Kẻ ngu xuẩn không đáng sống
43 Chương 43: Chứng đau đầu không hề thuyên giảm
44 Chương 44: Nhìn vật nhớ người
45 Chương 45: Trộm nhìn
46 Chương 46: Không nhịn được mà nhớ nhung
47 Chương 47: Mang người trở về
48 Chương 48: Lần này quyết không để ngươi chịu khổ
49 Chương 49: Tơ lòng
50 Chương 50: Chủ tớ đoàn tụ
51 Chương 51: Liệu người có thể chừa một đường lui?
52 Chương 52: Lần nữa nói tiếng yêu
53 Chương 53: Tình địch không thể tin - thượng
54 Chương 54: Tình địch không thể tin - hạ
55 Chương 55: Thành công khiến người thay đổi
56 Chương 56: Chỉ vậy thôi sao
57 Chương 57: Từ chối cùng hắn trở về
58 Chương 58: Chậm trễ kế hoạch
59 Chương 59. Cố nhân của Dương Xuân
60 Chương 60: Mây mù giăng lối
61 Chương 61: Kẻ muốn nguyền rủa hắn nhiều vô kể
62 Chương 62: Hắn nhận ra y không thể thiếu
63 Chương 63: Hoài mong, trông ngóng
64 Chương 64: Một lần nán lại Thanh Sơn
65 Chương 65: Phu quân, người muốn bây giờ sao (H)
66 Chương 66: Muốn trở thành một cặp phu phu bình thường
67 Chương 67: Vội vã trong đêm
68 Chương 68: Thời đã tới, chỉ trách không đúng thời điểm
69 Chương 69. Thích sát hoàng thượng
70 Chương 70: Chạy trối chết
71 Chương 71: Như người mất hồn
72 Chương 72: Ngươi sai ở đâu
73 Chương 73: Liễu Yến rốt cuộc là ai?
74 Chương 74: Vạn lần đều là lỗi của ta
75 Chương 75: Đến rồi, vẫn giận mãi chẳng thôi
76 Chương 76: Là bệnh hay tâm bệnh, chân thành khó vậy sao
77 Chương 77: Bệnh cũ tái phát
78 Chương 78: Mạch tượng khác lạ
79 Chương 79: Không yên
80 Chương 80: Nhẹ nhàng đối tốt
81 Chương 81: Từ tốn một chút mới là Sở Diên
82 Chương 82: Về chốn cũ
83 Chương 83: Liêm Châu
84 Chương 84: Gặp lại cố nhân
85 Chương 85: Tất nhiên phải tránh vì y là kẻ bạc tình
86 Chương 86: Người không vì mình trời tru đất diệt
87 Chương 87: Yến tiệc dành riêng cho hắn
88 Chương 88: Điệu múa đó là Tây Lữ Tam Tương
89 Chương 89: Hôm nay dông gió không ngừng, hỏi người nhớ ai
90 Chương 90: Thế trận do y làm chủ
91 Chương 91. Kết cục của kẻ tự cho mình là nhất
92 Chương 92: Đã ai từng nói với người chưa, rằng trái tim của người là sắc đá
93 Chương 93: Nếu vậy cứ để phụ tử ta cùng xuống hoàng tuyền
94 Chương 94: Y đã nhìn thấy, khuôn mặt Lý Thiên Thành giống như ác quỷ
95 Chương 95: Nước đi cuối cùng
96 Chương 96: Người yêu ta rộng bao nhiêu? Có rộng bằng một nửa giang sơn?
97 Chương 97. Giết người diệt khẩu nương nương dám sao?
98 Chương 98: Giấc mộng giang sơn đã sớm lụi tàn
99 Chương 99. Ta yêu người nhiều như thế, người xem ta là gì?
100 Chương 100: Mất rồi, cốt nhục của ta mất rồi?
101 Chương 101: Trăm sai đều là ta muốn chém muốn giết tùy ý ngươi!
102 Chương 102: Ác mộng khiến hắn lùi bước
103 Chương 103: Y quên hết rồi, còn muốn phụ thân đánh hắn... nở hoa
104 Chương 104: Bị hắn bắt gặp rồi
105 Chương 105: Hắn ghét mèo, y thích mèo
106 Chương 106: Hắn ghen tị đến mức muốn nhổ trụi lông Tiểu Miêu Miêu
107 Chương 107: Chết tiệt đồ phản chủ này
108 Chương 108: Tìm người
109 Chương 109: Cố nhân gặp lại vậy mà lại đối đầu?
110 Chương 110: Dụ dỗ không thành, ngược lại tạo nghiệp
111 Chương 111: Hắn muốn cho y một danh phận thích đáng
112 Chương 112. Lén làm chuyện xấu
113 Chương 113: Vết thương của y từ đâu mà có?
114 Chương 114: Dược này dùng ổn đấy?
115 Chương 115: Đến cả khi nằm mộng hắn cũng khát vọng thể xác!
116 Chương 116: Hắn nguyện đắp thêm vài cân bột chỉ để mặt dày hơn
117 Chương 117: Cả cung đều lan truyền, đêm qua hoàng thượng cùng hoàng hậu mặn nồng
118 Chương 118: Hắn không nỡ để y chết thêm một lần nữa
119 Chương 119: Ở nơi nào đó có một kẻ mặt dày
120 Chương 120: Nếu y chết cóng, Dương Xuân sẽ bố thí cho cái quan tài
121 Chương 121: Lắm trò như vậy, hắn suýt nữa không lường trước được
122 Chương 122: Hôm nay trăng thanh gió mát rất thích hợp trả thù
123 Chương 123: Trả lại
124 Chương 124: Hoàng thượng, hoàng hậu có hỉ rồi
125 Chương 125: Một là ăn tát, hai là ăn đấm
126 Chương 126: Gọi ta là hoàng hậu nương nương
127 Chương 127: Giữa ta và hắn có thể bách niên không?
128 Chương 128: Nghề nghiệp thái y không đơn giản
129 Chương 129: Nghe nói ăn vạ rất tốt
130 Chương 130: Như cũ, bị từ chối nữa rồi, thất bại quá đi
131 Chương 131: Nếu muốn lấy tiền ta, chi bằng lấy ta?
132 Chương 132: Làm lại từ đầu
133 Chương 133: Sắp sinh
134 Chương 134: Sinh rồi, nhưng đau quá
135 Chương 135: Đặt tên
136 Chương 136: Tiểu Húc bị cưỡng chế người đẹp
137 Chương 137: Thảm hại
138 Chương 138: Hắn bị ra rìa rồi
139 Chương 139. Thả đèn trời
140 Chương 140. Nghe nói Sở Diên rất thiên vị!
141 Chương 141: Giúp hoàng đệ tìm vương phi
142 Chương 142. Lý Thừa Húc muốn nuôi thê tử
143 Chương 143: Đứa trẻ đáng thương
144 Chương 144: Bọn họ rất tàn nhẫn
145 Chương 145: Lớn rồi nói mãi chẳng nghe
146 Chương 146: Dạy đọc sách
147 Chương 147: Năm Dục Hiên thứ ba
148 Chương 148: Thảnh thơi
149 Chương 149: Tốn công vô ích
150 Chương 150: Bất đồng - thượng
151 Chương 151: Bất đồng - hạ
152 Chương 152: Theo sát
153 Chương 153: Mười hai năm trước
154 Chương 154: Vì sao không rời đi?
155 Chương 155: Tâm thư
156 Chương 156. Chữ tình khó nói
157 Chương 157: Thỏa mãn - thượng (H)
158 Chương 158: Thỏa mãn - hạ (H)
159 Chương 159: Vậy thì từ quan - thượng
160 Chương 160: Vậy thì từ quan - hạ
161 Chương 161: Tân hôn không trọn vẹn - thượng
162 Chương 162: Tân hôn không trọn vẹn - hạ
163 Chương 163: Khế ước mùa hoa
164 Chương 164: Ái tình lý giải một chữ nan
165 Chương 165. Thực tại
166 Chương 166: Lý Thiên Thành đã quên hắn già rồi! (H)
167 Chương 167: Lại trốn tránh
168 Chương 168: Hoàng thượng tửu phòng không thể chứa đủ rượu
169 Chương 169: Tiểu mỹ nhân lại lừa ta
170 Chương 170: Tiểu mỹ nhân đừng hòng trốn - thượng
171 Chương 171: Tiểu mỹ nhân đừng hòng trốn - hạ
172 Chương 172: Ân oán
173 Chương 173: Giải thoát
174 Chương 174: Lý Thiên Thành nấu sủi cảo
175 Chương 175: Sai một li đi một đời
176 Chương 176: Mưu đồ làm loạn
177 Chương 177: Xem người ta lăn giường, chi bằng lăn giường - thượng
178 Chương 178: Xem người ta lăn giường, chi bằng lăn giường - hạ (H)
179 Chương 179: Khi người lớn tuổi nói chuyện yêu đương - thượng
180 Chương 180: Khi người lớn tuổi nói chuyện yêu đương - hạ
181 Chương 181: Biến thái (H)
182 Chương 182: Thất Tịch ăn thịt! (H)
183 Chương 183: Nổi nóng
184 Chương 184: Hoàng cung
185 Chương 185: Thừa Nam không muốn ở gần Sở Diên
186 Chương 186: Sai rồi, phải phạt! (H)
187 Chương 187: Phu nhân rên rất mê người (H)
188 Chương 188: Miễn cưỡng
189 Chương 189: Không muốn tiếp tục hy vọng
190 Chương 190: Dứt khoát bỏ đi
191 Chương 191: Ghi hận
192 Chương 192: Rõ ràng muốn thượng ta
193 Chương 193: Đừng nói, rên là đủ! (H)
194 Chương 194: Cả đêm triền miên
195 Chương 195: Hắn là một tên vô liêm sỉ
196 Chương 196: Nấu canh
197 Chương 197: Tâm tính thay đổi
198 Chương 198: Diệt trừ hậu họa
199 Chương 199: Vỡ mộng
200 Chương 200: Mưu kế
201 Chương 201: Bắt đầu chống đối
202 Chương 202: Mang về một kẻ xa lạ
203 Chương 203: Mộng tàn
204 Chương 204: Ngươi yêu hắn hay yêu ta?
205 Chương 205: Mật ngọt (H)
206 Chương 206: Thời hạn
207 Chương 207: Thô bạo
208 Chương 208: Mối họa
209 Chương 209: Bí mật
210 Chương 210: Ác mộng
211 Chương 211: Sợ hãi
212 Chương 212: Ghi thù
213 Chương 213: Kế hoạch trừng phạt kẻ địch
214 Chương 214: Hoàng thượng quên rồi sao?
215 Chương 215: Là mộng hay thực
216 Chương 216: Có trẫm ở đây
217 Chương 217: Cuồng nhiệt (H) - thượng
218 Chương 218: Cuồng nhiệt (H) - hạ
219 Chương 219: Hổ dữ không ăn thịt con
220 Chương 220: Tệ bạc
221 Chương 221: Người hắn yêu... chết rồi!
222 Chương 222: Hắn biết sai rồi
223 Chương 223: Nguyên Tiêu
224 Chương 224: Nguyên Tiêu này ta không cần gì chỉ cần ngươi (H)
225 Chương 225: Lưỡng tình tương duyệt
226 Chương 226: Không được nuốt lời (H)
227 Chương 227: Hạnh phúc trong khổ ải
228 Chương 228: Tận hưởng (H)
229 Chương 229: Về chốn cũ
230 Chương 230: Đại kết cục - ngắm tuyết (END)
Chapter

Updated 230 Episodes

1
Chương 1: Năm Dục Hiên thứ hai
2
Chương 2: Tàn ác
3
Chương 3: Tuyển tú
4
Chương 4: Lo sợ
5
Chương 5: Ngày tháng không yên
6
Chương 6: Trong cung xảy ra chuyện
7
Chương 7: Hôn mê
8
Chương 8: Tỉnh dậy
9
Chương 9: Dạy dỗ
10
Chương 10: Khoảng cách
11
Chương 11: Ấm áp
12
Chương 12: An yên
13
Chương 13: Cảnh sắc tàn phai
14
Chương 14: Làm lơ
15
Chương 15: Tàn nhẫn
16
Chương 16: Cực hình
17
Chương 17: Cảnh tỉnh
18
Chương 18: Cả người vô lực
19
Chương 19: Nhận lỗi
20
Chương 20: Cùng người đồng tâm (H)
21
Chương 21: Kí ức chẳng mấy tốt đẹp - thượng
22
Chương 22: Kí ức chẳng mấy tốt đẹp - hạ
23
Chương 23: Dịu dàng
24
Chương 24: Bình đạm an nhiên
25
Chương 25: Âm thầm tính toán
26
Chương 26: Hoàng hậu đã mang long thai
27
Chương 27: Tủi thân
28
Chương 28: Dao động
29
Chương 29: Tâm trạng lúc nào cũng vậy
30
Chương 30: Yên bình chưa tới hắc ám lại lên
31
Chương 31: Trẫm hoàn toàn không cố ý
32
Chương 32: Rất đau
33
Chương 33: Thương tiếc
34
Chương 34: Kẻ may mắn, liệu có được an nhàn
35
Chương 35: Trẫm nhất định không tha cho ngươi
36
Chương 36: Lãnh cung
37
Chương 37: Gượng dậy
38
Chương 38: Niềm vui thắng lợi
39
Chương 39: Vở kịch của kẻ chiến thắng
40
Chương 40: Truyền thuyết về đau thương
41
Chương 41: Diệt trừ tai họa
42
Chương 42: Kẻ ngu xuẩn không đáng sống
43
Chương 43: Chứng đau đầu không hề thuyên giảm
44
Chương 44: Nhìn vật nhớ người
45
Chương 45: Trộm nhìn
46
Chương 46: Không nhịn được mà nhớ nhung
47
Chương 47: Mang người trở về
48
Chương 48: Lần này quyết không để ngươi chịu khổ
49
Chương 49: Tơ lòng
50
Chương 50: Chủ tớ đoàn tụ
51
Chương 51: Liệu người có thể chừa một đường lui?
52
Chương 52: Lần nữa nói tiếng yêu
53
Chương 53: Tình địch không thể tin - thượng
54
Chương 54: Tình địch không thể tin - hạ
55
Chương 55: Thành công khiến người thay đổi
56
Chương 56: Chỉ vậy thôi sao
57
Chương 57: Từ chối cùng hắn trở về
58
Chương 58: Chậm trễ kế hoạch
59
Chương 59. Cố nhân của Dương Xuân
60
Chương 60: Mây mù giăng lối
61
Chương 61: Kẻ muốn nguyền rủa hắn nhiều vô kể
62
Chương 62: Hắn nhận ra y không thể thiếu
63
Chương 63: Hoài mong, trông ngóng
64
Chương 64: Một lần nán lại Thanh Sơn
65
Chương 65: Phu quân, người muốn bây giờ sao (H)
66
Chương 66: Muốn trở thành một cặp phu phu bình thường
67
Chương 67: Vội vã trong đêm
68
Chương 68: Thời đã tới, chỉ trách không đúng thời điểm
69
Chương 69. Thích sát hoàng thượng
70
Chương 70: Chạy trối chết
71
Chương 71: Như người mất hồn
72
Chương 72: Ngươi sai ở đâu
73
Chương 73: Liễu Yến rốt cuộc là ai?
74
Chương 74: Vạn lần đều là lỗi của ta
75
Chương 75: Đến rồi, vẫn giận mãi chẳng thôi
76
Chương 76: Là bệnh hay tâm bệnh, chân thành khó vậy sao
77
Chương 77: Bệnh cũ tái phát
78
Chương 78: Mạch tượng khác lạ
79
Chương 79: Không yên
80
Chương 80: Nhẹ nhàng đối tốt
81
Chương 81: Từ tốn một chút mới là Sở Diên
82
Chương 82: Về chốn cũ
83
Chương 83: Liêm Châu
84
Chương 84: Gặp lại cố nhân
85
Chương 85: Tất nhiên phải tránh vì y là kẻ bạc tình
86
Chương 86: Người không vì mình trời tru đất diệt
87
Chương 87: Yến tiệc dành riêng cho hắn
88
Chương 88: Điệu múa đó là Tây Lữ Tam Tương
89
Chương 89: Hôm nay dông gió không ngừng, hỏi người nhớ ai
90
Chương 90: Thế trận do y làm chủ
91
Chương 91. Kết cục của kẻ tự cho mình là nhất
92
Chương 92: Đã ai từng nói với người chưa, rằng trái tim của người là sắc đá
93
Chương 93: Nếu vậy cứ để phụ tử ta cùng xuống hoàng tuyền
94
Chương 94: Y đã nhìn thấy, khuôn mặt Lý Thiên Thành giống như ác quỷ
95
Chương 95: Nước đi cuối cùng
96
Chương 96: Người yêu ta rộng bao nhiêu? Có rộng bằng một nửa giang sơn?
97
Chương 97. Giết người diệt khẩu nương nương dám sao?
98
Chương 98: Giấc mộng giang sơn đã sớm lụi tàn
99
Chương 99. Ta yêu người nhiều như thế, người xem ta là gì?
100
Chương 100: Mất rồi, cốt nhục của ta mất rồi?
101
Chương 101: Trăm sai đều là ta muốn chém muốn giết tùy ý ngươi!
102
Chương 102: Ác mộng khiến hắn lùi bước
103
Chương 103: Y quên hết rồi, còn muốn phụ thân đánh hắn... nở hoa
104
Chương 104: Bị hắn bắt gặp rồi
105
Chương 105: Hắn ghét mèo, y thích mèo
106
Chương 106: Hắn ghen tị đến mức muốn nhổ trụi lông Tiểu Miêu Miêu
107
Chương 107: Chết tiệt đồ phản chủ này
108
Chương 108: Tìm người
109
Chương 109: Cố nhân gặp lại vậy mà lại đối đầu?
110
Chương 110: Dụ dỗ không thành, ngược lại tạo nghiệp
111
Chương 111: Hắn muốn cho y một danh phận thích đáng
112
Chương 112. Lén làm chuyện xấu
113
Chương 113: Vết thương của y từ đâu mà có?
114
Chương 114: Dược này dùng ổn đấy?
115
Chương 115: Đến cả khi nằm mộng hắn cũng khát vọng thể xác!
116
Chương 116: Hắn nguyện đắp thêm vài cân bột chỉ để mặt dày hơn
117
Chương 117: Cả cung đều lan truyền, đêm qua hoàng thượng cùng hoàng hậu mặn nồng
118
Chương 118: Hắn không nỡ để y chết thêm một lần nữa
119
Chương 119: Ở nơi nào đó có một kẻ mặt dày
120
Chương 120: Nếu y chết cóng, Dương Xuân sẽ bố thí cho cái quan tài
121
Chương 121: Lắm trò như vậy, hắn suýt nữa không lường trước được
122
Chương 122: Hôm nay trăng thanh gió mát rất thích hợp trả thù
123
Chương 123: Trả lại
124
Chương 124: Hoàng thượng, hoàng hậu có hỉ rồi
125
Chương 125: Một là ăn tát, hai là ăn đấm
126
Chương 126: Gọi ta là hoàng hậu nương nương
127
Chương 127: Giữa ta và hắn có thể bách niên không?
128
Chương 128: Nghề nghiệp thái y không đơn giản
129
Chương 129: Nghe nói ăn vạ rất tốt
130
Chương 130: Như cũ, bị từ chối nữa rồi, thất bại quá đi
131
Chương 131: Nếu muốn lấy tiền ta, chi bằng lấy ta?
132
Chương 132: Làm lại từ đầu
133
Chương 133: Sắp sinh
134
Chương 134: Sinh rồi, nhưng đau quá
135
Chương 135: Đặt tên
136
Chương 136: Tiểu Húc bị cưỡng chế người đẹp
137
Chương 137: Thảm hại
138
Chương 138: Hắn bị ra rìa rồi
139
Chương 139. Thả đèn trời
140
Chương 140. Nghe nói Sở Diên rất thiên vị!
141
Chương 141: Giúp hoàng đệ tìm vương phi
142
Chương 142. Lý Thừa Húc muốn nuôi thê tử
143
Chương 143: Đứa trẻ đáng thương
144
Chương 144: Bọn họ rất tàn nhẫn
145
Chương 145: Lớn rồi nói mãi chẳng nghe
146
Chương 146: Dạy đọc sách
147
Chương 147: Năm Dục Hiên thứ ba
148
Chương 148: Thảnh thơi
149
Chương 149: Tốn công vô ích
150
Chương 150: Bất đồng - thượng
151
Chương 151: Bất đồng - hạ
152
Chương 152: Theo sát
153
Chương 153: Mười hai năm trước
154
Chương 154: Vì sao không rời đi?
155
Chương 155: Tâm thư
156
Chương 156. Chữ tình khó nói
157
Chương 157: Thỏa mãn - thượng (H)
158
Chương 158: Thỏa mãn - hạ (H)
159
Chương 159: Vậy thì từ quan - thượng
160
Chương 160: Vậy thì từ quan - hạ
161
Chương 161: Tân hôn không trọn vẹn - thượng
162
Chương 162: Tân hôn không trọn vẹn - hạ
163
Chương 163: Khế ước mùa hoa
164
Chương 164: Ái tình lý giải một chữ nan
165
Chương 165. Thực tại
166
Chương 166: Lý Thiên Thành đã quên hắn già rồi! (H)
167
Chương 167: Lại trốn tránh
168
Chương 168: Hoàng thượng tửu phòng không thể chứa đủ rượu
169
Chương 169: Tiểu mỹ nhân lại lừa ta
170
Chương 170: Tiểu mỹ nhân đừng hòng trốn - thượng
171
Chương 171: Tiểu mỹ nhân đừng hòng trốn - hạ
172
Chương 172: Ân oán
173
Chương 173: Giải thoát
174
Chương 174: Lý Thiên Thành nấu sủi cảo
175
Chương 175: Sai một li đi một đời
176
Chương 176: Mưu đồ làm loạn
177
Chương 177: Xem người ta lăn giường, chi bằng lăn giường - thượng
178
Chương 178: Xem người ta lăn giường, chi bằng lăn giường - hạ (H)
179
Chương 179: Khi người lớn tuổi nói chuyện yêu đương - thượng
180
Chương 180: Khi người lớn tuổi nói chuyện yêu đương - hạ
181
Chương 181: Biến thái (H)
182
Chương 182: Thất Tịch ăn thịt! (H)
183
Chương 183: Nổi nóng
184
Chương 184: Hoàng cung
185
Chương 185: Thừa Nam không muốn ở gần Sở Diên
186
Chương 186: Sai rồi, phải phạt! (H)
187
Chương 187: Phu nhân rên rất mê người (H)
188
Chương 188: Miễn cưỡng
189
Chương 189: Không muốn tiếp tục hy vọng
190
Chương 190: Dứt khoát bỏ đi
191
Chương 191: Ghi hận
192
Chương 192: Rõ ràng muốn thượng ta
193
Chương 193: Đừng nói, rên là đủ! (H)
194
Chương 194: Cả đêm triền miên
195
Chương 195: Hắn là một tên vô liêm sỉ
196
Chương 196: Nấu canh
197
Chương 197: Tâm tính thay đổi
198
Chương 198: Diệt trừ hậu họa
199
Chương 199: Vỡ mộng
200
Chương 200: Mưu kế
201
Chương 201: Bắt đầu chống đối
202
Chương 202: Mang về một kẻ xa lạ
203
Chương 203: Mộng tàn
204
Chương 204: Ngươi yêu hắn hay yêu ta?
205
Chương 205: Mật ngọt (H)
206
Chương 206: Thời hạn
207
Chương 207: Thô bạo
208
Chương 208: Mối họa
209
Chương 209: Bí mật
210
Chương 210: Ác mộng
211
Chương 211: Sợ hãi
212
Chương 212: Ghi thù
213
Chương 213: Kế hoạch trừng phạt kẻ địch
214
Chương 214: Hoàng thượng quên rồi sao?
215
Chương 215: Là mộng hay thực
216
Chương 216: Có trẫm ở đây
217
Chương 217: Cuồng nhiệt (H) - thượng
218
Chương 218: Cuồng nhiệt (H) - hạ
219
Chương 219: Hổ dữ không ăn thịt con
220
Chương 220: Tệ bạc
221
Chương 221: Người hắn yêu... chết rồi!
222
Chương 222: Hắn biết sai rồi
223
Chương 223: Nguyên Tiêu
224
Chương 224: Nguyên Tiêu này ta không cần gì chỉ cần ngươi (H)
225
Chương 225: Lưỡng tình tương duyệt
226
Chương 226: Không được nuốt lời (H)
227
Chương 227: Hạnh phúc trong khổ ải
228
Chương 228: Tận hưởng (H)
229
Chương 229: Về chốn cũ
230
Chương 230: Đại kết cục - ngắm tuyết (END)

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play