Chương 20: Ta Đói.

Cẩn Ngôn chẳng hiểu sự tình nhìn người đối diện quát tháo:

"Là bạn hay là thù còn chưa rõ, ngươi bảo ta nghe theo ngươi? Một tên nam nhân thì ở đây làm gì chứ?"

Vừa dứt câu, một đốm xanh bay đến, thắp sáng tất cả đuốc trong hang cùng với giọng nói vang lên:

"Chào mừng đến với phía Nam, người trước mặt ngươi là Nam Huyết Nguyệt. Và hơn hết nếu để nói lý là ngươi xông vào hang của ta, không phải ta bắt ngươi đến đây."

Vừa nói xong trên gương mặt hắn hiện ra những chiếc vẩy kì dị như vẩy rắn cùng nụ cười không mấy thân thiện.

"Nếu ngươi muốn toàn mạng liền nghe lời ta. Không đến một khúc xương ngươi cũng chẳng thể có để an táng."

 

"Cái này... ngươi lột da sao?"

Mắc Thần Vũ nhìn kẻ ngồi bên cạnh đang bóc vẩy cho mình rồi nhăn mày nói:

"Nhẹ một chút da mới, không được làm đau không sẽ không liền được trong thời gian ngắn."

Cẩn Ngôn cũng cố gắng nhẹ nhàng hết sức. Vừa nãy y đá thấy sức mạnh của tên này. Hắn đập nát gạch đá ngoài cửa động chỉ với 1 chưởng. Y mà không nghe lời khéo khi số phận cũng như mấy hòn đá ấy chẳng toàn mạng.

"Ngươi tên là gì? Gia đình như thế nào? Đến đây với mục đích gì?"

Cẩn Ngôn không có lực phản kháng như bị thôi miên mà trả lời lại:

"Tên Ly Cẩn Ngôn. Đất nước đã mất, phụ thân phụ mẫu cũng đã mất. Không biết, bị lạc mất Thẩm Thần Quan: Thẩm Tống Trạch và Huynh đệ Lôi Phong."

Vừa trả lời xong, Cẩn Ngôn như bừng tỉnh, không hiểu tại sao hắn hỏi gì y trả lời đúng như thế đang tính hỏi thì:

"Ngươi kéo phần đuôi xuống. Còn một chút nữa."

Y đột nhiên dừng suy nghĩ, không nhanh không chậm mà làm theo.

Một người ngồi người ôn tuyền không một mảnh vải, phía trên hình người, phía dưới là rắn và một người đam ướt đẫm đang sờ trên tấm gia cũ.

"Ngươi sờ đủ chưa?"

Cẩn Ngôn không biết tại sao mình lại có hứng thú với thứ này đến vậy, y liền gặng hỏi:

"Da cũ này của ngươi có tác dụng gì không?"

Thần Vũ cũng chẳng dấu diếm y mà phun thẳng ra:

"Để gợi tình. Ngươi muốn thử không?"

Cẩn Ngôn nghe đến hai chữ đó có chút nóng mắt mà quát:

"Ngươi... ngươi vô liêm sỉ. Thứ như vậy cũng có thể nói ra được."

Mặc Thần Vũ nhìn y có ý cười cợt:

"Lũ thần tiên các người vô cầu vô dục thật à? Đến cả kiến thức căn bản cũng không có. Da rắn lột ra vốn chẳng có ích gì. Như một chất thải của cơ thể thôi. Nói để gợi tình cũng tin thật à? Lũ thần tiên vốn vẫn ngốc như vậy sao?"

Cẩn Ngôn nghe xong cũng không khỏi muốn đánh người. Hắn muốn trực tiếp xuất kiếm chém quỷ, chém chết con quỷ già trước mặt:

"Ngươi im miệng. Ngươi không được nói như vậy. Lũ quỷ các ngươi cũng đâu mấy là tốt lành, mang mạng sống người khác ra cá cược để mua vui, hại người hại thần các ngươi thì có gì mà đáng tự hào chứ?

Thần Vũ vừa lột da, cơ thể mệt mỏi và thiếu chất rất lớn, may có ôn tuyền phía Tây này trợ giúp quá trình cùng với sự giúp đỡ lột da của một vị thần đây cũng có chút vui vẻ cao hứng mà không đôi co:

"Ngoan ngoãn an phận một chút. Nếu không tôi liền nuốt cậu vào bụng. Loài rắn thường tiêm nọc độc rồi nuốt chửng không cần nhai. Độc sẽ tự tiêu hóa thứa ăn."

Cẩn Ngôn nghe thấy vậy cũng có chút sợ chẳng dám làm ồn. Chết ở đây thì thật đáng tiếc cho một vị tiên nhân bé nhỏ chưa kịp giúp đỡ Thẩm Thần Quan như y.

"Ngươi, cho ra một chút máu đi, thức ăn của ta vì ngươi mà bị đổi đi nơi khác rồi. Ta đói."

Không biết có phải vì lột da mà tính khí hắn nhẹ nhàng bất thường, giọng nói có phần mệt mỏi và làm nũng.

Cẩn Ngôn không khỏi có chút bàng hoàng. Máu á? Máu của y? Cái này... liệu y có bị hút máu mà chết không?

Nhưng cái bộ dáng không mấy nhỏ bé nhưng ủy khuất kia làm y không tài nào từ chối được. Vốn y có lòng thương chúng sinh, từ nhỏ đã luôn giúp đỡ mọi người câu này của hắn y khó lòng mà từ chối.

"Chỉ một chút thôi, nếu nhiều quá dù là thần cũng sẽ chết."

Vừa nói y vừa đưa tay ra trước mặt cho người nọ. Mắt nhắm lại chờ đợi cơn đau từ chiếc răng sắc nhọn kia.

"Phụt."

Thần Vũ nhìn một màn trước mặt không khỏi bật cười thành tiếng:

"Cắn không đâu đâu ngươi yên tâm."

Thần Vũ mỉm cười nhẹ, kéo y xuống dưới ôn tuyền, đưa xổ tay y lên miệng.

"Phập."

Một chất lỏng đỏ chảy ra từ cổ tay Cẩn Ngôn. Thần Vũ chỉ chờ có thế, tiêm một lượng chất độc liều lượng nhỏ vào làm cho người trong lòng mình tê dại, mất cảm giác.

Máu của người tu tiên vốn dĩ là ngon đến vậy sao? Trước đây đã từng thử qua nhưng chưa bao giờ có vị được như hiện tại.

Thần Vũ tham lam muốn nuốt thêm từng chút một. Người trong lòng khó chịu mà đẩy ra:

"Quá nhiều rồi... um... đau quá. Tên kia dừng lại, dừng lại, sẽ chết, sẽ chết đấy..."

Chapter
1 Chương 1 : Lại lịch kiếp thất bại rồi.
2 Chương 2: Trận quyết đánh 300 năm trước.
3 Chương 3: Lại lịch tình kiếp thất bại rồi.
4 Chương 4: Tứ huyết tề tựu, huyết vương giáng thế
5 Chương 5: Thiên cơ không thể tiết lộ
6 Chương 6: Được ngài giúp đỡ nên mới quyết tâm đến đây.
7 Chương 7: Sinh ra từ đâu cảm xúc cũng như thế.
8 Chương 8: Tẩm Quỷ Khí
9 Chương 9: Vị thiếu niên nọ.
10 Chương 10: Ôm rồi.
11 Chương 11: Miếu thờ
12 Chương 12: Y phục màu trắng dính sẽ bẳn.
13 Chương 13: Chiến đấu cùng quỷ thi
14 Chương 14: Sảy ra là bị hắn cướp ngay.
15 Chương 15: Bánh bao.
16 Chương 16: Cầu xin huynh mua ta đi được không?
17 Chương 17: Chợ quỷ Phía Tây
18 Chương 18: Bị tách rồi.
19 Chương 19: Đến phía Nam rồi?
20 Chương 20: Ta Đói.
21 Chương 21: Thử thuốc
22 Chương 22: Cố bảo dưỡng hai người họ đi
23 Chương 23: Kí khế ước
24 Chương 24: Gặp nữ quỷ
25 Chương 25: Sự tình nữ quỷ
26 Chương 26: Là ta phụ chàng
27 Chương 27: Mau nhìn xem!
28 Chương 28: Vì người thủ tiết cả một đời.
29 Chương 29: Vị tiểu thần quan
30 Chương 30: Đi gặp bằng hữu cũ
31 Chương 31: Gặp lại được tri kỉ
32 Chương 32: Nuôi béo để hút máu
33 Chương 33: Đập Ngọc tỉ tự sát thế là phi thăng rồi.
34 Chương 34: Con của ngươi à?
35 Chương 35: Gà mái mẹ chăm đàn con thơ?
36 Chương 36: Đúng nơi rồi.
37 Chương 37: Cược một ván đi
38 Chương 38: Tỉnh dậy rồi
39 Chương 39: Thua trắng rồi
40 Chương 40: Thắng rồi?
41 Chương 41: Tìm được 1 người rồi.
42 Chương 42: Không biết vị đây là?
43 Chương 43: Thanh Nhàn, Lạt Mục
44 Chương 44: Hại chết hắn à?
45 Chương 45: Bốn người gặp mặt.
46 Chương 46: Quỷ ăn Tiên khí.
47 Chương 47: Hắc Quỷ chặt đuôi của Quế Túc
48 Chương 48:Ca ca
49 Chương 49: Nơi ở của người quen cũ
Chapter

Updated 49 Episodes

1
Chương 1 : Lại lịch kiếp thất bại rồi.
2
Chương 2: Trận quyết đánh 300 năm trước.
3
Chương 3: Lại lịch tình kiếp thất bại rồi.
4
Chương 4: Tứ huyết tề tựu, huyết vương giáng thế
5
Chương 5: Thiên cơ không thể tiết lộ
6
Chương 6: Được ngài giúp đỡ nên mới quyết tâm đến đây.
7
Chương 7: Sinh ra từ đâu cảm xúc cũng như thế.
8
Chương 8: Tẩm Quỷ Khí
9
Chương 9: Vị thiếu niên nọ.
10
Chương 10: Ôm rồi.
11
Chương 11: Miếu thờ
12
Chương 12: Y phục màu trắng dính sẽ bẳn.
13
Chương 13: Chiến đấu cùng quỷ thi
14
Chương 14: Sảy ra là bị hắn cướp ngay.
15
Chương 15: Bánh bao.
16
Chương 16: Cầu xin huynh mua ta đi được không?
17
Chương 17: Chợ quỷ Phía Tây
18
Chương 18: Bị tách rồi.
19
Chương 19: Đến phía Nam rồi?
20
Chương 20: Ta Đói.
21
Chương 21: Thử thuốc
22
Chương 22: Cố bảo dưỡng hai người họ đi
23
Chương 23: Kí khế ước
24
Chương 24: Gặp nữ quỷ
25
Chương 25: Sự tình nữ quỷ
26
Chương 26: Là ta phụ chàng
27
Chương 27: Mau nhìn xem!
28
Chương 28: Vì người thủ tiết cả một đời.
29
Chương 29: Vị tiểu thần quan
30
Chương 30: Đi gặp bằng hữu cũ
31
Chương 31: Gặp lại được tri kỉ
32
Chương 32: Nuôi béo để hút máu
33
Chương 33: Đập Ngọc tỉ tự sát thế là phi thăng rồi.
34
Chương 34: Con của ngươi à?
35
Chương 35: Gà mái mẹ chăm đàn con thơ?
36
Chương 36: Đúng nơi rồi.
37
Chương 37: Cược một ván đi
38
Chương 38: Tỉnh dậy rồi
39
Chương 39: Thua trắng rồi
40
Chương 40: Thắng rồi?
41
Chương 41: Tìm được 1 người rồi.
42
Chương 42: Không biết vị đây là?
43
Chương 43: Thanh Nhàn, Lạt Mục
44
Chương 44: Hại chết hắn à?
45
Chương 45: Bốn người gặp mặt.
46
Chương 46: Quỷ ăn Tiên khí.
47
Chương 47: Hắc Quỷ chặt đuôi của Quế Túc
48
Chương 48:Ca ca
49
Chương 49: Nơi ở của người quen cũ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play