CHƯƠNG 14: NỤ CƯỜI CỦA LAM TUỆ DI.

Lam Tuệ Di hôm nay rất lạ, ở cô toát lên sự nhẹ nhàng, vui vẻ, bình thường có lẽ khó mà thấy được cô với dáng vẻ như vậy. Cô đứng ngắm nhìn những em nhỏ, anh lại đứng ngắm nhìn cô. Tuệ Di hôm nay không muốn quan tâm đến anh, cô chạy về phía lũ trẻ đang chơi cùng nhau hệt như một đứa con nít mà xin chúng cho cô chơi cùng.

-Mấy đứa à, chị có thể ngồi đây và chơi cùng tụi em không?

-Dạ được ạ.

-Vậy tụi em đang chơi gì vậy?

-Oẳn tù xì, búng lỗ tai ạ.

-Thú vị đây, chị cũng muốn chơi.

Lam Tuệ Di hào hứng vô cùng, nhưng có ai ngờ vận xui lại đeo bám khiến cô không thắng nổi lấy một ván. Lũ nhỏ thì cười như được mùa, còn cô thì uất ức không thôi. Thấy vẻ mặt không cam kia của cô, Diệp Mộ Khanh chỉ biết cười. Anh tiến lại xoa nhẹ, quỳ xuống một bên gối xoa nhẹ vành tai cô.

-Đau không?

-Không đau, chỉ là uất ức vì không thắng được tụi nhỏ.

-Có như vậy mà nhìn mặt cô kìa, hệt như trẻ con.

Mấy bé nhóc đứng dậy phủi phủi đít quần xà vào lòng anh. Một cậu nhóc tiến về phía cô, ân cần xoa tai giúp cô, còn cẩn thận chu mỏ ra thổi vài cái.

-Chị đẹp hết đau chưa ạ?

-Chị đã hết đau rồi, không sao. Chơi với tụi em rất vui.

-Vậy sau này chị đẹp nhớ thường xuyên tới đây chơi với tụi em nha.

-Được chứ, chị hứa.

Diệp Mộ Khanh ôm vài cậu nhóc trong lòng, anh có chút vờ như giận dỗi lên tiếng mà chọc ghẹo.

-Xem kìa, các em chỉ muốn chị đẹp ghé tới thôi sao?

-Dạ không, anh đẹp trai cũng phải tới cùng chị ạ. Vì anh chị là vợ chồng mà.

Diệp Mộ Khanh nghe mấy lời của mấy ông cụ non này lại có chút buồn cười. Lam Tuệ Di là lần đầu thấy anh như vậy, hóa ra Diệp Mộ Khanh cũng không phải là xấu tính, anh thậm chí còn rất ấm áp và ân cần.

Lũ nhỏ sau khi chơi chán chê cũng tản đi mỗi nơi mỗi hướng. Diệp Mộ Khanh đứng dậy còn đưa tay ra để cô nắm lấy, anh kéo cô đứng dậy trong sự ngỡ ngàng của cô.

-Sao lại nhìn tôi như vậy?

-Không, chỉ là hôm nay anh kì lạ thật.

-Kì lạ sao?

-Ừm.

Diệp Mộ Khanh vờ hỏi lại, cô bĩu môi gật đầu, hái một cây bông lau bên cạnh mà vuốt ve nó một cách vui vẻ. Đưa mắt nhìn qua cô, Mộ Khanh vu vơ lên tiếng.

-Đi dạo một vòng không?

-Hả?

-Đi không?

-Đi chứ, đúng là không thể ngọt ngào nổi mà, tên khô khan.

Cả hai quyết định đi dạo quanh khu trại mồ côi một vòng, nơi đây mọi thứ đều đơn sơ và giản dị, xung quanh nhiều cây cối khiến không khí trở nên thoáng đãng hơn hẳn. Vị sư cô với khuôn mặt hiền lành, nhân hậu bước ra, trên khuôn mặt ấy luôn thường trực một nụ cười ngọt ngào.

-Thật vui vì hôm nay có hai vị khách quý ghé thăm. Nếu mà cô cậu không chê, chúng tôi xin mạn phép mời hai người ở lại dùng bữa ăn với bọn trẻ.

Diệp Mộ Khanh nhìn qua Lam Tuệ Di, cô không nói lời nào nhưng trên khuôn mặt ấy hiện rõ mong muốn được ở lại. Mộ Khanh nghĩ ngợi một lát cũng gật đầu, ít nhất ngày hôm nay anh không muốn cô phải buồn.

-Được, chúng tôi sẽ vào ngay.

Vị sư cô vui vẻ rời đi, Lam Tuệ Di cũng không giấu nổi sự hạnh phúc trên khuôn mặt. Mộ Khanh im lặng nhìn ra xa, có điều gì đó đang thôi thúc anh tìm hiểu về con người của cô, có phải cô rất khác, rất khác so với suy nghĩ của anh?

Sau bữa ăn, cả hai quay trở về thành phố. Tuy bữa ăn đơn giản, đạm bạc nhưng cả hai thực sự đã rất no, bọn họ đã ăn rất nhiều và cảm thấy những món giản đơn nơi đó thật sự rất ngon.

Căn biệt thự rộng lớn nhưng Lam Tuệ Di lại thấy cô đơn. Vừa về tới nhà, anh đã bỏ cô một mình mà vùi đầu vào công việc. Lam Tuệ Di không muốn làm phiền đến anh nên cũng chỉ dám ngồi ở sofa xem phim và ăn trái cây để giết đi khoảng thời gian nhàm chán.

Trong căn phòng làm việc rộng lớn, với tông màu chủ đạo là trắng đen, tất cả đều thể hiện rõ lên sự cứng nhắc và nề nếp của chủ nhân căn phòng. Diệp Mộ Khanh xoay ghế vài vòng, anh hướng người ra ngoài cửa sổ ngắm nhìn bầu trời cao xanh. Anh không suy nghĩ về công việc, anh đang suy nghĩ về Lam Tuệ Di. Anh nhớ ánh mắt, nhớ nụ cười lúc ban sáng của cô, tất cả đều là sự thuần khiết và trong sáng.

Nhắm hờ mắt lại vì sự mệt mỏi, Mộ Khanh nghĩ bản thân cần nghỉ ngơi. Anh không thể để người khác chia phối suy nghĩ và hành động của anh, với Lam Tuệ Di lại càng không được. Anh là Diệp Mộ Khanh, là người phải có trách nhiệm với hàng nghìn mạng người, anh không thể để giây phút yếu lòng này gây ảnh hưởng đến tập thể anh em ở Pó Bang Liên.

Trong cơn ảo mộng của giấc ngủ, Diệp Mộ Khanh một lần nữa lại thấy nụ cười của cô, trong mơ anh bất giác nở một nụ cười, đây có phải là thứ anh muốn khi ở cạnh cô? Lúc giật mình tỉnh giấc, anh tưởng như mình đánh mất bản thân, đưa tay day day mi tâm, cầm điện thoại gọi vào số của Dương Tuân Phong. Hồi chuông chỉ đổ hai nhịp đã có người nghe máy, giọng Tuân Phong khàn khàn vang lên mang ý trách móc.

"Thật cái tình, cậu sao lại gọi giờ này? Tôi đây còn nghìn nghìn tỷ tỷ công việc để làm đấy!"

-Tuân Phong, tôi muốn điều tra về quá khứ của Lam Tuệ Di!

"Sao cơ? Quá khứ của Lam Tuệ Di? Chẳng phải chỉ cần nhìn vào hiện tại và tương lai là được rồi sao? Chính cậu nói con người cậu không quan trọng quá khứ cơ mà?"

-Bây giờ cậu có giúp tôi điều tra hay không?

"Được, được, tôi sẽ điều tra ngay. Ngày mai sẽ có kết quả cho cậu."

-Ừa.

Nói rồi anh tắt máy mà không cần suy nghĩ, làm bạn của anh chắc Dương Tuân Phong cũng không ít lần chán nản và mệt mỏi. Tiếc là bọn họ đã quá thân nhau, thề thốt không chung máu mủ, ruột thịt nhưng nguyện sống chết cùng nhau thì biết phải làm sao?

Diệp Mộ Khanh bước xuống nhà, nhìn Lam Tuệ Di đang ngồi ôm tô trái cây to đùng mà nhíu mày. Xuống tới nơi còn nhận thấy cô đang xem hoạt hình thì anh đúng là không biết nên nói gì hơn. Vừa thấy anh, Tuệ Di đã cười nhẹ quan tâm.

-Anh xong công việc rồi sao?

-Chưa nhưng mà không thể tập trung.

-Anh bị sao vậy? Mệt mỏi trong người à?

-Có chút nhức đầu.

-Vậy ngồi xuống đây đi, em giúp anh.

Lam Tuệ Di kéo anh ngồi xuống ghế, cô đứng dậy bước ra sau lưng anh, từ từ dùng tay mát xa nơi đỉnh đầu. Tay nghề của cô nghiệp dư đến khó chịu nhưng trong lòng của Mộ Khanh lại không muốn dứt ra.

-Ai chỉ cô cách mát xa cho người khác vậy?

-En thấy người ta hay vuốt vuốt như này, nghe nói là thoải mái.

-Người ta biết các điểm huyệt để làm, còn cô là múa máy trên khuôn mặt của người khác.

-Anh khó chịu gì chứ? Em cũng là đang học hỏi thôi.

Đây là lần cả hai nói chuyện với nhau một cách đơn thuần nhất. Mọi khi nếu không phải là những cuộc hội thoại nhạt nhẽo thì cũng là những trận bạo lực tàn nhẫn của Diệp Mộ Khanh. Con người của anh lúc nóng, lúc lạnh, chính Lam Tuệ Di cũng không thể hiểu ý mà chiều chuộng chồng mình. Cô bây giờ là buông mình cho số mệnh, gặp bao nhiêu biến cố, trắc trở cũng được, miễn là cô được ở bên cạnh Diệp Mộ Khanh.

-Mộ Khanh, nếu như anh không bận thì tối nay... chúng ta có thể đi dạo được không?

-Cô muốn đi dạo sao?

-Ừm, hôm nay có vẻ rất đẹp trời. Anh bình thường về khuya nên hiếm mới có ngày anh ở nhà, em muốn tối nay tụi mình có thể dạo một vòng, tận hưởng không khí yên bình.

-Để tối rồi tính đi.

Tuệ Di biết anh sẽ không đồng ý đâu nhưng cô vẫn muốn hỏi. Cố chấp một chút nhưng cô mong mình sẽ có được tình cảm của Diệp Mộ Khanh.

Hot

Comments

chicken

chicken

.

2022-12-29

2

Thi Moon

Thi Moon

Đợi khúc a bị vả mặt hơi lâu

2022-12-09

7

Bảo Liên Tiên Tử

Bảo Liên Tiên Tử

Sao na9 lại đánh phụ nữ chứ

2022-12-05

18

Toàn bộ
Chapter
1 CHƯƠNG 1: ĐÁM CƯỚI ĐỊNH MỆNH.
2 CHƯƠNG 2: ĐÊM TÂN HÔN CÔ ĐỘC.
3 CHƯƠNG 3: THÂN PHẬN THẬT CỦA DIỆP MỘ KHANH.
4 CHƯƠNG 4: NGÀY ĐẦU LÀM VỢ.
5 CHƯƠNG 5: KẾ HOẠCH TUẦN TRĂNG MẬT.
6 CHƯƠNG 6: CHUYẾN ĐI HƯỞNG TUẦN TRĂNG MẬT.
7 CHƯƠNG 7: ĐÊM ĐỊNH MỆNH (H).
8 CHƯƠNG 8: NGHĨA VỤ CỦA MỘT NGƯỜI VỢ.
9 CHƯƠNG 9: CÀ PHÊ PARIS.
10 CHƯƠNG 10: CHẲNG AI HIỂU AI.
11 CHƯƠNG 11: TRỞ VỀ NƯỚC.
12 CHƯƠNG 12: MÙI HƯƠNG CỦA LAM TUỆ DI.
13 CHƯƠNG 13: THÂN PHẬN TỤI NHỎ GIỐNG TÔI.
14 CHƯƠNG 14: NỤ CƯỜI CỦA LAM TUỆ DI.
15 CHƯƠNG 15: HOA LINH LAN.
16 CHƯƠNG 16: RUNG CẢM NHƯNG KHÔNG THỪA NHẬN.
17 CHƯƠNG 17: LÚC NÓNG, LÚC LẠNH
18 CHƯƠNG 18: SỢ LAM TUỆ DI SẼ LÀ ĐIỂM YẾU.
19 CHƯƠNG 19: EM MUỐN.
20 CHƯƠNG 20: HÓA RA, YÊU LÀ VẬY.
21 CHƯƠNG 21: TÔI THUA EM.
22 CHƯƠNG 22: AI MỚI THẬT SỰ LÀ KẺ TÀN NHẪN?
23 CHƯƠNG 23: DIỆP MỘ KHANH ĐÃ THẬT SỰ CHẾT.
24 CHƯƠNG 24: HỐI HẬN MUỘN MÀNG.
25 CHƯƠNG 25: SỰ THẬT.
26 CHƯƠNG 26: NƯỚC Ý.
27 CHƯƠNG 27: CUỘC SỐNG SAU 3 NĂM.
28 CHƯƠNG 28: TRỞ VỀ NƯỚC.
29 CHƯƠNG 29: GẶP LẠI.
30 CHƯƠNG 30: CHĂM SÓC.
31 CHƯƠNG 31: CUỘC GẶP GỠ ĐỊNH MỆNH.
32 CHƯƠNG 32: KẾ HOẠCH HOÀN MỸ CỦA LÂM TIẾT KHA.
33 CHƯƠNG 33: GÃ SAY RƯỢU.
34 CHƯƠNG 34: THẾ GIỚI NÀY ĐANG NHUỘM HỒNG MÀU CỦA TÌNH YÊU.
35 CHƯƠNG 35: CHUYẾN BAY BẤT ỔN.
36 CHƯƠNG 36: MÈO NHỎ NHÁT GAN.
37 CHƯƠNG 37: PARIS.
38 CHƯƠNG 38: EM NỢ ANH.
39 CHƯƠNG 39: HIỂU NHAU THÊM MỘT CHÚT.
40 CHƯƠNG 40: BỊ PHÁT HIỆN.
41 CHƯƠNG 41: GIẬN DỖI
42 CHƯƠNG 42: DƯƠNG TUÂN PHONG TỨC GIẬN.
43 CHƯƠNG 43: CHÚNG TA LÀ BẠN.
44 CHƯƠNG 44: LỜI HỨA.
45 CHƯƠNG 45: KẾT THÚC CHUYẾN ĐI.
46 CHƯƠNG 46: NHÀ LÀ NƠI ĐỂ VỀ.
47 CHƯƠNG 47: THUYỀN TRƯỞNG, DIỆP MỘ KHANH.
48 CHƯƠNG 48: DƯƠNG TUÂN PHONG LÀ ĐỒ ĐÁNG GHÉT.
49 CHƯƠNG 49: ĐỐI MẶT.
50 CHƯƠNG 50: TIN VÀO TÌNH YÊU.
51 CHƯƠNG 51: HẸN ANH Ở KIẾP NGƯỜI MÀ EM KHÔNG NỢ ANH.
52 CHƯƠNG 52: CHẤP NHẬN.
53 CHƯƠNG 53: THÂN PHẬN TỘI NGHIỆP CỦA DƯƠNG TUÂN PHONG.
54 CHƯƠNG 54: MỐI QUAN HỆ DIỆP - LÂM.
55 CHƯƠNG 55: CAN ĐẢM BÀY TỎ.
56 CHƯƠNG 56: GIA ĐÌNH.
57 CHƯƠNG 57: RỜI ĐI.
58 CHƯƠNG 58: DƯƠNG TUÂN PHONG.
59 CHƯƠNG 59: BƯỚC TỚI HÔN NHÂN.
60 CHƯƠNG 60: ĐÊM TÂN HÔN (H).
61 CHƯƠNG 61: TRỞ VỀ NƯỚC.
62 CHƯƠNG 62: XEM MẮT.
63 CHƯƠNG 63: THUẬN Ý.
64 CHƯƠNG 64: ĐỐI TƯỢNG XEM MẮT VÔ LẠI (H).
65 CHƯƠNG 65: BUỔI SÁNG CỦA ANH VÀ EM.
66 CHƯƠNG 66: MANG THAI.
67 CHƯƠNG 67: TÌNH YÊU KHÔNG CẦN TRANH GIÀNH.
68 CHƯƠNG 68: HẠNH PHÚC.
69 CHƯƠNG 69: HẬU PHƯƠNG CỦA EM LÀ ANH.
70 CHƯƠNG 70: TỨC GIẬN.
71 CHƯƠNG 71: SỢ EM LO LẮNG NÊN ANH SẼ GÁNH VÁC CẢ THẾ GIỚI THAY EM.
72 CHƯƠNG 72: CÃI VÃ.
73 CHƯƠNG 73: CÁCH YÊU.
74 CHƯƠNG 74: HẠ SINH QUÝ TỬ ĐẦU LÒNG.
75 CHƯƠNG 75: LỄ CƯỚI.
76 NGOẠI TRUYỆN: NHỮNG ĐỨA TRẺ NHÀ DIỆP GIA
Chapter

Updated 76 Episodes

1
CHƯƠNG 1: ĐÁM CƯỚI ĐỊNH MỆNH.
2
CHƯƠNG 2: ĐÊM TÂN HÔN CÔ ĐỘC.
3
CHƯƠNG 3: THÂN PHẬN THẬT CỦA DIỆP MỘ KHANH.
4
CHƯƠNG 4: NGÀY ĐẦU LÀM VỢ.
5
CHƯƠNG 5: KẾ HOẠCH TUẦN TRĂNG MẬT.
6
CHƯƠNG 6: CHUYẾN ĐI HƯỞNG TUẦN TRĂNG MẬT.
7
CHƯƠNG 7: ĐÊM ĐỊNH MỆNH (H).
8
CHƯƠNG 8: NGHĨA VỤ CỦA MỘT NGƯỜI VỢ.
9
CHƯƠNG 9: CÀ PHÊ PARIS.
10
CHƯƠNG 10: CHẲNG AI HIỂU AI.
11
CHƯƠNG 11: TRỞ VỀ NƯỚC.
12
CHƯƠNG 12: MÙI HƯƠNG CỦA LAM TUỆ DI.
13
CHƯƠNG 13: THÂN PHẬN TỤI NHỎ GIỐNG TÔI.
14
CHƯƠNG 14: NỤ CƯỜI CỦA LAM TUỆ DI.
15
CHƯƠNG 15: HOA LINH LAN.
16
CHƯƠNG 16: RUNG CẢM NHƯNG KHÔNG THỪA NHẬN.
17
CHƯƠNG 17: LÚC NÓNG, LÚC LẠNH
18
CHƯƠNG 18: SỢ LAM TUỆ DI SẼ LÀ ĐIỂM YẾU.
19
CHƯƠNG 19: EM MUỐN.
20
CHƯƠNG 20: HÓA RA, YÊU LÀ VẬY.
21
CHƯƠNG 21: TÔI THUA EM.
22
CHƯƠNG 22: AI MỚI THẬT SỰ LÀ KẺ TÀN NHẪN?
23
CHƯƠNG 23: DIỆP MỘ KHANH ĐÃ THẬT SỰ CHẾT.
24
CHƯƠNG 24: HỐI HẬN MUỘN MÀNG.
25
CHƯƠNG 25: SỰ THẬT.
26
CHƯƠNG 26: NƯỚC Ý.
27
CHƯƠNG 27: CUỘC SỐNG SAU 3 NĂM.
28
CHƯƠNG 28: TRỞ VỀ NƯỚC.
29
CHƯƠNG 29: GẶP LẠI.
30
CHƯƠNG 30: CHĂM SÓC.
31
CHƯƠNG 31: CUỘC GẶP GỠ ĐỊNH MỆNH.
32
CHƯƠNG 32: KẾ HOẠCH HOÀN MỸ CỦA LÂM TIẾT KHA.
33
CHƯƠNG 33: GÃ SAY RƯỢU.
34
CHƯƠNG 34: THẾ GIỚI NÀY ĐANG NHUỘM HỒNG MÀU CỦA TÌNH YÊU.
35
CHƯƠNG 35: CHUYẾN BAY BẤT ỔN.
36
CHƯƠNG 36: MÈO NHỎ NHÁT GAN.
37
CHƯƠNG 37: PARIS.
38
CHƯƠNG 38: EM NỢ ANH.
39
CHƯƠNG 39: HIỂU NHAU THÊM MỘT CHÚT.
40
CHƯƠNG 40: BỊ PHÁT HIỆN.
41
CHƯƠNG 41: GIẬN DỖI
42
CHƯƠNG 42: DƯƠNG TUÂN PHONG TỨC GIẬN.
43
CHƯƠNG 43: CHÚNG TA LÀ BẠN.
44
CHƯƠNG 44: LỜI HỨA.
45
CHƯƠNG 45: KẾT THÚC CHUYẾN ĐI.
46
CHƯƠNG 46: NHÀ LÀ NƠI ĐỂ VỀ.
47
CHƯƠNG 47: THUYỀN TRƯỞNG, DIỆP MỘ KHANH.
48
CHƯƠNG 48: DƯƠNG TUÂN PHONG LÀ ĐỒ ĐÁNG GHÉT.
49
CHƯƠNG 49: ĐỐI MẶT.
50
CHƯƠNG 50: TIN VÀO TÌNH YÊU.
51
CHƯƠNG 51: HẸN ANH Ở KIẾP NGƯỜI MÀ EM KHÔNG NỢ ANH.
52
CHƯƠNG 52: CHẤP NHẬN.
53
CHƯƠNG 53: THÂN PHẬN TỘI NGHIỆP CỦA DƯƠNG TUÂN PHONG.
54
CHƯƠNG 54: MỐI QUAN HỆ DIỆP - LÂM.
55
CHƯƠNG 55: CAN ĐẢM BÀY TỎ.
56
CHƯƠNG 56: GIA ĐÌNH.
57
CHƯƠNG 57: RỜI ĐI.
58
CHƯƠNG 58: DƯƠNG TUÂN PHONG.
59
CHƯƠNG 59: BƯỚC TỚI HÔN NHÂN.
60
CHƯƠNG 60: ĐÊM TÂN HÔN (H).
61
CHƯƠNG 61: TRỞ VỀ NƯỚC.
62
CHƯƠNG 62: XEM MẮT.
63
CHƯƠNG 63: THUẬN Ý.
64
CHƯƠNG 64: ĐỐI TƯỢNG XEM MẮT VÔ LẠI (H).
65
CHƯƠNG 65: BUỔI SÁNG CỦA ANH VÀ EM.
66
CHƯƠNG 66: MANG THAI.
67
CHƯƠNG 67: TÌNH YÊU KHÔNG CẦN TRANH GIÀNH.
68
CHƯƠNG 68: HẠNH PHÚC.
69
CHƯƠNG 69: HẬU PHƯƠNG CỦA EM LÀ ANH.
70
CHƯƠNG 70: TỨC GIẬN.
71
CHƯƠNG 71: SỢ EM LO LẮNG NÊN ANH SẼ GÁNH VÁC CẢ THẾ GIỚI THAY EM.
72
CHƯƠNG 72: CÃI VÃ.
73
CHƯƠNG 73: CÁCH YÊU.
74
CHƯƠNG 74: HẠ SINH QUÝ TỬ ĐẦU LÒNG.
75
CHƯƠNG 75: LỄ CƯỚI.
76
NGOẠI TRUYỆN: NHỮNG ĐỨA TRẺ NHÀ DIỆP GIA

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play