Ghen

Sao vậy ông xã? Anh có gì căn dặn em sao?

Ý thức về sự sống của Tô Anh Thư vô cùng cao, mặc dù bình thường cô rất hiếm khi gọi anh là ông xã, kể cả khi diễn kịch trước mặt người ngoài nhưng những lúc cần thiết thì dù những cái không quen cũng thành quen, bảo cô gọi anh là cha còn được. Bởi vì dù sao Chu Hứa Văn cũng tốt hơn lão già Tô Tri Huân kia.

Chu Hứa Văn ngẩn người, anh không ngờ cô lại gọi anh như vậy, thế là anh ho mấy cái định thần lại:

- Khụ, khụ,... Đừng dùng giọng điệu đó nói chuyện với tôi, Tô Anh Thư.

Đã diễn thì phải diễn tới nơi tới trốn, Tô Anh Thư tròn mắt nhìn anh, trong cặp mắt trong suốt ấy tràn ngập sự ngây thơ, hồn nhiên.

- Hả? Anh nói gì vậy em không hiểu?

Chu Hứa Văn đen mặt, cô diễn thế này có hơi lố rồi, anh quả thực nhìn không nổi, trong ánh mắt mang theo sự chán ghét, anh nhấc tay ra khỏi vai cô, duy trì khoảng cách giữa hai người:

- Tô Anh Thư nghiêm túc đi, tôi hiện tại không muốn diễn kịch với cô.

Đúng là chồng cô, vô cùng dứt khoát không bao giờ lằng nhằng, hạ màn cái là không thèm nhận vợ luôn, Tô Anh Thư nhếch môi, nghiêm túc đáp lời:

- Vừa rồi không phải anh thích diễn lắm còn? Diễn tới mức đuổi người ta chạy mất rồi.

Dựa vào đâu mà Chu Hứa Văn muốn diễn lúc nào thì cô phải làm theo anh lúc ấy, cô là Chu phu nhân người người ngưỡng mộ, hai người bọn họ cũng ký hợp đồng hôn nhân, rõ ràng là ngang bằng nhau về quyền lợi.

Lúc trước cô chịu nhẫn nhịn không cãi cọ với anh đơn giản bởi vì chưa có đủ thế lực, nhưng hiện tại cha mẹ chồng đã cho cô một cái thang để trèo lên thì Tô Anh Thư này không cần phải luồn cúi với bất kỳ ai, kể cả Chu Hứa Văn.

- Tô Anh Thư, cô đừng quá phận.

Chu Hứa Văn nhíu mày, sự thay đổi đột ngột của Tô Anh Thư trong thời gian qua anh đều nhận ra, anh không muốn làm rõ ràng phần lớn bởi vì anh biết sự ra đi của đứa bé kia là một mất mát lớn đối với cô, còn anh trước đó lại chẳng biết gì cả.

Tô Anh Thư liếc Chu Hứa Văn, cái tên này chính là bị sự nhu nhược lúc trước của cô chiều hư, lười biếng dựa lưng vào thành giường, cô chầm chậm nói:

- Chu tổng, đây không phải MJ, tôi cũng chưa phải nhân viên của anh.

Quả thực là trở mặt nhanh hơn trở bàn tay, Chu Hứa Văn trước đó còn nghĩ Tô Anh Thư là chú thỏ con ngoan ngoãn, nhưng bây giờ mới thấy là bản thân đã nuôi con một hồ ly trong nhà.

Nhưng anh thích con người hiện tại của cô hơn, nó chân thực hơn dáng vẻ yếu đuối và ngoan ngoãn mà cô luôn bày ra bên ngoài.

- Tô Anh Thư, tôi không mong chúng ta cãi nhau vì người đàn ông kia, như vậy không đáng.

Tô Anh Thư hừ một tiếng, cô cũng đâu muốn cãi nhau với anh, chẳng qua là cái gương mặt lạnh tanh của Chu Hứa Văn gây chiến quá.

- Anh muốn hỏi gì thì hỏi đi, không phải vòng vo mãi thế.

Cái tên cáo già Chu Hứa Văn này chắc chắn là đã đánh hơi ra cô cùng Dương Chính Hàng có qua lại, vừa rồi mải làm mình làm mẩy với anh mà quên mất phải tìm lý do giải thích cho sự xuất hiện của Dương Chính Hàng ở phòng bệnh của cô.

- Tôi nói trước, anh đừng có suy nghĩ vớ vẩn. Mặc dù tôi với anh hay cãi vã nhưng tôi vẫn nhớ rõ những điều khoản và số tiền bồi thường khổng lồ trong bản hợp đồng kia.

Chu Hứa Văn lườm cô, nữ nhân này kể từ lúc được sống là chính mình liền có những phát ngôn mà anh không thể tưởng tượng nổi, viện hàn lâm khoa học và nghệ thuật nợ cô một tượng Oscar vì vai diễn vợ hiền dâu thảo quá xuất sắc suốt hai năm.

- Cô quen biết anh ta?

Thẳng thắn sẽ được khoan hồng, nếu cô không nói thì Chu Hứa Văn cũng điều tra ra nên Tô Anh Thư mỉm cười, vô cùng bình tĩnh giải thích cặn kẽ quá trình mình quen biết Dương Chính Hàng:

- Cái hôm anh vứt tôi lại bên đường là anh ta cứu tôi, hôm nay anh ta tới bệnh viện thăm bạn thì tình cờ thấy tôi đi lại bất tiện nên ra tay cứu giúp một phen. Nói ra, tôi còn đang nợ Dương tiên sinh hai ân tình lớn.

Nổi giận, có giỏi thì anh nổi giận đi xem nào. Nếu không phải tên khốn nhà anh vứt cô lại thì cô làm sao quen biết được với Dương Chính Hàng.

Phụ nữ là sinh vật thù giai, không những thế, một khi đã ghim thì chỉ cần thích là đem ra nói đi nói lại đến khi nào chán thì thôi, đây cũng chính là chân lý sống mà anh rút ra được từ những lần cha anh cãi nhau với mẹ.

Chu Hứa Văn gượng cười, không biết cô còn mang chuyện này ra nói bao nhiêu lần nữa:

- Chuyện hôm đó cho tôi xin lỗi.

Tô Anh Thư trợn mắt, biểu cảm này chính là quá nỗi kinh ngạc, trong một tháng Chu tổng cao cao tại thượng nói xin lỗi với cô hơn chục lần, loại cảm giác thành tựu này khiến cô vui vẻ, hào phóng vỗ vỗ cánh tay anh:

- Không sao, tôi là người độ lượng.

Ngay lập tức Chu Hứa Văn nghiêm mặt lại, trong anh mắt hiện rõ hai chữ "thức thời".

Nụ cười trên môi Tô Anh Thư chợt tắt:

- Thôi nào, tôi chỉ nói đùa một chút thôi mà anh nghiêm túc quá vậy.

Mạng sống quan trọng, Tô Anh Thư gãi gãi mũi đầy ái ngại. Cái tên Chu Hứa Văn này mắc bệnh sạch sẽ vô cùng nặng, nhìn xung quanh phòng bệnh của cô là biết, anh ta bắt Giang Văn đi mua một đống đồ dùng mới tới về để thay lại tất cả vật dụng có trong phòng bệnh, ngay cả là lọ hoa cũng không tha.

Nếu Chu Hứa Văn không phải thái tử gia nhà họ Chu thì cô tin rằng chẳng gia đình nào nuôi nổi anh.

- Sau này hạn chế qua lại với anh ta, tốt nhất là cô đừng gặp luôn.

- Ừm.

Mà khoan, mắt của Tô Anh Thư sáng lên, cô cười cợt hỏi:

- Anh ghen à?

Hot

Comments

Lofi

Lofi

")) Lậy 2 ac

2022-07-21

1

Toàn bộ
Chapter
1 Đơn ly hôn
2 Thuốc tránh thai
3 Tổn thương
4 Sinh con
5 Cãi vã
6 Hồi ức tuổi thơ
7 Nói đùa
8 Ngã cầu thang
9 Sảy thai
10 Hợp tác vui vẻ!
11 Gặp lại
12 Chạm mặt
13 Ghen
14 Tặng quà
15 Tiệc mừng thọ
16 Người nhà
17 Chồng con còn chê là con mập
18 Một đôi cẩu nam nữ
19 Bá đạo tổng tài trong truyền thuyết
20 Anh tai chó à?
21 Là ai lao vào ngực tôi?
22 Anh ấy rất đáng yêu
23 Anh có bình thường không vậy?
24 Đồ cầm thú
25 Ngoan, cũng đâu phải lần đầu
26 Một lần nữa thôi, anh hứa đấy (H)
27 Đừng diễn nữa, xin anh đấy
28 Đây là đạo đãi khách của Tô gia?
29 Mẹ vợ? Bà xứng?
30 Đại lễ
31 Sao? Tôi đánh bà là sai à?
32 Bà sợ à?
33 Bà ta trượt chân ngã
34 Dương mỏ nhọn
35 Đứa con gái tâm địa rắn rết
36 Tại sao con phải phá hủy Tô gia?
37 Ăn cơm chó đến nghẹn họng
38 Lưu Vũ Ninh
39 Thằng bất hiếu
40 Đồ hay ra dẻ!
41 Bà có muốn ra ngoài không?
42 Đây là cơ hội cuối cùng của bà
43 Hai đánh một không chột cũng què
44 Biệt thự Tô gia cháy rồi
45 Tô Tri Huân được đưa đi cấp cứu?
46 Đỗ Mỹ Kiều chết rồi!
47 Không được điều tra tiếp
48 Bà ấy chết là do con động tay sao?
49 Đừng sợ, cô vẫn còn có tôi
50 Bác sĩ Triệu
51 Anh làm cái quái gì vậy, Chu Hứa Văn?
52 Chờ tôi, tôi nhất định giúp cô tìm ra kẻ đứng sau
53 Hông bé ơi!
54 Thuốc của lão gia
55 Tôi mới là chồng cô ấy mà?
56 Nghiện rồi còn ngại
57 Thuốc cho bệnh nhân tâm thần?
58 Thao túng tâm lý?
59 Hai người quen nhau à?
60 Kỳ phùng địch thủ
61 Tất cả đều nghe theo lệnh của bà xã đại nhân
62 Con tin Chu Hứa Văn
63 Rồi cuộc Chu Hứa Văn đi đâu mất rồi?
64 Thật trùng hợp, chúng ta lại gặp nhau rồi
65 Hai đứa đang làm cái gì vậy?
66 Châu Quỳnh Vân
67 Mau trả lời tôi, rốt cuộc cô thật sự là ai?
68 Sự thật chỉ có một
69 Ông có chắc là Angels Demons?
70 Chỉ sợ không sống nổi tới năm 30 tuổi
71 Ngoại tình
72 Không phải người lớn nào cũng đáng được kính trọng
73 Chu Hứa Văn bị bắt?
74 Ai nói tôi muốn ly hôn?
75 Không quên được!
76 Đây mới là mẹ ruột của A Văn
77 Người đàn ông thần bí
Chapter

Updated 77 Episodes

1
Đơn ly hôn
2
Thuốc tránh thai
3
Tổn thương
4
Sinh con
5
Cãi vã
6
Hồi ức tuổi thơ
7
Nói đùa
8
Ngã cầu thang
9
Sảy thai
10
Hợp tác vui vẻ!
11
Gặp lại
12
Chạm mặt
13
Ghen
14
Tặng quà
15
Tiệc mừng thọ
16
Người nhà
17
Chồng con còn chê là con mập
18
Một đôi cẩu nam nữ
19
Bá đạo tổng tài trong truyền thuyết
20
Anh tai chó à?
21
Là ai lao vào ngực tôi?
22
Anh ấy rất đáng yêu
23
Anh có bình thường không vậy?
24
Đồ cầm thú
25
Ngoan, cũng đâu phải lần đầu
26
Một lần nữa thôi, anh hứa đấy (H)
27
Đừng diễn nữa, xin anh đấy
28
Đây là đạo đãi khách của Tô gia?
29
Mẹ vợ? Bà xứng?
30
Đại lễ
31
Sao? Tôi đánh bà là sai à?
32
Bà sợ à?
33
Bà ta trượt chân ngã
34
Dương mỏ nhọn
35
Đứa con gái tâm địa rắn rết
36
Tại sao con phải phá hủy Tô gia?
37
Ăn cơm chó đến nghẹn họng
38
Lưu Vũ Ninh
39
Thằng bất hiếu
40
Đồ hay ra dẻ!
41
Bà có muốn ra ngoài không?
42
Đây là cơ hội cuối cùng của bà
43
Hai đánh một không chột cũng què
44
Biệt thự Tô gia cháy rồi
45
Tô Tri Huân được đưa đi cấp cứu?
46
Đỗ Mỹ Kiều chết rồi!
47
Không được điều tra tiếp
48
Bà ấy chết là do con động tay sao?
49
Đừng sợ, cô vẫn còn có tôi
50
Bác sĩ Triệu
51
Anh làm cái quái gì vậy, Chu Hứa Văn?
52
Chờ tôi, tôi nhất định giúp cô tìm ra kẻ đứng sau
53
Hông bé ơi!
54
Thuốc của lão gia
55
Tôi mới là chồng cô ấy mà?
56
Nghiện rồi còn ngại
57
Thuốc cho bệnh nhân tâm thần?
58
Thao túng tâm lý?
59
Hai người quen nhau à?
60
Kỳ phùng địch thủ
61
Tất cả đều nghe theo lệnh của bà xã đại nhân
62
Con tin Chu Hứa Văn
63
Rồi cuộc Chu Hứa Văn đi đâu mất rồi?
64
Thật trùng hợp, chúng ta lại gặp nhau rồi
65
Hai đứa đang làm cái gì vậy?
66
Châu Quỳnh Vân
67
Mau trả lời tôi, rốt cuộc cô thật sự là ai?
68
Sự thật chỉ có một
69
Ông có chắc là Angels Demons?
70
Chỉ sợ không sống nổi tới năm 30 tuổi
71
Ngoại tình
72
Không phải người lớn nào cũng đáng được kính trọng
73
Chu Hứa Văn bị bắt?
74
Ai nói tôi muốn ly hôn?
75
Không quên được!
76
Đây mới là mẹ ruột của A Văn
77
Người đàn ông thần bí

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play