Chương 18

Trình Dư ở trong phòng vẫn nghe thấy tiếng Lục Vân mắng chửi cậu thậm tệ, thậm chí bà còn giận cá chém thớt lôi cả Trình Nhật ra nói, một lát sau thành hai vợ chồng lời qua tiếng lại, sau đó là tiếng Trình Nhật bực bội đẩy cửa ra ngoài. Một mình Lục Vân tự mình lẩm bẩm cũng chán, tầm ba mươi phút sau tất cả mới trở nên yên tĩnh, Trình Dư dần buông lỏng tay thò đầu ra khỏi chăn.

Vì trốn trong chăn lâu nên trán cậu thấm đẫm mồ hôi, nhưng cậu không hề để ý chỉ nhìn lên trần nhà thẫn thờ.

Bên ngoài có khổ cực đến đâu cũng chưa từng ép cậu nghẹt thở như ở chính căn nhà cậu sinh sống, rõ ràng là máu mủ ruột thịt vậy mà mẹ lại coi cậu chẳng khác gì người làm công, vắt kiệt cậu đến từng giọt máu.

Không ít lần cậu nghĩ thà rằng mình đừng nên sinh ra trên đời này, bố mẹ yêu quý anh như vậy thì có một mình anh là được, việc gì để cậu sống trên đời này rồi phải chịu sự ghét bỏ.

Nhưng mà Lục Vân không có ý định sinh cậu thật, trong lúc bực bội chính miệng bà nói ra đã từng đi phá thai, chẳng qua khi đó quá tháng phá sẽ nguy hiểm. Sự xuất hiện của cậu ngay từ đầu đã không được chào mừng, vậy nên trong mắt bà cậu giống như thứ gì đó rất xui xẻo lắm, hại bà sinh khó suýt chút nữa mất luôn nửa cái mạng.

Thế nhưng tất cả những chuyện đó đâu phải là lỗi của cậu đâu?

Càng nghĩ cậu lại càng không hiểu, Trình Dư nghẹn ngào vùi mặt vào trong gối, đột nhiên chuông điện thoại reo lên làm cậu lấy lại bình tĩnh, nhìn tên hiển thị trên màn hình, cậu do dự một lúc không nghe luôn mà chỉnh lại giọng, cảm thấy đã bình thường trở lại mới ấn nút nghe.

"Em đây."

"Em xuống dưới nhà đi."

Trình Dư giật mình vội đứng dậy kéo rèm cửa ra, mặc dù trời đã tối nhưng nhờ đèn đường vẫn thấy rõ một người đang đứng ở đó, hình như Tạ Lâm cũng cảm nhận được có người đang nhìn nên ngẩng đầu lên nhìn về phía cậu.

Không biết vì sao anh đi rồi lại quay lại, Trình Dư vào trong nhà vệ sinh dùng nước vỗ lên mặt vài cái cho bớt đỏ rồi đi xuống dưới nhà.

Phòng khách không có một bóng người, nhìn qua lộn xộn hơn lúc cậu mới về, chắc là do lúc nãy Lục Vân bực mình ném đổ, Trình Dư nhanh chóng chạy ra khỏi nhà tránh bị Lục Vân bắt gặp.

Vừa nhìn thấy Tạ Lâm lòng cậu chợt dịu lại, như trong cuộc sống tăm tối này xuất hiện một tia sáng, khiến cậu tham lam muốn tiến đến gần hơn.

Nhưng sự thật cậu lại không dám đến quá gần anh, giờ đang ở quê, xung quanh đây đều biết mặt hai người, chẳng may bị ai nhìn thấy nhất định ngày mai sẽ lan ra khắp đầu đường ngõ xóm. Nếu chuyện giữa hai người bị lộ thật thì cùng lắm cậu bị đánh một trận, nhưng Tạ Lâm thì khác, cậu đã tham lam ép anh ở bên mình rồi không thể để anh vì đứng gần cậu mà bị lời ra tiếng vào.

Tạ Lâm thấy cậu giữ khoảng cách như vậy mày khẽ nhíu lại, Trình Dư như không nhìn thấy hỏi: "Sao anh lại quay lại vậy?"

Tạ Lâm không nói gì, tiến đến gần nhét vào trong tay cậu một túi giấy.

"Đây là..."

"Bánh dì Vũ làm, không phải em thích ăn bánh ngọt nhất à?"

Dì Vũ là giúp việc ở nhà ông Tạ, ngày trước hay đến nhà anh nên Trình Dư thỉnh thoảng cũng được dì Vũ chuẩn bị thêm cho một phần bánh, cậu vẫn luôn khen tay nghề của dì không ngớt, tưởng anh không để ý đến nhưng thì ra anh cũng biết. Kinh ngạc hơn là anh đi đường xa đã mệt rồi còn đêm hôm chạy đến đưa bánh cho cậu, dường như hiểu được suy nghĩ của Trình Dư, anh quay mặt sang một bên ho khan nói:

"Ông bảo em thích ăn bánh này, cứ bắt tôi mang sang cho em."

"Thì ra là ông bảo anh mang sang..."

Trình Dư siết chặt túi bánh trong lòng khẽ cười.

Vừa rồi cậu nghĩ gì vậy chứ, cũng chỉ có thể là do ông Tạ ép nên anh mới nửa đêm nửa hôm mang bánh sang đây thôi, cũng không phải là do anh nhớ cậu thích ăn món này.

Hai người đứng dưới gốc cây, ánh sáng đèn đường bị che khuất nên cả hai đều không nhìn thấy biểu cảm trên mặt nhau. Trình Dư cứ tưởng Tạ Lâm đưa bánh rồi sẽ vội vàng về nào ngờ chờ một lúc anh vẫn cứ đứng đây, mặc dù ở cùng anh rất tốt nhưng cả hai cứ đứng cả đêm ngoài đường cũng không ổn cho lắm, cậu ngập ngừng một lúc rồi lên tiếng hỏi:

"Anh không về..."

Đột nhiên Tạ Lâm đưa tay lên xoa nhẹ khóe mắt của cậu, hành động của anh quá đột ngột làm Trình Dư giật mình lùi lại một bước hoảng sợ nhìn xung quanh, sau đó lại nhìn anh hỏi:

"Anh đang làm gì vậy? Có người thấy thì làm sao?"

"Thấy thì đã sao?" Hành động của cậu rõ ràng làm Tạ Lâm không vui, anh đút tay vào túi quần dửng dưng nói: "Chưa nhìn thấy hai thằng con trai nửa đêm đứng dưới gốc cây nói chuyện với nhau bao giờ à? Thấy thì để họ thấy."

Trình Dư há hốc miệng, bao lời muốn nói đều nghẹn lại. Cậu có nói gì cũng không lại anh vậy nên đành đuổi khéo: "Em nhận bánh rồi anh cảm ơn ông giúp em, cũng muộn rồi hay anh trở về đi?"

"Em ăn hết thì tôi về."

"Ăn ở đây?"

Tạ Lâm không trả lời nhưng ánh mắt của anh đã nói lên tất cả.

Ngồi ăn ở đây có chút không hợp lý lắm nhưng nghĩ đến tính cách ngang bướng của anh, nếu không thuận theo không biết anh còn làm nên trò gì, vậy nên cậu đành tìm một chỗ ngồi xuống bóc bánh ra ăn.

Đây là một cái bánh ngọt, bên trên phủ một lớp kem trắng xóa to hơn bàn tay, ở giữa còn trang trí thêm một quả dâu tây, màu sắc dưới ánh đèn mờ không rõ lắm nhưng vẫn nhận ra nó rất đẹp mắt.

Trình Dư ngẩng đầu lên nhìn Tạ Lâm, sau đó miễn cưỡng lấy thìa ăn một miếng.

Tay nghề của dì Vũ vẫn tốt như ngày nào, cho dù những tiệm bánh lớn cũng chưa chắc đã làm ra hương vị giống của dì.

"Ngon không?"

Trình Dư gật gật đầu, vừa rồi còn không có khẩu vị nhưng ăn được một hai miếng lại thấy ngon miệng, chẳng mấy chốc đã xử lý hết cái bánh. Cậu ăn rất chậm nhưng suốt quá trình Tạ Lâm đều im lặng ngồi bên cạnh cậu, rõ ràng anh là người không kiên nhẫn vậy mà ngồi lâu như vậy cũng không thấy chán.

Trình Dư cất vỏ gọn vào trong túi nhỏ giọng nói: "Em ăn xong rồi."

"Ừ." Tạ Lâm lúc này mới chịu đứng lên, có lẽ anh cũng phát hiện ra hành động vừa rồi của mình hơi kì quái nên kiếm cớ giải thích: "Ông bảo tôi phải nhìn em ăn hết."

Trình Dư mỉm cười đáp: "Vâng."

Tạ Lâm không ngờ cậu lại chẳng nói gì, trong lòng cực kì khó chịu nhưng lại không biết do đâu bực bội nói: "Tôi về đây."

"Anh về cẩn thận."

Tạ Lâm không đáp lại cứ thế đi mất, Trình Dư cũng quay người đi vào nhà, đợi đến khi cậu đóng cửa lại Tạ Lâm mới dừng chân nhìn về phía căn nhà trước mặt.

Trước đây chỗ này chỉ có một tầng, sau này quá chật chội nên mới đổ tầng ở phía trên, nhưng chắc do chi phí thấp nên nhìn rất xập xệ, cộng với thời gian bào mòn, bức tường hiện giờ loang lổ màu cũ kĩ.

Tạ Lâm cứ đứng đó nhìn một lúc lâu mới rời đi.

Hot

Comments

Quỳnh Trâm

Quỳnh Trâm

ủa rõ là thấy anh Lâm có thích co quan tâm anh Dư mà :( đọc còn thấy cảm động vc. chắc do anh Dư hiểu nhầm thôi. mong là sau này sẽ không ngược thêm nữa :((

2023-04-22

14

Trang Nguyen

Trang Nguyen

mà thiệt ko hiểu nổi.nếu lỡ mang thai thì giờ con mình cũng biết chăm lo gia đình.tại sao lại như vậy nhỉ

2022-09-18

2

Trang Nguyen

Trang Nguyen

à nay hiểu rồi.kk.

2022-09-18

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1
2 Chương 2
3 Chương 3
4 Chương 4
5 Chương 5
6 Chương 6
7 Chương 7
8 Chương 8
9 Chương 9
10 Chương 10
11 Chương 11
12 Chương 12
13 Chương 13
14 Chương 14
15 Chương 15
16 Chương 16
17 Chương 17
18 Chương 18
19 Chương 19
20 Chương 20
21 Chương 21
22 Chương 22
23 Chương 23
24 Chương 24
25 Chương 25
26 Chương 26
27 Chương 27
28 Chương 28
29 Chương 29
30 Chương 30
31 Chương 31
32 Chương 32
33 Chương 33
34 Chương 34
35 Chương 35
36 Chương 36
37 Chương 37
38 Chương 38
39 Chương 39
40 Chương 40
41 Chương 41
42 Chương 42
43 Chương 43
44 Chương 44
45 Chương 45
46 Chương 46
47 Chương 47
48 Chương 48
49 Chương 49
50 Chương 50
51 Chương 51
52 Chương 52
53 Chương 53
54 Chương 54
55 Chương 55
56 Chương 56
57 Chương 57
58 Chương 58
59 Chương 59
60 Chương 60
61 Chương 61
62 Chương 62
63 Chương 63
64 Chương 64
65 Chương 65
66 Chương 66
67 Chương 67
68 Chương 68
69 Chương 69
70 Chương 70
71 Chương 71
72 Chương 72
73 Chương 73
74 Chương 74
75 Chương 75
76 Chương 76
77 Chương 77
78 Chương 78
79 Chương 79
80 Chương 80
81 Chương 81
82 Chương 82
83 Chương 83
84 Chương 84
85 Chương 85
86 Chương 86
87 Chương 87
88 Chương 88
89 Chương 89
90 Chương 90
91 Chương 91
92 Chương 92
93 Chương 93
94 Chương 94
95 Chương 95
96 Phiên ngoại 1
97 Phiên ngoại 2
Chapter

Updated 97 Episodes

1
Chương 1
2
Chương 2
3
Chương 3
4
Chương 4
5
Chương 5
6
Chương 6
7
Chương 7
8
Chương 8
9
Chương 9
10
Chương 10
11
Chương 11
12
Chương 12
13
Chương 13
14
Chương 14
15
Chương 15
16
Chương 16
17
Chương 17
18
Chương 18
19
Chương 19
20
Chương 20
21
Chương 21
22
Chương 22
23
Chương 23
24
Chương 24
25
Chương 25
26
Chương 26
27
Chương 27
28
Chương 28
29
Chương 29
30
Chương 30
31
Chương 31
32
Chương 32
33
Chương 33
34
Chương 34
35
Chương 35
36
Chương 36
37
Chương 37
38
Chương 38
39
Chương 39
40
Chương 40
41
Chương 41
42
Chương 42
43
Chương 43
44
Chương 44
45
Chương 45
46
Chương 46
47
Chương 47
48
Chương 48
49
Chương 49
50
Chương 50
51
Chương 51
52
Chương 52
53
Chương 53
54
Chương 54
55
Chương 55
56
Chương 56
57
Chương 57
58
Chương 58
59
Chương 59
60
Chương 60
61
Chương 61
62
Chương 62
63
Chương 63
64
Chương 64
65
Chương 65
66
Chương 66
67
Chương 67
68
Chương 68
69
Chương 69
70
Chương 70
71
Chương 71
72
Chương 72
73
Chương 73
74
Chương 74
75
Chương 75
76
Chương 76
77
Chương 77
78
Chương 78
79
Chương 79
80
Chương 80
81
Chương 81
82
Chương 82
83
Chương 83
84
Chương 84
85
Chương 85
86
Chương 86
87
Chương 87
88
Chương 88
89
Chương 89
90
Chương 90
91
Chương 91
92
Chương 92
93
Chương 93
94
Chương 94
95
Chương 95
96
Phiên ngoại 1
97
Phiên ngoại 2

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play