Thái Tử Thì Sao?
Thời thế loạn lạc, nhân dân ở Vong Quốc khốn khổ, do có một vị hôn quân là Mặc Nhiễu, hắn là tam hoàng tử của vua Thục Vương - Mặc Hoà Thục.
Hắn chỉ biết lo cho cuộc sống xa hoa của mình ở trong cung, hắn tăng thêm thuế sát hại dân thường, lúc này tể tướng của Vong Quốc là Tần Vũ là trung thần vì lo lắng cho người dân nên đã viết mật thư gửi cho nhị hoàng tử là Mặc Nhiên Nhân ở núi Nguyệt phía Bắc Vong Quốc, còn được biết đến là Nhiên Vương.
Nhiên Vương thương dân hơn ai hết, vốn dĩ là vị trí thái tử năm đó đã được định là của Nhiên Vương nhưng do chưa kịp phong lên thái tử thì Mặc Nhiễu đã tạo phản, năm năm trước Mặc Nhiễu sát hại phụ hoàng để lên ngôi, Nhiên Vương đã để mặc cho hắn lên ngôi vì cho rằng hắn trước giờ luôn thể hiện mình tài giỏi thì chắc chắn hắn sẽ là một vị quân vương.
Sau khi Mặc Nhiễu lên ngôi thì Nhiên Vương đã cùng nương tử là Mạnh Ẩn đi đến núi Nguyệt sống cùng tứ hoàng tử là Mặc Vương cùng nhau ở đó sống cuộc sống bình thường.
Đến nay Nhiên Vương nhận được mật thư thì thấy dân nghèo túng khổ cực lại sinh lòng thương xót, Mặc Nhiễu sau khi lên ngôi đã sắp xếp lại quan lại trong triều làm nhiễu loạn triều chính tham quan chức lớn ngày càng nhiều, không những thế Mặc Nhiễu còn không quan tâm việc triều chính chỉ biết ăn chơi hưởng thụ hoan lạc với ba nghìn mỹ nữ, quốc khố ngày càng ít đi, Mặc Nhiễu bắt đầu tăng thuế, cũng từ đó mà ra đời không biết bao nhiêu thuế kỳ lạ.
Nhiên Vương tức giận liền xuống núi tập hợp đủ binh lính lật đổ Mặc Nhiễu, chỉ trong vòng một tháng thôi Mặc Nhiễu đã bại hoàn toàn, vì hắn đã đi đến bước đường cùng, giết cha cướp ngôi, hôn quân xấu xa, lại là kẻ lòng dạ hẹp hòi, hắn không chịu được tình cảnh khổ sở này nên đã tự sát.
Giang sơn xã tắc lại yên bình, Nhiên Vương được lòng dân, huynh đệ cũng không còn ai thích hợp để lên ngôi, vì giang sơn xã tắc Nhiên Vương lên ngôi làm hoàng đế, người trở thành một vị quân vương, người ta biết đến người không chỉ là một bậc quân vương mà còn là một người chung thủy, bởi vì lấy nhau bao nhiêu năm, cung tần mỹ nữ của hoàng thượng là vô số, Nhiên Vương cũng không cần nể nang ai để lấy lòng nên trước giờ chỉ một mực ân sủng hoàng hậu, Nhiên Vương và hoàng hậu trước đó đã có với nhau hai đứa con trai, cách nhau ba tuổi, tính tình hai đứa gần như là giống nhau, thông minh, hoạt ngôn, rất lạc quan.
Huynh trưởng là Mặc Chiêu Nhiên, là đại hoàng tử Đại Nhiên, hơn nhị hoàng tử ba tuổi, là người lạc quan, có gì nói đó vô cùng thật thà, thông minh.
Nhị huynh là Mặc Chiêu Vương, do tứ vương gia đặt tên cho nên chắc tính nết cũng gần giống vương gia, thông minh, khéo ăn nói, vô cùng vui vẻ, người ta gọi Chiêu Vương là Nguyên Vương nhị hoàng tử.
Hoàng hậu của người là Mạnh Ẩn, còn gọi là Ẩn Lan hoàng hậu, sau hai năm Ẩn Lan hoàng hậu lại một lần nữa mang thai, hoàng thượng vốn mong đó là một công chúa, vì đã có hai đứa con trai rất đỗi ồn ào rồi, muốn thêm một cô công chúa hiền dịu, át đi sự ồn ào của hai vị huynh, nhưng nào đâu đúng ý, hoàng hậu lại hạ sinh một hoàng tử.
Người đặt tên là Mặc Chiêu Phong, gọi là Nguyên Phong tam hoàng tử. Thật ra thì Ẩn Lan hoàng hậu sinh được thêm đứa con trai lại cũng đúng ý hoàng thượng một phần, vì Nguyên Phong lại khác với hai vị huynh của mình, là một tiểu hoàng tử tuấn tú, có chút ít nói và tính cách lạnh lùng, thông minh không kém gì hai hai huynh của mình.
Ai ai cũng nói tam hoàng tử là một người mang nét tuấn tú lấy ra từ sự xinh đẹp của mẹ và thông minh giống như phụ vương.
Nguyên Phong từ bé không được tiếp xúc nhiều về thế giới bên ngoài như hai huynh trước của mình, Nguyên Phong hay nghe được nhiều chuyện thú vị qua mấy lời kể của các huynh, họ nói bên ngoài tự do, thoải mái nhường nào, không hề có sự ngột ngạt lễ nghĩa rườm rà như trong cung, điều này cũng nhen nhóm trong lòng tam hoàng tử một chút mong muốn tự do, vì mỗi ngày nhận lễ, hành lễ, phải để ý sắc mặt của người khác tiểu hoàng tử này đã sớm chán ghét.
Đến khi năm mười tuổi, Nguyên Phong được đưa đến núi Nguyệt chơi một chuyến, khi về thì lại kể với hoàng thượng và hoàng hậu, mình đã gặp một cô nương rất xinh đẹp, lại còn rất hiểu biết.
"Ở núi Nguyệt có một tiểu muội muội, muội ấy mới tám tuổi nhưng lại hiểu biết hơn con, con được muội ấy kể cho nghe rất nhiều chuyện, được mở mang tầm mắt, thật sự rất khâm phục."
Hoàng thượng và hoàng hậu lại nghĩ Nguyên Phong nghe được những chuyện lạ, chuyện hiếm có nên có lòng ngưỡng mộ, chút chuyện đó sẽ không thể khiến con trẻ nhớ mãi được, nhưng nào ngờ qua một năm lại đến sinh thần thì Nguyên Phong lại nhắc đến.
"Muội ấy tên là Đàm Nhu, con quen gọi là Nhu Nhu, rất xinh đẹp."
Đến năm mười ba tuổi, nhờ tầm nhìn của những quan thần, Nguyên Phong từ một tam hoàng tử nhỏ tuổi đã được sắc phong làm thái tử điện hạ, chuyển đến Đông cung sống.
Ở Đông cung cũng không thoải mái gì, Nguyên Phong phải ngày ngày luyện tập võ công, học bắn cung, xem sổ sách, học binh pháp, tất cả mọi thứ từ công việc của quần thần, tướng quân Nguyên Phong đều phải học, cuộc sống bỗng chốc chỉ còn sự ép buộc, không có tự do, Nguyên Phong càng lúc càng ít nói, lạnh lùng.
Thái tử điện hạ của họ cứ mãi nhớ về quãng thời gian ở núi Nguyệt, gặp được tiểu muội muội xinh đẹp đã cùng nhau vui chơi tự do như thế nào, điều mà thái tử điện hạ vẫn luôn mong muốn đó là được gặp lại tiểu muội muội kia, cũng vì sự tự do, không gò bó của mình nữa.
Đến mười chín tuổi Nguyên Phong đã năn nỉ được hoàng thượng đồng ý cho đi du ngoạn, tất nhiên là cũng không dễ dàng gì, Nguyên Phong phải đồng ý đi dẹp loạn ở biên cương giữa Vong Quốc và Bắc Quốc nơi đó có bọn cướp đang tác quái, cũng rất khổ sở, sau khi về thì xử lý biết bao nhiêu chuyện hạn hán, lũ lụt, đi đến thực địa phát gạo giúp dân, làm việc cận lực cũng chỉ để đổi lấy sự tự do mấy ngày.
Trước ngày đi binh lính bảo vệ thái tử đã chuẩn bị xong hết rồi, đến sáng ra thì thái tử điện hạ đã mất tăm.
Nguyên Phong cùng với cận vệ của mình là Mã Bằng đã trốn ra ngoài từ rất lâu
Cả hai cùng nhau thong dong ở ngoài chợ, ngắm nhìn sự nhộn nhịp và tự do không bao giờ có trong cung này.
Cuối cùng thì cả hai cùng nhau tấp vào một quán rượu, quán rượu to lớn này có tiếng là lầu rượu của An Châu, chưa ra khỏi An Châu thì có nghĩa là vẫn còn ở trong cung, nhưng Chiêu Phong à Mã Bằng vẫn tấp vào để ăn chút rồi mới đi tiếp.
Hai chủ tử tranh thủ ăn cơm để mau lên đường, lần này sẽ đi thẳng về núi Nguyệt, trốn ra được đến đây Nguyên Phong đã rất phấn khích, ý chính là tò mò về tiểu muội muội kia, không biết muội ấy lớn lên trông như thế nào, dù sao thì lúc đó chàng đã lỡ miệng đùa nghịch với người ta, nói sau này lớn lên sẽ lấy nàng làm vợ.
Nghĩ lại thì cũng có chút ngại ngùng, bất chợt có một nữ nhân mặc đồ trắng từ trên lầu đi xuống, bàn ăn của Nguyên Phong ở ngay dưới cầu thang nên rất dễ lướt mắt thấy nàng ta.
Là một cô nương rất kỳ lạ, khi tóc của nàng ta là một màu trắng, cộng với y phục toàn thân đều là màu trắng nên trông nàng ta như một tiểu thần tiên vậy, tóc nàng ta được búi hai bên có buộc dây vải màu vàng, đằng sau thì thả tóc xuống vô cùng kiều diễm.
Kiểu tóc này càng làm nàng ta trông dịu dàng và hút mắt hơn, gương mặt nhỏ nhắn ngũ quan sắc sảo, thân hình nhỏ nhắn, đoán chừng nàng ta khoảng mười sáu tuổi, là một thiếu nữ nhưng trên tay nàng ta đang cầm thanh kiếm màu đen, nhìn bề ngoài đã thấy là một tiểu cô nương mềm mại nhưng không dễ chọc.
Nguyên Phong thấy khuôn mặt này và thanh kiếm đen kia có chút quen mắt, tay múc canh nhấp miệng nhưng mắt dán chặt lên người nàng ta.
Vừa rồi nàng ta vừa lướt qua Nguyên Phong đã ngửi thấy một mùi tinh dầu chanh hoà lẫn với một chút mùi thảo dược, hiếm thấy nữ nhân nào lại dùng loại tinh dầu có mùi kỳ lạ như vậy, Nguyên Phong vẫn luôn cảm thấy nàng ta rất quen, đang cố lục lại trí nhớ.
Nàng ta đến quầy hàng tính tiền xong lại đứng tựa mình vào quầy hàng đợi ai đó.
Từ trên lầu hai lại một vị cao nhân bước xuống trông có vẻ hơi lớn tuổi, ông lại mặc một bộ đồ màu đen đỏ, loại vải khoác trên người vừa nhìn là biết không phải đồ của người không có tiền, trông ông ấy cứ khí chất quyền thế, hút mắt người khác vô cùng.
Nguyên Phong vừa thấy người đó đã nhận ra ngay.
"Tứ thúc, tứ thúc!"
Nguyên Phong vội chạy lại nhận người quen, đây là tứ vương gia Mặc Vương, người thường xuyên về Vong Quốc chơi nên Nguyên Phong nhớ rất rõ.
Mã Bằng cũng chạy lại gọi.
"Nghĩa phụ!"
Cô nương kia đã quay ra thấy nhưng lại vội vã giả vờ như không biết, nàng ta vẫn luôn tỏ ra lạnh lùng, đang cố gắng làm như không quen biết Nguyên Phong.
Updated 301 Episodes
Comments
Kim Anh Nguyễn
/Drool//Drool//Drool/
2024-05-23
1
ocsen
.
2024-05-11
1
ocsen
,
2024-04-11
2