Đếm Ngược Năm Mươi Ngày Cuối Cùng Bên Chị
Chapter 2. Dậy thôi em...
Hạ Linh mím chặt môi, ánh mắt có một chút biến động, rồi khẽ gật đầu, bê khay thức ăn đã được đặt riêng một chỗ trên bàn rồi bước đi.
Cánh cửa phòng nhẹ nhàng được đẩy ra, cô chậm rãi bước vào.
Hạ Linh
Tiểu Anh, chị mang đồ ăn sáng đến cho em đây.
Hạ Linh
Dậy ăn đi nào, sáng rồi.
Hạ Linh
Tiểu Anh, không dậy mau, chị sẽ ăn hết đó nhé! Lúc đấy thì đừng có trách chị tại sao lại ăn hết của em...
Hạ Linh
Tại sao em không nói gì...?
Hạ Linh
Chị sẽ ăn hết đồ ăn của em, thật đấy!
Hạ Linh
Chị không nói đùa đâu!
Hạ Linh
Ngoan, dậy thôi nào bé con...
Hạ Linh
Em bảo chỉ ngủ một lát thôi, rồi sẽ thức dậy mà...
Hạ Linh
Anh Anh không giữ lời hứa sao? Anh Anh không còn thương chị hai nữa rồi sao?
Hạ Linh đặt khay đồ ăn trên chiếc bàn nhỏ, rồi gục đầu ngay bên cạnh nó, miệng liên tục gọi tên Hạ Anh, mặc cho không có ai đáp lời cô cả, đáp lại cô chỉ là một khoảng không gian im lặng và...trống rỗng.
Đây là phòng của em gái cô, nơi đây ngập tràn mùi hương quen thuộc của cô gái ấy, chỉ là...lạnh lẽo quá...vắng vẻ quá...
Hạ Linh
Anh Anh, mẹ có làm rất nhiều đồ ăn cho em...
Hạ Linh
Chẳng phải em nói rất thích đồ ăn do chính tay mẹ làm sao? Vậy thì giờ dậy thôi, nhé?
Hạ Linh
Đừng ngủ nữa, một mình chị ăn không hết đâu mà...
Hạ Linh
Anh Anh...có lạnh không? Có cô đơn không...
Hạ Linh
Chờ chị một lát thôi, chị đến tìm Anh Anh nhé?
Hạ Linh
Chị không muốn để em đi một mình chút nào đâu bé con, nhưng nếu chị cũng đi rồi, thì mẹ chúng ta...
Hạ Linh
...biết làm sao đây em...
Hạ Linh
Bé con, ăn sáng đi, chị phải đến trường rồi, Hạ Anh ăn xong, thì đến tìm chị nhé!
Chạm nhẹ vào chiếc ảnh được treo ngay ngắn trên tường, Hạ Linh mỉm cười, đầy dịu dàng, trong ánh mắt, chứa toàn là sự cưng chiều.
Tuy vẫn vậy, chẳng ai đáp lời cô cả, chỉ có duy nhất bức ảnh đó, là đang nhìn cô, đôi mắt trong veo của cô gái trong ảnh, ngây ngô một cách đáng yêu, vẫn thật xinh đẹp, tuy chỉ mang hai sắc màu đen trắng.
Hạ Linh
Được rồi, Anh Anh, chị đến trường trước đây.
Hạ Linh
Anh Anh ăn sau thì đi sau đi, chị không đợi em nữa.
Hạ Linh
Tạm biệt cô bé, ăn ngon miệng!
Hạ Linh
Nếu như em thích, có thể đến trường cùng chị, còn không thì ở nhà cũng được, ở bên mẹ, đừng để mẹ khóc nữa, được không, bé con?
Ngắm nhìn bức ảnh kia một lần cuối, rồi cô xoay lưng bước đi, trước lúc bước ra ngoài, còn không quên vẫy tay nhẹ một cái thay cho lời chào tạm biệt.
Bức ảnh đó, chính là di ảnh của em gái cô, Hạ Anh.
Hôm nay là ngày đầu tiên, sau tang lễ của cô gái nhỏ, hưởng dương mười sáu tuổi.
Comments
Raiel
sốc-ing
2023-02-02
1
Nhạc Sơ Nhiên
đọc truyện này tốn 10k mua khăn giấy
2022-05-30
0
Nhạc Sơ Nhiên
coi chừng Hạ An đi theo chị á
2022-05-30
0